watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12121 Lượt

thấy một bức thư pháp có lạc khoản là tên của em, muốn hỏi là có phải của em không, Vương tiên sinh muốn mua lại.”

Mấy trường đại học hợp tác mở buổi triển lãm thư pháp, ở các trường cao đẳng cũng thay phiên đóng góp, Chu Dạ cũng cầm tranh thư pháp của mình đi cho đủ bộ. Thư pháp của cô tuy cũng tạm được, nhưng còn chưa nổi tiếng tới như vậy.

Chu Dạ nghe xong, ngây người ra, không hiểu lần này ông ta mua có phải là do Vệ Khanh hay không, im lặng suy nghĩ. Vệ Khanh có lẽ vẫn chưa biết rằng cô đã biết chuyện về bức tranh lần trước, cho nên mới lại giở trò cũ. Nhưng lần này là vì cớ gì, không phải đã nói rõ hai bên không ai nợ ai, không còn liên quan hay sao? Ngô chủ nhiệm nhìn vẻ mặt cô có chút kỳ quái, liền hỏi: “Chu Dạ, ý em thế nào?”

Rốt cuộc Chu Dạ cũng có phản ứng, nghĩ nghĩ nói: “Giáo sư, em muốn cùng Vương tiên sinh đây thỏa luận một chút, hi vọng ngài đây có thể chỉ giúp một số kỹ thuật vẽ tranh.” Ngô chủ nhiệm đương nhiên là đồng ý. Chu Dạ dẫn Vương tiên sinh đi tới phòng vẽ tranh. Vương tiên sinh nhìn nhìn nói: “Đây là phòng vẽ tranh của các trò sao, không tồi.”

Chu Dạ cũng không lòng vòng, đi thẳng vào vấn đề: “Vương tiên sinh, ngài có quen Vệ Khanh tiên sinh không ạ?” Vương tiên sinh ngạc nhiên nhìn cô, một lúc sau, cười rộ lên nói: “Hóa ra cô đã biết.” Vậy cũng tốt, ông cũng đỡ phải diễn kịch, rất phiền phức.

Chu Dạ nhíu mày, “Vì sao Vệ tiên sinh muốn làm như vậy?” Thật sự không biết hắn muốn gì nữa.

Vương tiên sinh thản nhiên nói: “Cũng không có gì, anh ta nói anh ta hại cô mất việc, cho nên cảm thấy áy náy, đưa tiền thì chắc chắn cô sẽ không nhận. Cho nên nghĩ ra cách này, còn dặn tôi không nói cho cô biết, không ngờ rằng cô đã biết.” Thật ra, lần này Vệ Khanh tính toán để Chu Dạ biết, không thì làm sao có thể khiến Chu Dạ khuất phục, chẳng qua không nghĩ tới Chu Dạ đã sớm phát hiện thôi.

Vương tiên sinh sợ Chu Dạ cảm thấy không thoải mái, vội nói: “Trò Chu Dạ, cô cũng đừng suy nghĩ nhiều, tôi ra giá rất hợp lý, tác phẩm của cô ở buổi triển lãm không tệ chút nào.” Gửi tranh ở phòng triển lãm, thực ra cũng cần phải có người tình nguyện mua mới được.

Chu Dạ suy nghĩ nửa ngày, nói: “Vương tiên sinh, nhờ ngài gúp tôi cám ơn Vệ tiên sinh, nói rằng tôi rất cảm ơn anh ta.” Vương tiên

sinh cười: “Lời cảm ơn, phải nói trực tiếp mới có thành ý.” Đứng dậy, “Nếu không còn việc gì nữa, tôi đi trước vậy. Cô và Vệ tiên sinh cứ nói chuyện đi, anh ta cũng có ý tốt, còn sợ cô biết, có thể nói là dụng tâm lương khổ.”

Chu Dạ tiễn ông ta rời đi, nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy không thể không để tâm. Lần trước từ chối Vệ Khanh, đã thấy ái ngại, giờ hắn lại làm như vậy, trong lòng càng thêm bứt rứt. Có lẽ vì tối hôm đó chính mình nói bị hắn ép đến mức suýt bị đuổi học, nghĩ lại hắn làm như vậy có lẽ muốn bồi thường. Thôi thì gọi một cuộc điện thoại, cảm ơn cho phải phép.

Vì thế lần đầu tiên tự giác gọi cho Vệ Khanh, gọi điện tới tập đoàn Vân Mã, nhờ thư ký nối máy, cô nghĩ gọi kiểu này có vẻ tránh được xấu hổ hơn là gọi trực tiếp cho hắn. Trải qua nhiều nghi vấn của thư ký, đến lúc nói thẳng tên mình mới được nối máy tới văn phòng tổng tài.

Vệ Khanh cũng không thể ngờ được cô lại dùng cách này mà gọi điện thoại cho mình, đành phải dùng những lời công thức hóa nói: “Alo. Chu Dạ à? Có việc gì sao?”

Chu Dạ trầm ngâm nửa ngày mới nói: “Vệ tiên sinh, về chuyện bức tranh, cảm ơn anh. Trước kia nhờ anh giúp đỡ, cho nên mới cố ý gọi điện cảm ơn.”

Vệ Khanh cười, “Hóa ra là việc này, cũng không có gì, ngay từ đầu là anh không đúng mà. Về sau cũng không cần nhắc lại. Chỉ hy vọng em cũng không cần nói cả đời không gặp lại là được rồi.”

Chu Dạ đỏ mặt, vội nói: “Không đâu, nhất thời nóng giận ấy mà, hi vọng Vệ tiên sinh anh không để bụng.”

Vệ Khanh liền thừa cơ nói: “Được rồi, về sau là bạn bè, có rảnh thì cùng nhau ăn một bữa cơm. Không thì chính là không nể mặt rồi.”

Chu Dạ đành phải miễn cưỡng đồng ý, nếu cô đã coi đây là việc công, thì cũng tiện từ chối. Trong lòng thầm mắng Vệ Khanh thật là đả xà tùy côn thượng[9">

Vệ Khanh chớp mắt, nghĩ thầm, mở đầu tốt đẹp như vậy, sau này mọi chuyện cũng dễ dàng hơn.

[9">: Xem xét thời cơ,thuận theo tình thế mà có những hàng động đúng đắn, khôn ngoan để đạt được mục đích. Có Lẽ Là Yêu – Chương 16
Gửi lúc 15:30 ngày 14/01/2014
Bất an

Edit: Ishtar

Mọi người đều kinh ngạc, đồng loạt nhìn hai người bọn họ. Vệ Khanh bình tĩnh đứng dậy, lắc đầu thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: “Được rồi, được rồi, là anh không đúng, đừng giận. Mọi người chỉ trêu em thôi.” Chu Dạ đúng là chẳng cho hắn chút mặt mũi nào, tuy hắn không vui, nhưng nghĩ cô vẫn còn ít tuổi, không thích bị người khác trêu chọc. Một phần cũng do mấy người này nói những lời cô không thích nghe, tính nóng như lửa, cho nên mới trở mặt nhanh như vậy.

Chu Dạ dừng bước, nhìn hắn nhíu mày, dường như hắn không hiểu được ý mình, lại nghĩ giờ mình giận dỗi như trẻ con, điều này càng làm cô tức giận, trước mặt mọi người lại không thể phát tác, đành phải lạnh lùng nói. “Tôi về đây.” Trong lòng âm thầm thề, từ này về sau không bao giờ đi cùng Vệ Khanh, xoay người đi ra cửa. Rất nhiều sinh viên học nghệ thuật đều muốn làm động tác “nghênh ngang mà đi”, nhìn rất phóng khoáng, mà Chu Dạ lại là cao thủ trong số đó.

Mọi người thấy biểu hiện của hai người bọn họ, đều nghĩ cặp đôi cãi cọ thường tình, mà tuổi Chu Dạ còn nhỏ, đều nghĩ tính cô trẻ con, không để ý, cười nói: “Vệ thiếu, còn không mau đuổi theo, cẩn thận sau này người ta không để ý tới anh nữa. Về sau dạy dỗ lại cho tốt là được.” Lại có người cười nói: “Bạn gái nhỏ này của cậu, tính cách thật mạnh mẽ, về sau có lẽ sẽ khiến cậu đau đầu đó.” Mọi người đều đem hai người bọn họ ra giễu cợt.

Vệ Khanh nhìn Chu Dạ đá cửa đi ra ngoài, trong lòng cũng lo lắng, sợ cô ra ngoài gặp chuyện ngoài ý muốn, vẫn đuổi theo. Mọi người ở phía sau càng đùa. “Trẻ con tính khí nóng nảy, cố gắng uốn nắn nha.” Mọi người đợi hắn đi rồi, đều đem việc này ra làm trò cười, nói không ngờ Vệ thiếu cũng có ngày hôm này, quen đắm chìm giữa vạn đóa hoa, giờ chỉ có một cô bé con cũng quản không nổi. Toàn bộ người trong hội đều biết chuyện, lấy làm thú vị, bình tĩnh chờ xem diễn biến kịch hay.

Ở ngoài cửa Vệ Khanh chặn cô lại, giữ chặt tay cô nói: “Được rồi, được rồi, dù sao cũng tới rồi, để anh đưa em về.” Nghĩ rằng, quên đi, quên đi, cũng không thể trách cô được, trẻ con thì vẫn là trẻ con, đành phải sủng trước đã, không thể cùng cô so đo, về sau sẽ từ từ dạy bảo. Chu Dạ hất tay hắn ra, nhưng không thoát được, lấy mắt lườm hắn, “Anh làm gì thế, buông tay, tôi tự đi về!”

Vệ khanh vừa nhét cô vào trong xe, vừa giáo huấn: “Khuya rồi, còn muốn gây sự sao? Ở chỗ này thường xuyên xảy ra chuyện nguy hiểm, không thiếu kẻ xấu. Em ngồi yên đi, rồi chúng ta nói chuyện.” Chu Dạ bị hắn giáo huấn, cũng bình tĩnh trở lại, nghĩ rằng, có lẽ nên nói rõ một lần cho xong. Cãi vã cũng không phải là biện pháp để giải quyết vấn đề, câu này cũng là Vệ Khanh nói.

Dọc đường hai người cũng không ai lên tiếng trước, mắt nhìn thấy sắp về tới nơi, Chu Dạ sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu, bình tĩnh chất vấn: “Vệ Khanh, vì sao trước mặt bạn bè anh, lại nói tôi là bạn gái anh?” Vệ Khanh nhìn vẻ nghiêm túc của cô thấy buồn cười, cố ý nghiêm mặt nói: “Hôn thì cũng hôn rồi, không phải là bạn gái thì là gì?” Không phải cô đã khóc như chết đi sống lại sao! Hắn cứ nghĩ rằng thừa nhận cô là bạn gái hắn có thể giúp cô yên tâm, ít nhất cũng là danh chính ngôn thuận qua lại.

Chu Dạ nhớ tới chuyện này lại thấy phiền, tên sắc lang này, coi như bị chó cắn một miếng đi. Lầm lì nói: “Vệ Khanh, anh nghe rõ đây, tôi không phải là bạn gái của anh. Anh đừng có đi ra ngoài nói loạn nữa, cẩn thận tôi xử anh đấy.” Cô vẫn còn muốn làm người trong sạch, thanh bạch à nha. Bạn gái của hắn rất nhiều, đâu có kém gì cô đâu. Không hiểu vì sao hắn cứ như âm hồn không chịu tiêu tan, dây dưa lằng nhằng, chẳng lẽ bởi vì chưa thỏa mãn sao? Đừng có mơ!

Vệ Khanh nghe cô nói mấy lời này, cau mày hỏi: “Làm bạn gái anh thì có gì không được chứ? Anh đối xử với em không tốt sao?” Người khác cầu còn không được! Hắn luôn nhường nhịn cô, mọi chuyện thường dễ dàng bỏ qua, cô lại còn được voi đòi tiên, càng ngày càng hư không tả nổi, vô cùng kiêu ngạo!

Chu Dạ cảm giác hỏa khí bốc lên đầy đầu, không muốn cãi nhau với hắn. Cười lạnh: “Hóa ra anh đối xử với tôi rất tốt nhỉ! Bị anh ép tới mức suýt bị đuổi học. Sở dĩ tôi xui xẻo như vậy, không nhờ phúc của anh chắc! Hơn nữa, ai thèm làm bạn gái anh! Qua lại bao nhiêu phụ nữ như vậy, bẩn chết được.” Bởi vì tức giận, nên chỉ nhớ rõ những chuyện bị hắn phá rối, cũng quên rằng những lúc gặp may mắn, cũng là vì hắn giúp.

Vệ Khanh sa sầm mặt, “Chu Dạ, em nói chuyện cẩn thận một chút! Đừng có không biết phải trái như vậy!” Đáng giận thật, càng nói càng làm càn! Chu Dạ lườm hắn, những lời này trước đây cũng từng nói, nhất thời không mở miệng, nửa ngày mới trầm giọng nói: “Vệ Khanh, hôm nay chúng ta nói cho rõ, đừng tưởng rằng anh hôn tôi, thì tôi chính là bạn

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT