watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12127 Lượt

Dạ hứng thú để nói chuyện, hỏi cô lúc viết thư pháp vận dụng những kĩ năng gì, cũng đưa ra nhận xét của bản thân. Chu Dạ có chút giật mình: “Không ngờ anh cũng là cao thủ nha.” Đúng là không thể tưởng tượng được, cô còn tưởng hắn chỉ là thương nhân chỉ biết tới hơi tiền mà thôi.

Vệ Khanh cười: “Trước kia có học qua một chút, nhưng sau này bận rộn

cũng bỏ qua.” Còn nói: “Nói ra sợ e không tin, anh còn biết khắc dấu nữa nhé, anh có một con dấu tự chính tay mình khắc đấy.” Chu Dạ mở to mắt nhìn hắn: “Thật sao? Anh biết khắc dấu á? Bái phục, bái phục.” Người có con dấu, trước tiên trình độ thư pháp phải rất tốt, vẻ mặt lộ rõ sự ngưỡng mộ. Vệ Khanh thấy cô nhìn hắn bằng ánh mắt ngưỡng mộ như thế, trong lòng vô cùng đắc ý, đề nghị: “Sau này có cơ hội sẽ cho em xem thử.” Chu Dạ liên tục gật đầu.

Hai người còn uống rượu, uống cũng không ít. Tới lúc đi ra, mặt Chu Dạ đỏ bừng, ánh đèn đường chiếu lên mặt, lộ rõ vẻ xinh đẹp, đôi môi anh đào đỏ tươi ướt át, hơn nữa ánh mắt mơ màng, như có một tầng sương mờ bao phủ, như muốn dụ dỗ người khác yêu mến. Trong lòng Vệ Khanh nóng như lửa, cứ nhìn chằm chằm vào môi co, nhớ tới lần hôn trước ngọt ngào như thế nào, thật sự muốn ở giữa đường hôn cô, nhưng lại nhớ bài học lần trước, phải cố gắng kiềm chế nén xuống. Chu Dạ trở mặt nhanh hơn thay áo, tính nết bất thường. Vất vả lắm mới làm quan hệ giữa hai người tốt lên được, không thể chỉ vì việc nhỏ mà làm hỏng đại sự được.

Nhưng mà cũng không cam lòng, đành phải chiếm chút ít tiện nghi mới được. Đỡ vai cô hỏi: “Sao thế? Say rồi sao? Có thể đi tiếp không?” Ở bên ngoài lạnh lẽo, lúc vào trong xe liền cởi bớt khăn quàng cổ ra, còn cố ý lại gần, kéo thấp khóa kéo áo khoác của cô, lợi dụng thân hình cao lớn, có thể nhìn thấy xương quai xanh khêu gợi, đúng là băng cơ ngọc cốt. Ngón tay lạnh lẽo trong lúc vô ý lướt qua, cảm giác được cô khẽ run lên, ôn nhu mà ấm áp, cảm xúc vô cùng mãnh liệt.

Chu Dạ ngồi xổm xuống kéo khóa giầy, đứng lên còn tiện tay quấn một vòng khăn, nghiêm túc nói: “Cũng không còn sớm nữa, anh về trước đi.” Ngay cả hơi thở cũng nồng đậm hương rượu, yết hầu Vệ Khanh khô nóng, cố gắng kìm nén cảm xúc, nói: “Anh đưa em về trường xong thì đi luôn.” Chu Dạ nói không cần phiền phức như thế, cũng đâu có xa xôi gì. Vệ Khanh cứ kiên quyết đưa cô về tới tận dưới lầu kí túc.

Lúc về tới gần, Chu Dạ nhìn thấy một đôi uyên ương đang thân mật ở dưới tầng một, trong lòng rất xấu hổ. Vệ Khanh thì mừng rỡ, không ngờ ông trời lại cho hắn cơ hội. Cố tình dừng dưới tàng cây nói lời tạm biệt. Chu Dạ khách sáo cảm ơn xong nói sẽ lên lầu. Vệ Khanh dùng chút lực, giơ tay ôm eo cô, nhẹ nhàng hôn lên trán cô một cái. Đương nhiên là hắn muốn hôn môi, nhưng cũng không dám làm càn. Không đợi Chu Dạ đẩy hắn ra, đã buông tay trước.

Khung cảnh này, lại là bầu không khí này, Chu dạ cũng không biết nói gì, vội vàng nói: “Tôi lên đây, anh cũng về sớm đi.” Nhanh chóng chạy vào, chờ tới góc khuất hắn không nhìn thấy, vội vàng giơ tay lau trán, lộ rõ vẻ chán ghét. Vừa rồi nàng cảm nhận được đầu lưỡi của Vệ Khanh ẩm ướt, mềm mại, cảm giác có chút quái đản. Nước miếng dính ở trên mặt luôn không thoải mái mà. =))

Vệ Khanh thì lại lâng lâng vui sướng, vui vẻ đi thẳng trở về, so với tên trộm được đồ còn đắc ý hơn. Trong lòng vẽ ra kế hoạch, xem lúc nào mới có thể đường hoàng hôn Chu Dạ, đến lúc đó nhất định sẽ không buông tha cô.

Tháng mười hai chính là thời điểm sinh viên thi tiếng Anh, Chu Dạ vô cùng căng thẳng. Buổi tối trước ngày thi, Vệ Khanh hỏi cô cuối tuần có rảnh không. Chu Dạ nói ngày mai cô phải thi tiếng Anh cấp bốn, lo lắng ngày mai không làm được bài. Vệ Khanh kiên nhẫn an ủi cô, bảo cô không cần quá lo lắng, cũng chỉ là một kì thi mà thôi, năm nay không được thì năm sau thi tiếp. Cuối cùng Chu Dạ cũng bình tĩnh trở lại, cả buổi tối yên tâm đi ngủ.

Sáng sớm ngày hôm sau, dẫm lên những mảng tuyết lớn đọng lại trên đường mà đi. Thời tiết rất tốt, ánh mặt trời chiếu thắng xuống, không quá chói lóa, khung cảnh nhẹ nhàng, khiến tâm tình cô nới lỏng đi nhiều. Trước khi thi, Vệ Khanh còn gọi điện cho cô, dặn cô đừng quá lo lắng, giọng nói trầm ổn làm vơi bớt lo âu trong lòng cô.

Hôm nay ở phòng thi đều là sinh viên khoa mỹ thuật tạo hình, hầu như đều quen biết nhau. Đa phần đều không giỏi tiếng Anh, lại còn to gan mang tài liệu vào. Chu Dạ tận mắt nhìn thấy người ngồi bên cạnh cúi đầu giở tài liệu, còn hỏi cô có muốn nhìn chung không. Chu Dạ vội lắc đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào thầy giám thị, cảm thấy lo thay cho hắn. Chẳng may bị thầy bắt được, chắc chắn sẽ bị làm biên bản kỷ luật. Quay đi, không dám nhìn nữa, ảo nảo cắm cúi vào bài thi. Cô nghĩ, tôi thà sang năm thi lại lần nữa chứ không chịu nổi cảnh đau tim thế này đâu.

Trước lúc hết giờ khoảng hai phút, cô ngồi dò lại bài, vẫn còn hai câu dịch vẫn chưa làm, tay đều đã run run. Rốt cuộc cũng thi xong, cô thở phào nhẹ nhõm, đem toàn bộ tài liệu mang tới để xem trước lúc thi ném vào thùng rác. Phù! Chả cần quan tâm làm đúng hay không, về sau tính sau, giờ cứ thoải mái trước đã. Bị điểu ngữ này tra tấn đến mức không còn hình người nữa rồi, tâm lý cũng biến thái hơn!

Mới vừa ra khỏi phòng thi, Vệ Khanh đã gọi điện tới: “Thi xong rồi sao?” Chu Dạ rầu rĩ “Ừ” một tiếng. Vệ Khanh nói: “Tốt rồi, thi xong là được rồi, không cần nghĩ nhiều làm gì. Đi chơi chút đi, thư giãn một chút.” Chu Dạ cũng

không nói lời nào. Vệ Khanh cười: “Làm sao mà mặt mũi lại rầu rĩ như thế? Đi đường cũng không chú ý nữa.”

Chu Dạ vừa đụng trúng người đối diện, nghe thấy lời này, liền ngó xung quanh nhìn. Đám người qua lại đông đúc, nhất thời không tìm thấy. Vệ Khanh cười: “Nhìn đâu vậy? Anh đứng dưới tán cây này.” Chu Dạ mới nhìn thấy hắn đứng dưới tán cây ở khu giảng đường. Cầm điện thoại, nhíu mày đi lại gần hỏi: “Sao anh lại ở đây? Để nhiều người nhìn thấy không tốt đâu.” Nhưng cũng không giận dỗi. Vệ Khanh nhún vai: “Có làm sao chứ? Tìm em có việc, chẳng lẽ cũng phạm tội sao?”

Chu Dạ đành phải hỏi: “Vậy anh tìm tôi có chuyện gì? Gọi điện tới là được rồi, cần gì phải tới tận nơi.” Lại cúi đầu xuống, xoay người muốn đi. Vệ Khanh thấy cô quay đầu, vội vàng nói: “Không phải hôm nay em thi sao? Tiện thể qua gặp em thôi. Đúng rồi, làm bài thế nào?” Chu Dạ nhắc tới chuyện này lại thấy phiền lòng, tức giận nói: “Còn có thể như thế nào chứ, vẫn thế thôi.”

Hắn kéo tay cô: “Được rồi, được rồi, đừng nghĩ nữa, đi nào.” Chu Dạ hất tay hắn ra, nghiêm mặt nói: “Đi đâu?” Hắn tỉnh bơ nói: “Em thi xong rồi, còn ở trường làm gì? Đi chơi chút đi.” Chu Dạ vừa nghe bạn bè ở ngoài phòng thi trao đổi kết quả, trong lòng thấy không vui, nghĩ nghĩ một lúc, đi ra ngoài thay đổi không khí cũng tốt, cứ nghe thấy tiếng Anh cấp bốn là muốn phát khùng rồi. Vì thế cũng không phản kháng, theo hắn ra ngoài.

Thấy hắn để xe đỗ trước cổng trường, mọi người đi ngang qua đều liếc mắt nhìn, cô hoảng hốt nói: “Sao anh lại đỗ xe trước cổng trường tôi thế này?” Vệ Khanh kiên quyết không nhượng bộ nữa, hắn muốn cô trước mắt bao nhiêu người lên xe hắn, về sau có chối cũng không thoát được, nên nói: “Đâu có quy định cấm đỗ xe trước cổng trường em.” Suy nghĩ của người này đúng là bị hỏng rồi.

Chu Dạ nghiêm mặt không lên xe, đứng xa xa, giả vờ như không quen biết hắn. Ý của cô là hắn lái xe ra đường lớn. Vệ Khanh cũng không phải không biết suy nghĩ của cô, nhưng lại mở cửa ý bảo cô lên xe. Cô không thèm để ý, nhấc chân muốn đi. Vệ Khanh từ phía sau liền lên tiếng: “Chu Dạ, sao thế? Không phải đã nói xong rồi sao?”

Chu Dạ thấy mọi người xung quanh nhìn cô chằm chằm, da đầu khẽ run lên, mà tên kia còn lên giọng thúc giục: “Chu Dạ!” Chu Dạ chạy nhanh lại gần, lườm hắn: “Anh đừng gọi nữa, còn gọi, cả trường đều sẽ biết tên tôi!” Hắn làm ra vẻ vô tội: “Vậy sao vừa rồi em không chịu lên xe?” Tên này đúng là đáng sợ mà! Vội nói: “Đi đi đi, lên xe, lên xe, chạy nhanh đi!” Đứng ở đây càng lâu càng thêm xấu hổ.

Chu Dạ nóng lòng hỏi: “Anh định dẫn tôi đi đâu?” Vệ Khanh nhìn vào mắt cô: “Em mặc như vậy không thấy lạnh sao?” Vẫn có thói quen mở cổ áo, mũ, khăn quàng, găng tay đều không có, cô lắc đầu: “Trong phòng có điều hòa, không thấy lạnh.” Vệ Khanh dừng xe trước cửa hàng quần áo, lôi cô xuống. Cô không hiểu tới nơi này làm gì, chẳng lẽ mua sắm sao?

Vệ Khanh chỉ vào một cái áo lông màu hồng hỏi cô: “Em có thích cái áo đó không?” Chu Dạ lườm hắn: “Rốt cuộc là anh muốn làm gì? Tôi không mua quần áo đâu nha.” Vệ Khanh kéo cô vào trong nói: “Lát nữa muốn đi trượt tuyết, em mặc như vậy để chết rét à?”

Hai mắt Chu Dạ tỏa sáng, “Gì cơ? Trượt tuyết á?” Chu Dạ nhìn dáng vẻ nóng lòng muốn thử của cô, cười nói: “Em nhanh vào thử đồ đi, mua xong rồi đi, em còn cứ lằng nhằng mãi là trời tối đấy.” Chu Dạ ngoan ngoãn chạy vào phòng thay đồ, đi ra xoay một vòng, Vệ Khanh gật đầu: “Được đấy, không tệ.” Đúng là tuổi trẻ, mặc cái gì cũng đẹp, huống chi vốn là một mĩ nhân. Nhân tiện mua thêm khăn quàng, găng tay và mũ cho cô.

Quẹt thẻ xong, lại dẫn cô tới quầy bán đồ trang điểm, giải thích: “Lúc trượt tuyết thời tiết hanh khô,

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT