|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
lớn như vậy, hoảng hốt, tay chân luống cuống, nói: “Được rồi, được rồi, đừng khóc, đừng khóc mà…” Cũng không biết nói gì nữa, chỉ biết lặp đi lặp lại hai câu này.
Chu Dạ không thèm nghe hắn, chậm rãi trượt xuống, ngồi dưới đất, lại liều mạng khóc lớn, khóc tới không kịp thở. Vừa khóc vừa nghĩ tới chuyện đau lòng trước kia, Lý Minh Thành không cần tới mình, bây giờ lại bị Vệ Khanh bắt nạt, tiếng anh cấp bốn cũng không qua, còn nhớ tới cả cái chết của mẹ nữa… Càng nghĩ càng đau lòng, không thể kiềm chế, nước mắt vòng quanh, khóc như nước sống chảy, kéo dài không dứt.
Vệ Khanh thấy cô khóc lâu như vậy, không biết khi nào thì ngừng, đau đầu nói: “Chu Dạ, em cũng không còn là trẻ con, đừng khóc như vậy có được không, có chuyện gì bình tĩnh nói không được sao?” Nếu để người ngoài nhìn thấy, chắc chắn sẽ nghĩ hắn hành hung cô.
Chu Dạ nào có nghe thấy lời hắn, còn bận khóc tới loạn đất trời. Vệ Khanh từ trước tới giờ chưa trải qua chuyện như này, cái này đúng là tai họa vô cùng, không biết kết thúc thế nào. Nhìn cô buồn bực nói: “Em khóc thì có ích gì! Rốt cuộc em muốn thế nào? Nói ra được không?” Thầm nghĩ làm cách nào cho cô ngừng khóc, cô khóc tới mức đầu hắn sắp phình to ra rồi!
Chu Dạ nghĩ thầm, tôi muốn khóc, tôi muốn khóc, khóc càng thêm lớn tiếng, thanh âm vang lên , mắt mũi đỏ bừng nhìn thật đáng thương. Chính là cô có muốn ngừng thì không thể ngừng ngay được.
Vệ Khanh nhớ tới Chu Dạ từng uy hiếp: “Anh hôn tôi thử coi, tôi khóc cho anh xem.”, sớm biết thế này, có đánh chết hắn cũng không dám ra tay. Day day cravat trên người, vất xuống đất, nhìn Chu Dạ khóc tới trời sầu đất thảm, không nhìn thấy mặt trời mặt trăng đâu nữa, phiền muộn nói: “Được rồi, được rồi, anh sẽ chịu trách nhiệm, anh sẽ chịu trách nhiệm! Làm bạn gái anh được không?” Hắn coi như thừa nhận thân phận Chu Dạ, xác nhận bây giờ mình không chỉ là chơi đùa.
Hắn chưa bao giờ thất bại như vậy, đối với Chu Dạ tuyệt nhiên không có biện pháp nào chống đỡ. Có Lẽ Là Yêu – Chương 15
Gửi lúc 15:29 ngày 14/01/2014
Bạn gái
Edit: Ishtar
Vệ Khanh thấy mình nói chả có tác dụng gì, đau đầu mà cũng không làm gì được, dứt khoát ngồi phịch xuống đất, nhìn cô khóc, hai người mắt to trừng mắt nhỏ, không khí rất quỷ dị.
Chu Dạ khóc mệt rồi, thanh âm tự nhiên nhỏ dần, khóc nhiều, thấy tức ngực, lại càng thêm mệt mỏi, tựa đầu vào đầu gối không đứng dậy. Một trận khóc thỏa thuê như vậy, không cần phải kiêng dè gì, khóc lớn tới mức hao tổn hết sức lực. Khóc tới nỗi cô cũng không nhớ rõ vì sao mình lại khóc thê thảm tới vậy, càng không thể ngừng lại.
Vệ Khanh đi ra ngoài mang khăn ấm vào, thấy thân thể cô yếu ớt, cúi xuống lau mặt cho cô, cũng không dám làm gì xằng bậy nữa. Chu Dạ giãy dụa, hắn nói. “Đừng lộn xộn nữa, khóc nhìn xấu lắm, còn không chịu lau mặt à!” Chu Dạ thở phì phò, hé mặt ra hét. “Đau!” Vệ Khanh dùng lực quá mạnh, cô vừa mới khóc xong, da mặt rất mẫn cảm, bị hắn lau lung tung như vậy, mặt lập tức đỏ ửng. Nhiệt khí trên mặt, khiến người khác nhìn thấy mà thương.
Vệ Khanh chú ý thấy cô khóc nhiều tới mức cổ áo bị ướt, quần áo trên người cũng bị nước trà làm ẩm, thở dài nói: “Đi tắm nước ấm đi, không lại bị cảm bây giờ!” Chu Dạ khóc nửa ngày, người cũng dính nhớp nháp, cũng cảm thấy khó chịu, dằn dỗi nói: “Tôi không có quần áo…” Thanh âm khàn khàn, ánh mắt đỏ ngầu, mềm mại bất lực như con mèo nhỏ.
Vệ Khanh lấy từ trong tủ ra một cái áo sơ mi trắng, phụ nữ tắm rửa xong, mặc áo sơ mi trắng của đàn ông rất gợi cảm. Chu Dạ đỏ mặt, “phì” một tiếng, lắc đầu: “Không cần, anh có áo pull với quần đùi không?” Vệ Khanh tức giận nói: “Anh có phải cửa hàng quần áo đâu.”
Chu Dạ đứng dậy, chạy đến bên tủ quần áo của hắn tìm thấy một bộ quần áo thể thao màu xám nhạt, nhìn rất mới, có lẽ còn chưa từng mặc qua, đặt ở trên người đo thử,… có lẽ hơi dài nhỉ? Không còn cách nào khác,
mặc tạm vậy.
Dùng nước ấm tùy tiện gột rửa qua, rồi nhanh chóng mặc quần áo. Quần áo quá rộng nên khó giữ được. Khung xương của Chu Dạ rất nhỏ, mỗi khi mua đồ đều chọn size nhỏ nhất, bạn bè từng tắm chung với cô đều nói cô không có eo, mua quần chỉ cần giữ được ở phần hông là được. Mà trang phục thể thao của Vệ Khanh vốn là đồ rộng thùng thình, áo dài tới đầu gối, bả vai thì lại rộng tới tận khuỷu tay, lộ ra phần lớn cảnh xuân trước ngực, quần thì không mặc được, đành phải bỏ xuống…
Vệ Khanh nhìn thấy dáng vẻ của cô, nhịn không được cười thành tiếng. Chu Dạ một tay túm đai quần, một tay giữ chặt cổ áo, vất vả đi tới ghế sofa, vuốt vuốt tay áo, xắn lên nhưng tay áo lại tuột xuống. Cô trầm mặt, tiếp tục xắn tay áo lên.
Vệ Khanh ngồi xuống vừa giúp cô xắn tay áo, vừa hỏi: “Em túm đai quần làm gì chứ?” Cô tức giận nói: “Thắt lưng quá rộng!” Hắn nhìn qua đâu có mập, tại sao quần mặc trên người cô lại rộng như vậy chứ! Vệ Khanh dùng ngón trỏ và ngón cái vòng qua cổ tay cô, lắc đầu: “Khung xương bé như vậy, em dậy thì chưa thế?” Vòng eo nhỏ bé, dáng người kiều nhỏ mềm mại, rất muốn ôm vào trong lòng âu yếm, nhưng lại không dám cả gan làm lần nữa.
Chu Dạ kéo tay lại, lại tiếp tục giữ cổ áo, không thèm để ý hắn lảm nhảm. Vệ Khanh có thể nhìn thấy rõ ràng bra của cô màu sắc ra sao, còn nhìn thấy cả đường viền hoa nữa, liền cảm thấy miệng khô lưỡi nóng. Xem ra sờ không được, đành phải dùng lời nói để chiếm tiện nghi của cô vậy. “Quần rộng như thế, em còn mặc làm gì, dùng áo biến thành váy là được rồi.” Trong đầu còn không biết đang suy nghĩ cái gì nữa. )
Chu Dạ lườm hắn, “Tôi thích mặc như thế, liên quan gì tới anh! Hạ lưu!” Vệ Khanh sán lại gần cô, như dính thành một khối, trêu cô: “Anh hạ lưu thế nào? Có muốn thử một lần hay không?” Đúng là đầu óc đen tối, sắc tâm lại nổi lên. Chu Dạ dịch ra xa, cảnh cáo hắn: “Anh dám thử xem! Cẩn thận tôi không để anh yên!”
Vệ Khanh nhớ tới khả năng khóc kinh điển của cô, cũng không dám manh động. Xem ra, phải nghĩ cách khiến cô chủ động yêu thương nhung nhớ mới được. Đứng dậy nói: “Được rồi, em khóc cũng mệt, anh cũng mệt, ngủ tạm ở đây một đêm đi, mai anh đưa em về.”
Chu Dạ yên lặng gật đầu, đành phải như vậy thôi. Nhớ tới một chuyện, hỏi: “Khuyên tai của tôi đâu?” Vệ Khanh đi vào phòng ngủ, lôi từ trong ngăn kéo ra, nhìn cũng không phải là đồ đắt tiền, mấy cửa hàng tạp hóa đầu đường đều có, không hiểu vì sao cô lại coi trọng như vậy. Cầm nó ở trên tay, tựa vào cửa, du côn nói: “Nói cho anh biết là ai tặng, nếu không sẽ không trả.”
Chu Dạ chưa từng thấy người nào nhỏ mọn như hắn, mắng. “Anh nhàm chán đủ chưa! Là tôi tự mua. Mau trả lại cho tôi.” Vệ Khanh nhíu mày, “Không chịu thành thật, không trả. Nói dối không phải là trẻ ngoan.” Chu Dạ nổi giân, lườm hắn, túm quần đi tới. Vệ Khanh nghĩ cô muốn đoạt lấy, vội vàng nghiêng mình.
Chu Dạ giơ chân đá một cước mở cửa phòng ngủ, đập tay lên cửa “rầm” một tiếng, đem hắn nhốt ở ngoài. Vệ Khanh ngạc nhiên, gõ cửa hỏi: “Em không cần sao?” Giọng nói Chu Dạ rầu rĩ truyền ra. “Không cần.” Hắn không trả thì thôi, dù sao cũng không phải vật sống chết cần có.
Rốt cuộc Vệ Khanh cũng được lĩnh giáo sự lợi hại của Chu Dạ, chuyện áp phích quảng cáo lần trước cũng vậy, cưỡng chế không thành công, ngược lại còn bị mất mặt. Thà rằng không cần, chứ không chịu bị uy hiếp. Tính cách này thà làm ngọc vỡ chứ không chịu làm ngói lành, làm hắn thấy đau đầu.
Cũng đâu phải hắn so đo với cô, đành phải thỏa hiệp nói: “Được rồi, được rồi, đùa với em thôi mà, làm gì mà động chút đã giận rồi. Mau mở cửa ra, anh trả khuyên tai cho em.” Chu Dạ lắc đầu. “Anh nhét qua khe cửa là được rồi.” Cô sao có thể tin lời hắn chứ.
Vệ Khanh không có cách nào khác, thế này tính toán kiểu gì, giống như song phương đều lừa ta gạt địch, đều không tin tưởng nhau, cũng không phải là quay phim truyền hình mà! Cười khổ, rồi nhét qua khe cưa. “Được rồi, được rồi, không giận nữa chứ? Ngoan, mau mở cửa ra.” Chu Dạ không để ý tới hắn, ngã người nằm xuống giường. “Tôi muốn đi ngủ.” Hôm nay cả một ngày mệt mỏi, cô chỉ muốn vùi đầu vào chăn thôi.
Vệ Khanh nghe thấy tiếng động bên trong, gõ cửa: “Chu Dạ, em không thể như vậy chứ? Qua cầu liền rút ván sao?” Hắn cũng chưa
có làm gì nha, tốt xấu gì đây cũng là phòng ngủ của hắn mà. Chu Dạ ngáp một cái, thật sự mệt mỏi, đầu óc đã muốn đi tìm Chu công.
Vệ Khanh đi tìm chìa khóa, nhưng Chu Dạ lại khóa trái bên trong. Hắn bất đắc dĩ nói: “Chu Dạ, anh cũng cần thay đồ mà!” Chu Dạ đành phải đứng lên, bình tĩnh mở cửa bảo hắn tìm nhanh lên.
Vệ khanh cố ý chậm chạp, tìm quần áo xong lại tìm văn kiện, để ý đôi chân cô lộ ra dưới lớp quần áo, chân nhỏ, thẳng, dài, da thịt trắng mịn màng, ngón chân nhỏ bé mượt mà, nhưng lại cảm thấy rất gợi cảm. Sắc tâm lại nổi lên, bắt đầu thương lượng. “Chu Dạ, em cũng thấy đấy, nhà anh chỉ có mỗi một cái giường…”
Chu Dạ cảnh giác nhìn hắn, “Anh muốn thế nào?” Vệ Khanh trịnh trọng nói: “Anh sẽ đắp chăn khác, anh cam đoan không động tay động chân. Lần trước anh ngủ ở thư phòng, bị sái cổ, cả một tuần mới khỏi, khó chịu chết được.” Chu Dạ không nói
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




