|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
không biết ông ta tới đây có việc gì.
Ông ta nhìn qua Chu Dạ đánh giá, một lúc lâu sau, vươn tay cười nói: “Trò Chu Dạ, xin chào. Lâu rồi không gặp, vẫn khỏe chứ?” Chu Dạ cảm thấy ông ta hỏi thăm ân cần như vậy chắc là có mục đích gì khác, liền khách sáo nói: “Vẫn tốt ạ, cảm ơn ngài.” Ngô chủ nhiệm đứng bên thêm vào: “Vương tiên sinh nói lần trước đi tham dự triển lãm thư pháp ở đại học Bắc Kinh, thấy một bức thư pháp có lạc khoản là tên của em, muốn hỏi là có phải của em không, Vương tiên sinh muốn mua lại.”
Mấy trường đại học hợp tác mở buổi triển lãm thư pháp, ở các trường cao đẳng cũng thay phiên đóng góp, Chu Dạ cũng cầm tranh thư pháp của mình đi cho đủ bộ. Thư pháp của cô tuy cũng tạm được, nhưng còn chưa nổi tiếng tới như vậy.
Chu Dạ nghe xong, ngây người ra, không hiểu lần này ông ta mua có phải là do Vệ Khanh hay không, im lặng suy nghĩ. Vệ Khanh có lẽ vẫn chưa biết rằng cô đã biết chuyện về bức tranh lần trước, cho nên mới lại giở trò cũ. Nhưng lần này là vì cớ gì, không phải đã nói rõ hai bên không ai nợ ai, không còn liên quan hay sao? Ngô chủ nhiệm nhìn vẻ mặt cô có chút kỳ quái, liền hỏi: “Chu Dạ, ý em thế nào?”
Rốt cuộc Chu Dạ cũng có phản ứng, nghĩ nghĩ nói: “Giáo sư, em muốn cùng Vương tiên sinh đây thỏa luận một chút, hi vọng ngài đây có thể chỉ giúp một số kỹ thuật vẽ tranh.” Ngô chủ nhiệm đương nhiên là đồng ý. Chu Dạ dẫn Vương tiên sinh đi tới phòng vẽ tranh. Vương tiên sinh nhìn nhìn nói: “Đây là phòng vẽ tranh của các trò sao, không tồi.”
Chu Dạ cũng không lòng vòng, đi thẳng vào vấn đề: “Vương tiên sinh, ngài có quen Vệ Khanh tiên sinh không ạ?” Vương tiên sinh ngạc nhiên nhìn cô, một lúc sau, cười rộ lên nói: “Hóa ra cô đã biết.” Vậy cũng tốt, ông cũng đỡ phải diễn kịch, rất phiền phức.
Chu Dạ nhíu mày, “Vì sao Vệ tiên sinh muốn làm như vậy?” Thật sự không biết hắn muốn gì nữa.
Vương tiên sinh thản nhiên nói: “Cũng không có gì, anh ta nói anh ta hại cô mất việc, cho nên cảm thấy áy náy, đưa tiền thì chắc chắn cô sẽ không nhận. Cho nên nghĩ ra cách này, còn dặn tôi không nói cho cô biết, không ngờ rằng cô đã biết.” Thật ra, lần này Vệ Khanh tính toán để Chu Dạ biết, không thì làm sao có thể khiến Chu Dạ khuất phục, chẳng qua không nghĩ tới Chu Dạ đã sớm phát hiện thôi.
Vương tiên sinh sợ Chu Dạ cảm thấy không thoải mái, vội nói: “Trò Chu Dạ, cô cũng đừng suy nghĩ nhiều, tôi ra giá rất hợp lý, tác phẩm của cô ở buổi triển lãm không tệ chút nào.” Gửi tranh ở phòng triển lãm, thực ra cũng cần phải có người tình nguyện mua mới được.
Chu Dạ suy nghĩ nửa ngày, nói: “Vương tiên sinh, nhờ ngài gúp tôi cám ơn Vệ tiên sinh, nói rằng tôi rất cảm ơn anh ta.” Vương tiên sinh cười: “Lời cảm ơn, phải nói trực tiếp mới có thành ý.” Đứng dậy, “Nếu không còn việc gì nữa, tôi đi trước vậy. Cô và Vệ tiên sinh cứ nói chuyện đi, anh ta cũng có ý tốt, còn sợ cô biết, có thể nói là dụng tâm lương khổ.”
Chu Dạ tiễn ông ta rời đi, nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy không thể không để tâm. Lần trước từ chối Vệ Khanh, đã thấy ái ngại, giờ hắn lại làm như vậy, trong lòng càng thêm bứt rứt. Có lẽ vì tối hôm đó chính mình nói bị hắn ép đến mức suýt bị đuổi học, nghĩ lại hắn làm như vậy có lẽ muốn bồi thường. Thôi thì gọi một cuộc điện thoại, cảm ơn cho phải phép.
Vì thế lần đầu tiên tự giác gọi cho Vệ Khanh, gọi điện tới tập đoàn Vân Mã, nhờ thư ký nối máy, cô nghĩ gọi kiểu này có vẻ tránh được xấu hổ hơn là gọi trực tiếp cho hắn. Trải qua nhiều nghi vấn của thư ký, đến lúc nói thẳng tên mình mới được nối máy tới văn phòng tổng tài.
Vệ Khanh cũng không thể ngờ được cô lại dùng cách này mà gọi điện thoại cho mình, đành phải dùng những lời công thức hóa nói: “Alo. Chu Dạ à? Có việc gì sao?”
Chu Dạ trầm ngâm nửa ngày mới nói: “Vệ tiên sinh, về chuyện bức tranh, cảm ơn anh. Trước kia nhờ anh giúp đỡ, cho nên mới cố ý gọi điện cảm ơn.”
Vệ Khanh cười, “Hóa ra là việc này, cũng không có gì, ngay từ đầu là anh không đúng mà. Về sau cũng không cần nhắc lại. Chỉ hy vọng em cũng không cần nói cả đời không gặp lại là được rồi.”
Chu Dạ đỏ mặt, vội nói: “Không đâu, nhất thời nóng giận ấy mà, hi vọng Vệ tiên sinh anh không để bụng.”
Vệ Khanh liền thừa cơ nói: “Được rồi, về sau là bạn bè, có rảnh thì cùng nhau ăn một bữa cơm. Không thì chính là không nể mặt rồi.”
Chu Dạ đành phải miễn cưỡng đồng ý, nếu cô đã coi đây là việc công, thì cũng tiện từ chối. Trong lòng thầm mắng Vệ Khanh thật là đả xà tùy côn thượng[9">
Vệ Khanh chớp mắt, nghĩ thầm, mở đầu tốt đẹp như vậy, sau này mọi chuyện cũng dễ dàng hơn.
[9">: Xem xét thời cơ,thuận theo tình thế mà có những hàng động đúng đắn, khôn ngoan để đạt được mục đích Có Lẽ Là Yêu – Chương 17
Gửi lúc 15:30 ngày 14/01/2014
Bắt đầu
Edit: Ishtar
Từ đó, Vệ Khanh thường xuyên gọi điện ân cần thăm hỏi Chu Dạ, lựa chọn thời điểm thích hợp, thường là lúc rảnh rỗi, giữa trưa hoặc buổi tối, hỏi cô ăn cơm chưa, học hành thế nào, nên nghỉ ngơi hoặc đi dạo cho khuây khỏa, cũng không nói nhiều, chỉ nói vài câu rồi cúp máy. Ban đầu, Chu Dạ còn cẩn thận đề phòng, chỉ khách khí nói đang ăn hoặc đang bận học bài, hoặc là muốn đi ngủ, trả lời qua loa liền cúp máy luôn.
Nhưng dần dần, cũng không còn đề phòng như trước, lúc nghe điện cũng thoải mái hơn. Tục ngữ có câu : chỉ có ngàn năm làm trộm, chứ đâu có ngàn năm đề phòng cướp. Chẳng hạn như, Vệ Khanh hỏi: “Sao nghe giọng em có vẻ không vui thế, xảy ra chuyện gì sao?” Chu Dạ vui buồn đều biểu hiện rõ ràng, nghe giọng cũng có thể cảm nhận được.
Chu Dạ rầu rĩ nói: “Máy vi tính lại hỏng rồi, không biết bị làm sao nữa. Buổi tối tôi còn phải tìm tài liệu viết luận văn, ngày mai phải nộp rồi.” Vô cùng sốt ruột. Vệ Khanh hỏi cô vài câu liền đoán là ổ cứng có vấn đề. Máy của Chu Dạ đã dùng nhiều năm rồi, là loại máy cũ, cũng đã sớm bị cô làm loạn tung lên, đương nhiên dù hắn có hỏi thế nào thì cô vẫn lắc đầu nói không biết.
Vệ Khanh liền nói: “Em đừng cuống, bây giờ anh sẽ bảo nhân viên bảo trì máy tính tới xem cho em là được.” Chưa tới nửa tiếng, đã có thợ sửa máy tới, đăng ký xong liền trực tiếp đi vào phòng Chu Dạ. Chu Dạ cảm kích đem chén trà tới. Người nọ kiểm tra xong liền nói là máy đã bị dính virus, tốt nhất nên nâng cấp hệ thống. Vì thế, liền nâng cấp toàn bộ hệ thống cho cô, lại còn là loại có bản quyền, Chu Dạ chấn động ngồi bên cạnh xem.
Nâng cấp xong xuôi, lại còn cẩn thận đem ổ cứng dự bị ra. Ở trên laptop, khôi phục lại những dữ liệu bị mất của cô, người đó cũng không ngại phiền phức, còn cài cho cô thêm ram mới, tất cả coi như trang bị lại toàn bộ máy tính cho cô, cũng không có hỏi qua cô câu nào, tất cả đều làm rất chu đáo.
Chu Dạ thuận miệng nói: “Ui, nâng cấp như vậy sau này sẽ không lo bị hỏng nữa.” Thợ sửa máy còn lưu lại một bản ghost cho cô, còn dạy cô sửa lỗi khi máy có vấn đề. Chu Dạ cảm động tới rơi nước mắt, lúc ra về còn tiễn hắn tới tận cổng trường, không ngừng nói cám ơn. Người nọ đẩy gọng kính, cười cười: “Không có gì, là Vệ tổng kêu tôi tới, chỉ làm chút việc nhỏ thôi mà.” Đáng thương cho anh chàng này, đường đường là nhân viên kỹ thuật cao cấp lại chạy tới chỗ Chu Dạ làm việc vặt như vậy. J
Chu Dạ liền gọi điện cho Vệ Khanh, nói cảm ơn hắn đã giúp đỡ, giọng nói rất thành khẩn, thái độ chân thành. Hắn liền nhân cơ hội nói: “Việc nhỏ ấy mà, em không cần khách sáo như thế, đi ăn một bữa cơm với anh là được rồi.” Chu Dạ do dự giây lát, rồi nói: “Được, lần này tôi mời. Anh giúp tôi như vậy, cũng nên mời anh một bữa.” Vệ Khanh cũng không tranh cãi với cô, chỉ hỏi khi nào có thể đi.
Chu Dạ lựa chọn thời gian, địa điểm, là quán ăn ở gần trường, lần trước chính cô mời Lý Minh Thành, đồ ăn làm không tệ, phục vụ cũng rất tốt. Với khả năng của cô, cũng chỉ có thể mời cơm ở nơi này, đương nhiên không thể so đo với Vệ Khanh. Dẫn hắn bước vào trong, lại hỏi: “Hai người chúng ta, ngồi bên ngoài được không?” Đương nhiên Vệ Khanh muốn vào phòng riêng, hai người có thể thuận tiện bồi dưỡng tình cảm, nhưng lại lo Chu Dạ không thấy thoải mái, vì thế lại bảo thế nào cũng được.
Bên ngoài, thanh âm cười nói ồn ào, Vệ Khanh cố ý chọn góc khuất nhất. Chu Dạ hỏi hắn muốn ăn gì, vốn định bảo tùy cô, nhưng lại nghĩ ra, dịch người sát lại gần một chút, cùng cô chọn đồ ăn, hai người ngồi gần nhau, Vệ Khanh có thể ngửi được hương vị thơm ngát của Chu Dạ. Có lẽ do cô vừa mới tắm xong, mùi hương cũng rất dễ chịu, hắn chỉ muốn ôm cô vào lòng ngửi mùi hương cũng thấy thỏa mãn rồi.
Chu Dạ nào biết giờ phút này đầu óc hắn đen tối thế nào, còn cẩn thận chọn món, rốt cuộc cũng chọn được ba món mặn và một món canh. Lúc chờ mang đồ ăn lên, Vệ Khanh còn hỏi cô máy vi tính thế nào, dùng có thấy vấn đề gì khác không. Chu Dạ liên tục nói cảm ơn hắn, còn muốn hỏi hắn vì sao trước đây máy vi tính của cô luôn có vấn đề, thỉnh thoảng tự động sập nguồn. Vệ Khanh mặc dù không phải nhân viên kỹ thuật chuyên môn về phương diện này, nhưng hắn vẫn có thể nói rõ ràng, Chu Dạ lắng nghe rất chăm chú.
Một bữa cơm có thể nói chuyện hòa nhã với nhau, Vệ Khanh chọn những chủ đề Chu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




