watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12117 Lượt

không thể tiếp tục làm ầm, nếu không sẽ lại cãi vả, bèn thay đổi sách lược. Nhẫn nại nói: “Chu Dạ, nói thật với em, anh chưa từng tốn nhiều tâm tư với bất kỳ người con gái nào.Được rồi, trước kia là anh không đúng, anh chỉ là muốn bắt nạt em một chút thôi, cũng không phải thật sự đối xử với em như vậy. Anh thực sự rất thích em, mới đưa em tới gặp bạn bè anh. Em không để cho anh có chút mặt mũi, anh cũng coi như không có gì. Bây giờ em nói như vậy, không thấy quá tàn nhẫn sao? Em cho là những chuyện đã xảy ra, muốn xóa là xóa liền sao?” Nếu Chu Dạ ăn mềm không ăn cứng, thì hắn sẽ phải đổi sang chính sách dụ dỗ. Loại thủ đoạn này mới là hữu dụng đối với Chu Dạ, ngay từ đầu lẽ ra không nên cũng cô cãi vã.

Chu Dạ nhìn hắn, một lúc lâu sau nói: “Vậy anh nói xem, rốt cuộc anh muốn thế nào?” Chu Dạ vẫn còn trẻ, chưa lường được hết mọi chuyện, hắn nhỏ nhẹ như vậy, cô cũng không thể nào nổi khùng lên được. Vệ Khanh thấy không khí đã dịu đi, liền nâng tay vuốt vuốt tóc cô, nói: “Được rồi, em đừng có giận nữa, việc hôm nay bỏ qua đi, từ nay về sau đừng tùy hứng như vậy. Ngay tại chỗ làm người ta khó xử như vậy, em không để cho người ta có đường rút lui hay sao?”

Chu Dạ nghiêng mình tránh tay hắn, giận dữ nói: “Anh ngồi nói chuyện nghiêm túc coi.” Trong lòng cũng có chút áy nãy, vừa rồi quả thật đã thất lễ, nhưng mà lúc đó đang tức giận, làm sao mà quay lại cho được.

Vệ Khanh rút tay lại, nhìn cô nói: “Chu Dạ, em xem làm bạn gái anh, anh sẽ đối xử tốt với em, mọi chuyện đều theo em hết, chỉ cần em không ngang bướng là được, em muốn cái gì cũng được hết. Em nói xem có gì không tốt chứ? Cũng không phải cả đời em không có bạn trai.” Vệ Khanh nói những lời này, hắn cũng biết hắn hơn cô khá nhiều tuổi, hắn không phải giống những nam sinh mới hai mươi tuổi động chút việc nhỏ là cãi nhau với bạn gái, thật sự hắn muốn đối xử tốt với một người, có thể đem Chu Dạ sủng lên tận trời.

Chu Dạ nghe mấy lời tha thiết của hắn, nhất thời cảm thấy hoảng hốt, cũng cảm thấy áy náy. Tuy nhiên, lập trường của cô rất kiên định, không đánh mất lý trí, thẳng thắn nói: “Vệ Khanh, thực ra anh cũng không phải người xấu. Dáng người hoàn hảo, lại có tiền, thủ đoạn dụ dỗ con gái lại nhiều, nhưng tôi vẫn không muốn làm bạn gái anh.” Nói rất chân thành, không chút nào che giấu. Từ đầu tới cuối cô cho rằng nên tỏ rõ thái độ, không nên để hiểu lầm, rước phiền vào thân.

Vệ Khanh đau đầu, cái cô nàng này sao mà khó khăn vậy, cứng mềm đều không chịu ăn là sao? Lại ôn nhu nói: “Vậy em nói thử xem, vì sao em không muốn? Bởi vì trước kia anh có nhiều bạn gái quá, nên cho rằng anh không sạch sao?” Hắn cố ý nói như vậy, làm cho Chu Dạ cảm thấy bất an, coi như là dùng hết tâm cơ.

Quả nhiên, Chu Dạ lắc đầu: “Không không không, ý tôi không phải như vậy, là tôi lỡ lời, anh đừng để bụng.” Cúi đầu, vô cùng áy náy. Vệ Khanh nhân cơ hội này bồi tiếp: “Chu Dạ, em phải biết rằng, anh và em khác nhau, anh đã qua tuổi mười chín từ lâu, nên chuyện này cũng rất bình thường. Bây giờ, em vẫn không muốn sao?” Mấy lời này của hắn hoàn toàn che đậy những khuyết điểm của bản thân, lời nói rất êm tai. Mấy chuyện trai gái đó cũng kêu là bình thường được sao?

Trong lòng Chu dạ đã sớm có chủ ý, lúc này nhìn hắn, áy náy nói: “Tôi xin lỗi, thật sự xin lỗi.” Chu Dạ cũng không phải cao thủ tình trường, đối với tình cảm đều rất thuần khiết trong sáng, cảm thấy từ chối người khác có chút nhẫn tâm, lại thấy áy náy không dám ngẩng đầu lên.

Vệ Khanh tiếp tục nhẹ nhàng nói: “Dù sao thì em cũng phải cho anh biết lý do một chút chứ.” Tâm lý Chu Dạ bứt rứt, liền mở cửa xe bước ra, không dám quay đầu nhìn hắn: “Tôi nghĩ, tôi không thích anh.” Mấy lời này của cô rất lễ độ, nhưng cũng rất thẳng thắn, trực tiếp không có đường tiến.

Ấy vậy mà Vệ Khanh cũng không giận, còn hỏi: “Vậy em thích ai? Còn thích Lý Minh Thành sao?” Chu Dạ biến sắc, cuối cùng khẽ thờ dài, nói : “Tôi cũng không biết nữa. Hắn đã có người trong lòng, tôi có thích hắn cũng vô dụng. Bây giờ tôi nghĩ sẽ tập trung cho việc học. Cũng sắp có kỳ thi, tôi nghĩ tôi phải chăm chỉ hơn.” Giọng nói lộ ra vẻ ảm đạm, mệt mỏi.

Đã lâu rồi Vệ Khanh không còn nghe thấy những lời thuần túy “thích hay là không thích” nữa, những người luôn miệng nói không màng tới điều kiện vật chất, ở trong xã hội này có mấy người thực sự như vậy. Nhưng hắn tin tưởng giờ phút này, khi Chu Dạ nói ra tâm ý của mình, tuổi trẻ của cô, tâm tư vẫn trong suốt, chưa vướng bụi. Tuy rằng cô nói không thích hắn làm hắn có chút không vui, nhưng vẫn rộng lượng nói: “Nếu đã như vậy, em đi về đi.”

Ngay cả lời không thích hắn, cô cũng đã nói ra, cũng không cần tiếp tục thử lại lần nữa, chuốc thêm thất bại, lại mất mặt. Cá tính của cô nàng này, đúng là không dám khen tặng.

Chu Dạ xoay người, nói: “Xin lỗi, tôi về đây, cảm ơn anh đã đưa tôi về.” Đi vài bước, lại quay đầu nhìn hắn, thấy xe hắn vẫn dừng lại ở đó, trong lòng lại thêm áy náy, lại gần nói: “Cũng không còn sớm nữa, anh cũng đi về nghỉ đi thôi. Ừm.. còn có, anh lái xe cẩn thận một chút.” Tuy rằng, nhìn thì như không có việc gì xảy ra, nhưng mà bị người khác từ chối, trong lòng nhất định không thoải mái.

Từ trước tới giờ chưa bao giờ cô nói nhẹ nhàng với Vệ Khanh như vậy, hắn biết cô ái ngại, cũng không nói gì, chỉ hơi hơi gật đầu. Chu Dạ nhìn hắn vài lần, còn muốn nói vài lời, nhưng vẫn không nói ra được, cứ như vậy mà đi thẳng.

Từ đó, Vệ Khanh cũng không tới tìm cô. Trong lòng cô có chút bất an, muốn gọi điện thoại xin lỗi chuyện tối hôm đó, nghĩ đi nghĩ lại, thấy không gọi cũng không sao, đỡ phải dây dưa không dứt. Nhưng đối với Vệ Khanh, cảm giác cũng không vui vẻ gì.

Vệ Khanh mà, nếu biết trong lòng Chu Dạ vẫn lo lắng, đương nhiên sẽ không dừng tay. Chính vì những lời của cô, nên tự mình cũng phải giả vờ phóng khoáng, coi như chấm dứt, nhất thời tìm không được lý do để ngụy biện cho bản thân, liền gắng sức để bản thân bận rộn, đi công tác ở Châu Âu vài ngày, chuyện này cứ tạm gác lại. Trong lòng thì vẫn suy nghĩ, dù thế nào cũng phải khiến cô nàng khuất phục, bằng không sẽ không cam lòng. (ish: đọc đoạn này loạn quá, lúc thì nghĩ là buông xuôi, lúc lại nghĩ không cam lòng, mệt với thằng cha này L)

Tới lúc hắn từ châu Âu trở về, đã là hai mươi ngày kể từ ngày hôm đó, cũng đã tới tháng mười hai, nhiệt độ càng ngày càng giảm, tuyết rơi lả tả, tuyết bám đầy trên đất, đóng thành băng, trên đường kẹt xe liên tục, một bước cũng khó di chuyển. Bạn bè nghe tin hắn mới từ châu Âu trở về, vì thế náo loạn muốn giúp hắn làm lễ tẩy trần, thực ra thì muốn nghe ngóng tình hình của hắn với bạn gái nhỏ, nghe giang hồ đồn là hai người bọn họ nảy sinh mâu thuẫn cơ mà.

Vừa uống được ba ly, liền có người hỏi: “Vệ thiếu, lần này sao không mang bạn gái tới?

Tôi còn chưa được gặp nha. Nghe nói vẫn còn ít tuổi, lại xinh đẹp, rất có khí chất phải không? Bạn gái cậu làm gì rồi, thấy bảo siêu cá tính. Dù thế nào cũng phải cho anh em gặp mặt chứ!”

Vệ Khanh nâng ly đưa cho hắn, “Sao cậu nói nhiều thế! Gọi cậu tới để uống rượu, không phải tới để buôn chuyện.” Người nọ cười hì hì nói: “Vệ thiếu, không cần lảng sang chuyện khác. Nói đi, cùng với bạn gái bé nhỏ thế nào rồi? Cãi nhau sao?” Cái gì mà cãi nhau chứ, Vệ Khanh nghe xong, chậm rãi nói: “Sao cậu chả khác đám phụ nữ hay buôn chuyện vậy, lề mề quá , đừng nói mấy lời vô nghĩa nữa.” Chuyện của hắn với Chu Dạ coi như xong, lần này đúng là mất hết mặt mũi.

Tất cả mọi người ồn ào: “Ây za, Vệ thiếu, chuyện này có gì đâu chứ, tình yêu mà, ai lại không cãi nhau chứ, qua vài ngày là ổn thôi. Nhưng có người yêu xinh đẹp như vậy, cứ dỗ dành là xong ấy mà.” Vệ Khanh thầm nghĩ, nếu dỗ dành được hắn đã sớm dỗ từ lâu rồi, nhưng với Chu Dạ, thật đúng là hết cách.

Hắn còn muốn chờ một thời gian nữa, nhưng bây giờ mọi người làm loạn như vậy, liền có chút khẩn trương, nghĩ thầm phải sớm nghĩ ra biện pháp mới, không thì chẳng biết đến lúc nào mới có được Chu Dạ trong tay. Nhưng mà, lần này phải khiến Chu Dạ khuất phục mới được, việc này đúng là khó khăn đây.

Mùa đông giá rét, mười giờ sáng mà Chu Dạ vẫn còn vùi mình trong chăn ấm, đang ngủ lại bị điện thoại đánh thức, là Ngô giáo sư gọi điện bảo cô lên văn phòng khoa. Chu Dạ bị dọa tỉnh ngay lập tức, không biết có chuyện gì xảy ra, vội vàng thay quần áo, chạy vội đi, cũng không kịp rửa mặt.

Gõ gõ cửa, bước vào mới phát hiện bên trong còn có một người khác, Chu Dạ cảm thấy rất quen mắt. Ngô chủ nhiệm liền giới thiệu: “Chu Dạ, vị này là Vương tiên sinh, chính là người lần trước mua bức tranh của em, còn nhớ chứ?” Lúc này Chu Dạ mới nhớ ra, vội nói “Vương tiên sinh, xin chào.” Ông ta mặc áo len, thay đổi kiểu kính, nhất thời cô không nhận ra, không biết ông ta tới đây có việc gì.

Ông ta nhìn qua Chu Dạ đánh giá, một lúc lâu sau, vươn tay cười nói: “Trò Chu Dạ, xin chào. Lâu rồi không gặp, vẫn khỏe chứ?” Chu Dạ cảm thấy ông ta hỏi thăm ân cần như vậy chắc là có mục đích gì khác, liền khách sáo nói: “Vẫn tốt ạ, cảm ơn ngài.” Ngô chủ nhiệm đứng bên thêm vào: “Vương tiên sinh nói lần trước đi tham dự triển lãm thư pháp ở đại học Bắc Kinh,

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT