watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12128 Lượt

gió lớn, da em không chịu được đâu.” Vì thế chọn mấy hộp kem dưỡng da, còn có cả kem chống nắng. Lần này Chu Dạ cũng không tranh cãi, ngoan ngoãn đứng bên cạnh không nói lời nào. Nhìn hắn cẩn thận hỏi nhân viên bán hàng xem hãng mĩ phẩm nào tốt, nghĩ thầm hắn cũng thật cẩn thận, ngay cả chi tiết nhỏ như vậy cũng thay cô nghĩ tới.

Từ lúc đó, bầu không khí trong cuộc hành trình cũng hoà hợp hơn, Chu Dạ cũng không giận dỗi nữa, nhìn thấy đường càng đi càng hẻo lánh, liền hỏi đi đâu. Hắn nói khu bên kia mây dày, trượt tuyết rất thích, lại còn có trang thiết bị tốt. Giơ tay nhìn đồng hồ, đã là buổi chiều, điện thoại lại vang lên, hai tay hắn cầm vô- lăng, mắt nhìn thẳng vào tình hình giao thông phía trước, đang quẹo một khúc cua, nói: “Em lấy hộ anh với, ở trong túi ấy.”

Chu Dạ đành phải lại gần, sờ túi áo hắn. Hắn lắc đầu: “Không phải, ở trong túi quần mà. Chu Dạ thò tay vào, lấy ra điện thoại đặt bên tai hắn. Vệ Khanh không kiên nhẫn nói: “Biết rồi, biết rồi, đang tới đây, mấy cậu giục cái gì mà giục, muốn chơi thì cứ chơi trước đi. Tôi đang lái xe, cúp máy đây.”

Chu Dạ đặt điện thoại lên phía trước, hỏi: “Anh có việc gì gấp hay sao?” Vệ Khanh nhìn thẳng, bảo: “Một người bạn rủ đi trượt tuyết, mọi người đều đến cả, chỉ thiếu hai chúng ta.” Chu Dạ “à” một tiếng, cô cứ nghĩ cùng lắm ăn một bữa cơm, đi dạo phố một chút, không ngờ lại đi trượt tuyết. Nghĩ rằng xuất phát muộn như vậy, chỉ sợ sẽ phải ở lại đó một đêm, chỉ có hai người, nên rất lo lắng, Vệ Khanh là ai cơ chứ, không cần nói cũng biết. Nhưng hóa ra lại là đi chơi tập thể, vậy thì không cần lo nữa rồi.

Bỗng nhiên Vệ Khanh quay đầu, nhìn cô nói: “Tay em lạnh quá.” Vừa rồi Chu Dạ thò tay vào túi quần hắn, hắn cảm nhận được được cái lạnh chạm vào da thịt, cả người có chút tê. Chu Dạ không hiểu, lại nói: “Thể chất tôi vốn lạnh mà, từ trước tới giờ vẫn vậy, không phải vì trời lạnh mà thế đâu.” Vệ Khanh liếc mắt nhìn cô, không nhịn được tán tỉnh đôi câu: “Anh giúp em sưởi ấm.” Nói xong liền vươn tay, như muốn kéo tay cô vào trong túi áo. Ra khỏi Bắc Kinh, hắn liền lộ nguyên hình.

Chu Dạ trợn tròn mắt, cảnh cáo: “Vệ Khanh, anh còn như vậy là tôi xuống xe đấy. Đừng tưởng đang ở giữa đường, tôi không có cách để trở về nhé.” Vệ Khanh ngượng ngùng rút tay về, một lúc lâu sau mới nói: “Chu Dạ, em đừng giận, anh chỉ đùa một chút thôi mà.” Nhất thời xấu hổ, đành phải giả vờ như không có gì.

Nửa ngày sau Chu Dạ mới mở miệng: “Vệ Khanh, anh đưa tôi đi trượt tuyết, tôi rất vui. Nhưng tôi chỉ là muốn ra ngoài chơi một chút thôi.” Cô cũng không phải đồ ngốc, đương nhiên biết Vệ Khanh tốn công sức đưa cô đi xa như vậy, chỉ sợ có ý đồ gì khác. Cho nên cứ nói rõ ràng trước, nói thẳng ra, ít nhất trong lòng cũng yên tâm hơn. Muốn loạn thì loạn, cô cũng chẳng sợ.

Vệ Khanh vội nói: “Em nói gì vậy, đương nhiên là đi chơi thư giãn rồi, mọi người đều tới mà, rất náo nhiệt đó, nên anh mới gọi em đi cho đỡ buồn.” Lúc đầu hắn còn có chút ý xấu, nhưng bây giờ, đều bay mất cả rồi.

Chu Dạ dựa vào cửa sổ, nhìn địa hình hai bên đường được bao phủ tuyết trắng, thật là hũng vĩ, không thèm so đo với hắn nữa. Hai người không ai nói gì, xe đi thẳng vào trong khu trượt tuyết. Từ xa, cô đã nhìn thấy trong sân trượt tuyết có rất nhiều du khách, tâm tình cũng vui dần. Nghĩ rằng, nếu đã đến đây, thì cứ chơi cho vui vẻ. Đằng nào cũng lên thuyền giặc rồi, còn có thể làm gì nữa, địch bất động ta cũng bất động. Xem Vệ Khanh dám chọc giận cô không.

Chu Dạ cũng là người tương đối nhanh nhẹn, phóng khoáng cơ mà. Có Lẽ Là Yêu – Chương 18
Gửi lúc 15:31 ngày 14/01/2014
Trượt tuyết

Edit: Ishtar

Vừa xuống xe, liền đi thẳng tới sân trượt tuyết. Đám bạn bè của Vệ Khanh chờ lâu đã không còn kiên nhẫn, nhìn thấy hắn đưa bạn gái tới đây, cười ầm ĩ: “Vệ thiếu, cuối cùng cũng đưa bạn gái tới, không phụ sự mong đợi của mọi người. Vất vả, vất vả rồi, chúng tôi còn tưởng cậu không tới chứ…” đều chào hỏi qua Chu Dạ, thái độ rất nhiệt tình. Chu Dạ nghe họ nói, trong lòng khó xử, lại không thể thất lễ như lần trước, khiến mọi người chê cười, đành phải gật đầu cười cho qua chuyện. Nghĩ thầm, oan này nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch.

Vệ Khanh vội nói: “Được rồi, mọi người đừng nói nữa, vào cả đi thôi.” Thấy cô không nổi giận, được một tấc lại muốn tiến một thước, dám ngang nhiên ôm lấy Chu Dạ đi thẳng. Chu Dạ ậm ừ, cũng không dám giãy dụa phản kháng… đương nhiên là không tránh được.

Mọi người chia trang bị xong, Vệ Khanh hỏi cô trước kia đã từng trượt tuyết chưa, Chu Dạ lắc đầu. Vệ Khanh bảo: “Không sao, cũng không khác trượt băng là mấy đâu, chỉ cần giữ thăng bằng là được ròi.” Có người cười, nói: “Vệ thiếu, anh không hướng dẫn cẩn thận, chẳng may bị ngã, lại đau lòng đó.” Mọi người đều cười rộ lên, tất cả đều nhìn ra Vệ Khanh rất quan tâm cô bạn gái nhỏ này.

Vệ Khanh hướng dẫn cô đi những bước cơ bản, vì là cuối tuần, nên khá nhiều khách. Dạy cô một vài động tác chủ yếu, bảo cô thực hành thử xem. Chu Dạ giữ thăng bằng khá ổn, nhưng vì là người mới học, trong lòng khó tránh khỏi hồi hộp, nhìn thấy những người ở xa, muốn dừng lại nhưng chưa nắm được trọng điểm, đành phải quăng người sang bên cạnh, ngã lộn nhào, nhìn thẳng lên trời. Vệ Khanh nhìn thấy chạy tới gần, thay cô phủi tuyết trên người, cười nói: “Nếu muốn học trượt tuyết, đầu tiên phải không sợ ngã.” Chu Dạ giúp hắn đứng lên, hào hứng nói: “Tôi không sợ ngã.” Đại khái chỉ vì một câu nói này, chỉ một lúc đã ngã không biết bao nhiêu lần. Có một lần trực tiếp lăn thẳng theo đường trượt, đâm phải một người khách khác.

Vệ Khanh luôn luôn có mặt phía sau cô, sợ cô xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thấy lần này cô ngã đau như vậy, vội hỏi: “Có đau không?” Nhìn thời gian đã không còn sớm, đề nghị: “Nếu không, chúng ta về khách sạn nghỉ trước nhé?” Chu Dạ mệt mỏi, trán đầy mồ hôi, nhưng vẫn còn rất hưng phấn, kéo kéo tay hắn, nói: “Mọi người cũng chưa về mà, chơi thêm lúc nữa được không? Anh dẫn tôi tới khu trung cấp đi, nơi này chơi chán rồi.”

Vệ Khanh cười mắng cô còn chưa học xong sơ cấp đã đòi lên trung cấp. Chu Dạ giống như trẻ con, quấn lấy hắn mè nheo: “Không sao mà, không phải cũng thấy tôi trượt được nhiều đó thôi? Đi thôi, đi thôi.” Cứ vậy kéo Vệ Khanh đi. Vẻ mặt vui vẻ, trên mặt tràn đầy mồ hôi, nhưng vẫn phấn khích khoa chân múa tay, hiển nhiên là hôm nay chơi rất vui.

Vệ Khanh sao có thể từ chối cô, vươn tay vuốt gọn những sợi tóc lòa xòa trước trán, vẻ mặt cưng chiều, còn lấy khăn tay ra lau mồ hôi cho cô. Chu Dạ chơi rất thoải mái, đối với động tác thân mật này của hắn cũng không phản kháng, còn đem ván trượt và gậy chống ném cho hắn, chạy đi thật xa, thấy hắn không theo kịp, lại ngoắc tay: “Nhanh nào.” Sốt ruột giục hắn. Vệ Khanh thấy cô đi trên tuyết nhẹ nhàng, chiếc áo hồng nổi bật trên nền tuyết trắng, mái tóc ngắn đen mượt, lộ ra làn da mịn màng trắng hồng, còn có đôi môi đỏ thở ra những luồng khí trắng, cô vui vẻ như thế, không vướng bụi trần.

Tuổi trẻ thật sung mãn.

Ánh mặt trời chiếu lên người Chu Dạ, tinh thần phấn chấn, vô cùng xinh đẹp, khiến hắn không thể nhìn gần. Giữa đám tuyết trắng trong trời đất, hình ảnh trước mắt khiến người ta không thể rời mắt, giờ phút này hắn như bị mê hoặc, nghĩ rằng, hắn nguyện ý đối xử tốt với cô, cứ như thế cưng chiều cô, khiến cho cô luôn luôn vui vẻ.

Hắn hướng dẫn Chu Dạ những kỹ năng rẽ ngang, quẹo khúc cua, Chu Dạ thử đi tránh những chướng ngại vật, lại có người từ đâu vượt qua, dọa cô thét chói tai, vội hướng sang bên cạnh tránh, đáng tiếc những kỹ năng cô học chưa thành thạo, muốn hướng sang bên này nhưng người lại ngã sang bên kia, cuối cùng “phịch” một tiếng, ngã thẳng xuống tuyết.

Vệ Khanh đuổi kịp cô, cô lại ghé vào người hắn cười ha ha, chỉ về phía trước nói: “Nhìn đi, nhìn đi, người kia ngã còn đau hơn tôi nữa, trên mặt toàn là tuyết. Ha ha ha…” Vệ Khanh lắc đầu, cô còn không biết xấu hổ mà đi cười nhạo người khác, chính cô cũng có hơn gì đâu, từ chiều tơi giờ ngã gần trăm lượt, càng ngã càng hăng, đúng là người không sợ ngã mà. Chu Dạ mệt, không đứng dậy được, Vệ Khanh kéo cô: “Mau đứng dậy, trên người toàn là tuyết, cẩn thận kẻo cảm lạnh.” Chu Dạ không để ý tới, cứ ngồi bệt xuống dưới đất, há miệng thở dốc.

Vệ Khanh cũng mệt mỏi, tim hắn lúc nào cũng treo lơ lửng, sợ cô gặp chuyện không máy, còn có thể không mệt sao. Cô cũng quá mãnh liệt, cái gì cũng không sợ, còn dám lao thẳng về phía trước, dọa hắn đi phía sau mà run thay. Cũng ngồi xuống, vừa giúp cô chỉnh lại cổ áo, vừa nói: “Sao trong quần áo toàn là tuyết thế này, lát nữa bị cảm thì sao đây.”

Chu Dạ bỗng nhiên cảm thấy hắn chăm sóc mình thật dịu dàng, cả chiều cứ phải đuổi theo cô, cô va phải người khác, hắn lại ở phía sau xin lỗi, cũng không trói buộc cô. Bởi vì hắn như vậy, cho nên bản thân mới dám làm càn, không hề lo lắng, thoải mái vui đùa. Nhìn hắn đem tuyết bám trên cổ áo phủi đi, trong lòng có chút cảm động, quay đầu cười, chân thành nói: “Vệ Khanh, hôm nay rất cảm ơn anh, anh vẫn cùng tôi chơi loạn như vậy. Vốn tâm tình tôi không tốt,

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT