watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12115 Lượt

hai lời, ôm chăn gối đi ra ngoài.

Vệ Khanh vội ngăn cô lại: “Em làm gì thế?” Chu Dạ cũng không ngẩng đầu lên: “Tôi ngủ ở sofa.” Ngủ ở dưới đất cũng được, phòng ấm như vậy, ngủ đâu chả được. Vệ Khanh giương mắt nhìn cô đi tới sofa, sắp xếp gối chăn đàng hoàng.

Vệ Khanh cắn răng nói: “Thôi, em ngủ trong phòng, anh ngủ sofa được rồi.” Chu Dạ quay đầu nhìn hắn, dường như muốn xác định xem hắn có nói thật hay không. Vệ Khanh đành chịu nói. “Dù sao anh cũng là đàn ông, ai lại để phụ nữ ngủ ở sofa bao giờ.” Chu Dạ lập tức nói. “Đây là tự anh nói nha, tôi ngủ ở giường. Anh có muốn lấy gì thì lấy nhanh đi, tôi mệt rồi, muốn đi ngủ. Lát nữa đừng ầm ĩ làm phiền tôi đấy.” Vệ Khanh rầu tĩ nói không có, bảo cô yên tâm nghỉ ngơi.

Chu Dạ đi tới trước cửa phòng, quay đầu nói: “Aiza… anh cũng đi ngủ sớm đi. Ngủ ngon nha.” Tuy rằng hắn không có ý tốt, cũng không phải chính nhân quân tử, nhưng lại hao tổn tâm tư đưa cô tới hội quán mỹ thuật tạo hình, lại mua thuốc cho cô, ở lại nhà hắn, chiếm giường của hắn, cũng phải có đôi câu cho phải đạo.

Vệ Khanh nghe xong vô cùng mừng rỡ, đi tới sofa ngồi xuống, nghĩ Chu Dạ vẫn rất đáng yêu, thông minh, xinh đẹp lại có cá tính, không vì hắn có tiền mà chịu khom lưng, chọn cô làm bạn gái quả là không sai.

Ngày hôm sau Chu Dạ muốn tự mình về trường, Vệ Khanh nhất quyết không chịu, đưa cô tới đường lớn còn dặn dò cô nhớ uống thuốc, nói lát nữa sẽ gọi điện lại cho cô. Chu Dạ nhún vai, cũng cứ thế bước đi không quay đầu lại. Vệ Khanh ngồi trong xe thấy cô chẳng thay đổi gì, mới lái xe rời đi.

Chu Dạ về phòng thay quần áo xong liền đi tới phòng vẽ, cô còn một bản vẽ chưa hoàn thành. Ánh mặt trời ban chiều qua ô cửa sổ len lỏi vào trong phòng, khiến cho người ta có cảm giác ấm áp trước cái rét lạnh của mùa đông. Trương Suất thấy cô nhàn nhã như vậy, cười nói: “Chọn ngày không bằng làm ngay, không thì bây giờ bạn làm người mẫu cho mình đi.”

Chu Dạ nhíu mày, “Bây giờ? Còn kịp sao?” Trương Suất bị dáng vẻ đắm chìm trong ánh mặt trời của cô tác động, cười nói: “Có lẽ, kí họa cũng không tồi.” Chu Dạ cũng không phản đối. “Muốn mình làm mẫu kiểu gì?”

Trương Suất nói: “Bạn cứ đứng ở chỗ lúc nãy, theo hướng ánh mặt trời chiếu vào, tay đặt phía sau, cứ thoải mái là được.” Chu Dạ hỏi: “Mình có ngồi xuống ghế cầm quyển sách không? Chứ đứng như vừa nãy mãi sẽ mỏi chân lắm.” Muốn cô ngoan ngoãn không nhúc nhích mấy tiếng liền tạo dáng, lại còn bắt đứng, định hại chết cô à.

Trương Suất gật đầu, “Đương nhiên có thể, chỉ cần để ánh mặt trời chiếu phía sau bạn là được. Tư thế đó,… đúng, đúng rồi, đừng cử động nhé.”

Chu Dạ nhìn Trương Suất múa bút trên bản vẽ, vô cùng nhàm chán, con mắt đảo quanh, ngồi chưa được nửa giờ, nói. “Trương Suất, bạn nhìn trần nhà xem, hình như có cái gì đó.” Trương Suất thở dài, đi tới chỉnh vai và đầu cô, nói: “Chu Dạ, nếu phải làm model, cần phải chuyên nghiệp một chút.” Chu Dạ le lưỡi, rất muốn nói mình không muốn làm, nhưng đã đồng ý với hắn, không thể từ chối, huống chi hắn đã đưa thuốc màu cho cô.

Đang lúc nhàm chán đếm gạch dưới chân, điện thoại vang lên, Trương Suất thở dài, dừng tay. Chu Dạ chột dạ không dám nghe máy, Trương Suất liên tiếp bị gián đoạn, tâm tình không biết đã bị quét đi nơi nào. Trương Suất hỏi: “Không nghe sao?” Chu Dạ vội lắc đầu. “Không sao, không sao, không phải muốn vẽ cho xong sao? Bạn cứ vẽ tiếp đi, mình sẽ không cử động.”

Điện thoại vang mười tiếng chuông liền ngừng, cũng không gọi lại nữa. Mặt trời dần khuất về phía Tây, góc độ ánh sáng có chút tối dần. Trương Suất dừng bút, nhìn bức vẽ nhíu mày. Chu Dạ đứng bật dậy, xoa xoa hông. “Vẽ xong rồi sao, vẽ xong rồi sao? Cho mình xem với.”

Trương Suất nói: “Lần sau có khi phải tìm chỗ nào thoáng mát, ánh sáng mới tự nhiên hơn.” Chu Dạ nhún vai. “Có gì quan trọng chứ, chẳng qua chỉ là kí họa thôi mà.” Đi lại gần muốn xem, nào ngờ Trương Suất giơ tay kéo xuống, xé thành nhiều mảnh nhỏ, vất vào thùng rác.

Chu Dạ kêu lên: “Mất bao nhiêu công mới vẽ xong, sao lại xé đi?” Vô cùng khó hiểu, dù sao cô cũng làm người mẫu rất vất vả. Trương Suất thản nhiên nói. “Vẽ không đẹp, không cần giữ lại.” Bị ảnh hưởng cảm xúc của Chu Dạ quá nhiều, không tập trung, bản vẽ không đạt tiêu chuẩn.

Chu Dạ vẻ mặt đáng tiếc nói: “Cứ như vậy đã xé rồi, mình còn chưa kịp nhìn qua.” Trương Suất xin lỗi. “Thật xin lỗi, làm bạn mệt mỏi cả một buổi chiều.” Chu Dạ liền nói không sao, cười nói: “Lần này làm người mẫu coi như không thành, lần sau đi, lần sau lại làm mẫu cho bạn, ai bảo mình lấy thuốc màu của bạn chứ. Lần sau bạn phải vẽ tốt nha, ít nhất cũng phải cho mình nhìn một lần.”

Trương Suất cười nói: “Được mà, lần sau gọi bạn làm mẫu, bạn đừng oán mình nha.” Chu Dạ cười. “Từ trước tới giờ mình luôn giữ lời, tuy rằng làm mẫu rất mệt, người mình sắp cứng lại rồi.” Hai người dọn dẹp đồ, chuẩn bị đi ăn tối.

Điện thoại Chu Dạ lại vang lên, là Vệ Khanh phủ đầu hỏi trước: “Em vừa đi đâu thế? Sao không nghe máy?” Hắn còn cố tình gọi tới kí túc, còn nói cô không có trong phòng, bảo cô đi tự học. Hắn thừa biết, người ở kí túc nói dối, không thể tin tưởng được.

Chu Dạ vội nói: “Anh chờ một lát.” Quay qua nói với Trương Suất: “Ngại quá, bạn đi trước đi. Mình sẽ đi sau.” Trương Suất gật đầu, còn hỏi có cần giữ chỗ cho cô không, bình thường ăn cơm ở canteen đều kín chỗ, không còn chỗ ngồi. Chu Dạ cảm ơn hắn, nói không cần. Hắn mới vào thang máy đi xuống.

Lúc này Chu Dạ mới nghe tiếp. “Anh có chuyện gì à? Tôi còn phải thi cuối kỳ, có nhiều bài tập lắm.” Ý bảo hắn đừng có quấy rầy cô nữa. Vệ Khanh không để ý tới ám hiệu của cô, hỏi. “Em vừa nói chuyện với ai thế?” Chu Dạ thuận miệng trả lời. “Bạn học.” Vệ Khanh cũng không buông tha. “Bạn nào vậy?” Chu Dạ nói là Trương Suất. Hắn biết khoa mỹ thuật tạo hình của cô bình thường không có tiết, Chu Dạ nếu không ở trong kí túc thì sẽ ở trong phòng vẽ, nhiều nhất là ở canteen, ba chỗ đó, có gì mà không thể nghe máy.

Chu Dạ không muốn ở trước mặt bạn bè ở hành lang ầm ĩ, liền nhẫn nại nói. “Lúc đấy tôi không thể cử động, nên không thể nghe máy,.. được rồi, được rồi, anh có việc gì thì nói nhanh lên, không thì tôi cúp máy đây.”

Vệ Khanh biết cô không kiên nhẫn, đành tạm thời kiềm chế. “Anh đang trên đường tới trường em, chúng ta ra ngoài ăn cơm.” Chu Dạ nghe xong, nổi giân, nói thẳng “Không đi.” Muốn cúp máy.

Vệ Khanh tàn nhẫn nói: “Chu Dạ, em dám cúp máy thử xem! Anh cũng không kiên nhẫn đâu! Chẳng may bộc phát thì không biết sẽ làm chuyện gì đâu!” Giọng nói lạnh lùng, không chút cảm tình. Chu Dạ biết đã chọc giận hắn, không biết phải làm thế nào, thức thời nói. “Vậy anh muốn thế nào?” Vệ Khanh nói: “Em ra ngoài trước đi, anh không muốn nói lần thứ hai đâu.” Liền cúp máy.

Chu Dạ mắng thầm trong lòng, giận dữ mà không thể phát tác, mặc kệ hắn, chạy về tắm rửa rồi đi uống canteen ăn cơm. Vệ Khanh gọi điện tới. “Sao giờ em vẫn chưa ra? Mau ra đây, anh tới rồi.” Chu Dạ ăn cơm được một nửa, đành phải buông đũa, hậm hực đi ra ngoài.

Vệ Khanh thế nhưng công khai lái xe tới trước cổng trường, nhìn thấy Chu Dạ đi ra, mở cửa xe bước xuống. Chu Dạ sợ người khác nhìn thấy, chạy vội lên xe, nghiêm mặt nói: “Anh lại làm sao thế? Buổi tối tôi còn phải học bài.”

Vệ Khanh không để ý tới, nhìn cô chằm chằm, nhíu mày, “Không phải bảo em đi thay quần áo sao?” Chu Dạ vừa nghe lại giận, cô mặc gì thì liên quan gì tới hắn, bình tĩnh hỏi. “Quần áo tôi làm sao?”

Vệ Khanh nói: “Quần bò, áo pull, giầy búp bê, nhìn qua biết ngay là sinh viên. Chẳng lẽ em không có quần áo người lớn sao? Nữ sinh trường em không ai mặc vậy à?” Để người ta nhìn cô còn tưởng là học sinh trung học, nhìn những nữ sinh khác xem, ăn mặc rất gợi cảm nha.

Chu Dạ hét lên: “Anh quản nhiều như vậy, tôi vốn còn đi học, đương nhiên nhìn giống sinh viên rồi.” Vệ Khanh khó thở, sau một lúc lâu, đành phải nói: “Được rồi, được rồi, cứ như vậy đi.” Nói xong liền khởi động xe.

Chu Dạ vội nói: “Anh muốn đưa tôi đi đâu?” Vệ Khanh nhìn thẳng phía trước. “Đợi lát nữa sẽ biết.” Nhớ ra, lại hỏi. “Em còn chưa nói chiều nay em làm gì.”

Chu Dạ nghĩ thầm, tên này thật phiền nha, từ lúc đầu đã hỏi, hỏi không biết bao nhiêu lần, đành nói. “Chẳng đi đâu cả, ngồi ở phòng vẽ tranh thôi.” Vệ Khanh ngồi thẳng dậy, nhìn cô nói: “Chu Dạ, lần sau em còn cố tình không nghe điện thoại, anh sẽ trực tiếp gọi cho Ngô chủ nhiệm, bảo ông ta đi tìm em.”

Chu Dạ hận nghiến răng nghiến lợi, nửa ngày, căm giận giải thích: “Không phải tôi cố tình không nghe máy. Lúc đó tôi đang làm mẫu cho Trương Suất, đương nhiên không thể nghe máy.” Vệ Khanh nghe xong, quay đầu nhìn cô. “Em nói cái gì? Em làm mẫu cho Trương Suất sao? Sao em lại làm người mẫu cho cậu ta?”

Chu Dạ không biết vì sao hắn lại biến sắc mặt, nhún vai nói: “Cũng không có gì, chỉ làm mẫu thôi! Mọi người giúp đỡ nhau, với người học vẽ chúng tôi mà nói, đó là chuyện bình thường.” Vệ Khanh nhìn vẻ mặt tình bơ của Chu Dạ, nói dứt khoát. “Lần sau không cho em làm mẫu nữa.”

Chu Dạ kêu lên: “Dựa vào cái gì chứ!”

Vệ Khanh cầm

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT