watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12129 Lượt

chỉ hôn lên trán cô, nói: “Em có dấu hiệu bị cảm, nghỉ ngơi cho tốt. Nhớ rõ nha, lần này cho em nợ.” Chu Dạ nhìn hắn, thấp giọng nói: “Anh không hôn đi, lần sau không có cơ hội nữa đâu.” Vệ Khanh cười: “Ai bảo thế? Hôm nay em đang ốm, nên anh bỏ qua cho em thôi.” Cầm quần áo muốn đi. Chu Dạ đứng dậy hỏi “Anh định đi đâu vậy?” Vệ Khanh bất đắc dĩ nói: “Em cũng không cho anh ngủ giường, anh phải đi nơi khác ngủ chứ sao.” Chu Dạ biết hắn đi sang phòng khác, cũng không nói gì thêm.

Có lẽ thật sự là mệt mỏi, cứ như vậy chìm vào giấc ngủ. Lúc tỉnh lại, thấy ngọn đèn tỏa sáng mờ nhạt trong phòng, bóng tối vây quanh, bên ngoài không một tiếng động, chỉ có tiếng gió rít gào bên ngoài cửa sổ, càng làm không gian thêm yên tĩnh. Cô nhìn đồng hồ, mới chỉ có mười hai giờ mà thôi, còn có thể thư thả ngủ tiếp một giấc, nhưng rốt cuộc lại không ngủ được.

Khoác áo đứng dậy, đi xuống đại sảng dưới lầu, vẫn còn có người chưa ngủ, đa phần uống rượu, hò hét ầm ĩ. Cô đứng ở phía trước cửa sổ, bên ngoài trời tối đen như mực. Nghĩ thầm, hút một điếu thuốc, dù sao cũng không ngủ được. Màu đỏ của tàn lửa thiêu đốt điếu thuốc trên tay cô, giống như đóa hoa nở rộ trong đêm.

Đang ngẩn người, lại có người vỗ vai cô, cô nhận ra đó là bạn của Vệ Khanh, vội vàng dập thuốc, cười nói: “Xin chào.” Người nọ quan sát cô một lượt, cười hỏi: “Sao muộn vậy mà vẫn chưa ngủ?” Chu Dạ trả lời: “Vừa ngủ một giấc, liền tỉnh. Nên đi xuống dưới lầu dạo một lúc, lát nữa sẽ lên ngủ tiếp.” Hắn nhìn xung quanh, lại hỏi: “Vệ thiếu đâu?” Chu Dạ cười nói: “Anh ấy ngủ rồi.” Cô cũng biết Vệ Khanh thuê một phòng khác, có lẽ không muốn mọi người biết, nếu không lại mất mặt, lần sau lại bị người ta trêu ghẹo.

Người nọ khách sáo nói vài câu rồi bước đi, cùng đám bạn đánh bài. Chu Dạ nhìn tàn thuốc đã dập, lúc này mới trở về phòng, một lúc lâu sau mới ngủ.

Ngày hôm sau, thời tiết sáng sủa, gió cũng dịu đi, tinh thần mọi người phấn chấn nói muốn đi cưỡi ngựa. Sáng sớm Vệ Khanh đã tìm cô, thấy môi cô tái nhợt, thần thái không khỏe, vội bảo phục vụ mang thuốc cảm lên. Chu Dạ không chịu uống, chỉ nói hơi lạnh một chút, đừng lo. Vệ Khanh không chịu, nói: “Ngoan, uống thuốc đi, rồi anh đưa em đi cưỡi ngựa, ra mồ hôi được là tốt.” Nói liên tục, dụ dỗ không ngừng, Chu Dạ buộc lòng phải uống thuốc.

Ngồi ở trên giường, nhìn tuyết trắng bao phủ đỉnh núi xa xa, nói: “Vệ Khanh, tôi không muốn đi cưỡi ngựa, tôi muốn về trường.” Vệ Khanh hỏi cô sao vậy, sao tự nhiên lại mất hứng. Chu Dạ buồn bực, hét lên: “Tôi muốn về, tôi muốn về.” Nơi này khiến cô sợ hãi, khiến cô không biết phải làm sao, cô không muốn phải tiếp tục chờ đợi. Cô mơ hồ cảm giác được một số chuyện sắp xảy ra, mà cô không có cách nào ngăn cản được, cho nên muốn trở lại nơi an toàn quen thuộc.

Vệ Khanh thấy cô phát cáu, vội nói: “Được rồi, được rồi, đừng hét lên, anh đưa em về còn không được sao! Không cần hét lên nữa.” Thật đúng là tính tính thay đổi thất thường, trở mặt còn nhanh hơn lật sách, vừa mới tốt đẹp như vậy, haizz. Bảo với mọi người rằng Chu Dạ người không khỏe, đành phải đưa cô về trước. Mọi người nhìn thấy vẻ mặt cô tiều tụy như vậy, đều nói Vệ Khanh nên đưa cô qua bệnh viện xem thế nào.

Đi

vào trong nội thành, Vệ Khanh hỏi: “Hay là qua bệnh viện khám thử xem?” Thật sự là quan tâm cô mới hỏi như vậy, Chu Dạ không kiên nhẫn đáp: “Chỉ là cảm nhẹ thôi, cần gì phải đi bệnh viện.” Vệ Khanh chưa từng gặp một cô gái nào như vậy, đêm qua còn dịu dàng nhu thuận, ngoan ngoãn phục tùng, hôm nay lại như biến thành người khác, tùy hứng khó chiều, thật khiến người ta đau đầu. Cũng không biết vì sao cô không vui, vẫn liên thanh nói: “Được, được, được, sẽ không đi nữa.” Chỉ cần không phải việc gì lớn, đều tận lực chiều cô.

Đưa cô tới trước cổng trường, Chu Dạ lầm lì xuống xe, mặt không chút thay đổi nói cám ơn, rồi lại buồn bực nói: “Vệ Khanh, từ lần sau anh đừng tới trường tìm tôi nữa, tôi không thích anh.”

Vệ Khanh nghe xong, sắc mặt thay đổi, Chu Dạ này cũng không vừa nha, qua sông liền hủy cầu. (ish: giống “qua cầu rút ván.”) Có Lẽ Là Yêu – Chương 19
Gửi lúc 15:31 ngày 14/01/2014
Say rượu

Edit: Ishtar

Chu Dạ cũng không nhìn hắn, nhấc chân bước đi. Vệ Khanh vội vàng kéo cô lại nhíu mày hỏi: “Được rồi, em lại giận gì nữa? Em sao vậy? Có người nói gì em sao?” Hắn tưởng rằng Chu Dạ lại giận dỗi gì đó. Tục ngữ có nói: lòng dạ đàn bà sâu như đáy biển, thật sự giờ phút này hắn không đoán được ra vì sao Chu Dạ nổi giận, vẻ mặt không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Chu Dạ dùng sức đẩy hắn, không kiên nhẫn nói: “Anh nghe không hiểu tiếng người phải không? Đi đi, chạy nhanh đi! Đừng đứng trước mắt tôi nữa, chướng mắt lắm.” Vệ Khanh coi cô còn ít tuổi, không thèm so đo, kiềm chế cơn giận, ôn tồn dỗ dành, nói: “Vì sao lại mất hứng như vậy? Ai chọc giận em sao?” Lại còn xoa xoa đầu cô, vô cùng thân thiết, khiến cho cô không thể tức giận.

Chu Dạ từng bước tránh ra như tránh ôn thần, nhìn hắn, một lúc lâu sau nói: “Vệ Khanh, hôm nay chúng ta nói cho rõ ràng, tôi không thích anh, cũng không có hứng thú cùng với anh chơi trò tình cảm. Từ nay về sau, không cần lại đến trêu chọc tôi, cẩn thận tôi kiện anh tội quấy nhiễu tình dục!”

Ngay cả tội danh “quấy nhiễu tình dục” cô cũng đã nói ra, thật sự là trở mặt, tàn nhẫn cắt đứt quan hệ. Vệ Khanh liền nổi giận, lạnh lùng nói: “Chu Dạ, em đừng quá kiêu ngạo! Sau này không ai chịu được đâu!” Thật sự là cô nhóc không biết trời cao đất rộng là gì, nói chuyện cũng không biết giữ chừng mực.

Cô lạnh giọng nói: “Tương lai thế nào là chuyện của tôi, không liên quan tới anh!” Vệ Khanh bị cô chọc giận tới mức nói không ra lời, vừa tức vừa giận, cứ đứng nguyên tại chỗ. Cô cũng không để ý tới hắn, chạy vài bước, quay lại nhìn vẫn thấy hắn ngây ngốc đứng ở chỗ đó, đại khái là hồ đồ nổi giận, lại hét lên: “Anh còn không đi đi! Đứng ngớ ngẩn ở đó nữa!”

Vệ Khanh nổi giận không nhẹ, thật muốn giữ cô lại hung hăng dạy dỗ một chút. Chẳng những không đi, hay tay còn đút vào túi quần, giương mắt khiêu khích nhìn cô. Chu Dạ cắn môi, dậm chân nói: “Mặc kệ anh!” Rồi chạy như bay. Trong lòng tức giận rất nhiều, giống như có một điều gì đó, quẩn quanh trong lòng không biến mất.

Vệ Khanh nhìn theo tới khi không còn thấy bóng dáng cô, mới lên xe “Rầm” một tiếng, vặn tay lái, nhấn ga, giống như bay ra ngoài. Hắn sắp bị cô làm cho tức chết rồi.

Chu Dạ chạy về tới kí túc, bỗng nhiên như không còn chút sức lực, trong lòng giống như thiếu vắng điều gì, rất khóc chịu. Cảm thấy buồn bực, phá lệ đi cầu thang bộ lên. Chờ khi cô đi lên tới tầng mười hai, đã mệt tới mức không còn sức để thở, trái tim cứ đập thình thịch trong ngực, thở phì phì tới mức thiếu chút nữa không thể thẳng lưng đứng dậy, mọi chuyện đành tạm thời bỏ qua, trở về phòng, ngồi phịch xuống giường, liều mạng thở.

Lưu Nặc thấy cô há miệng to uống nước ừng ực, ngó đầu ra nói: “Chu Dạ, mình có chuyện muốn hỏi bạn.” Chu Dạ gật đầu, ý bảo cô nói. Lưu Nặc nói tiếp. “Ngày hôm qua, khi thi xong tiếng Anh, mình thấy bạn cùng với một người đàn ông ngồi trên chiếc Lamborghini màu đen, có phải là bạn trai của bạn không vậy?” Hỏi có phải là bạn trai của Chu Dạ hay không, đã xem như là một cách nói khéo léo rồi, ở trường này, có chuyện gì là không thể chứ.

Chu Dạ nhất thời bị sặc, ra sức ho khan. Nghĩ thầm, xong rồi, cảnh ngày hôm qua, sợ rằng mọi người đều nhìn thấy! Sau lưng còn không biết có bao nhiêu lời khó nghe đâu. Cuống lên, vội nói: “Không phải, không phải, không như bạn nghĩ đâu. Đó là chú của mình, chú biết mình đi thi, nên cố ý tới hỏi thăm thôi. Các bạn không cần nói hươu nói vượn đâu.” Lời lẽ rất chính trực, chẳng qua không biết nếu Vệ Khanh nghe được thì sẽ ra sao nữa? =))

Lưu Nặc vừa nghe là chú của Chu Dạ, liền cười: “Hóa ra là chú của bạn, mọi người còn tưởng bạn có diễm phúc gì đó. Chú của bạn thật nhiều tiền nha, lái Lamborghini, lại còn rất đẹp trai, đã kết hôn hay chưa?” Vẻ mặt cười cười hỏi thăm. Chu Dạ vội nói: “Kết, kết, sớm kết hôn rồi, đã sớm có em bé rồi. Các bạn không cần suy nghĩ sâu xa đâu.” Mấy người khác ngồi bên cạnh nghe tám chuyện, thở dài một tiếng nói: “Vì sao đàn ông tốt lại thường kết hôn sớm vậy?”

Chu Dạ nghe xong, khinh thường “Hừ” một tiếng, nghĩ rằng, Vệ Khanh kia mà coi như là đàn ông tốt, đời này không phải toàn màu hồng ư? Trốn trong góc phòng, lén lút lau mồ hôi trên trán, may mắn lừa được một phen, đúng là không còn mặt mũi gặp ai. Chỉ sợ những người khác không coi lời nói dối đó là thật.

Tới quầy tạp hóa mua nước ngọt, lại gặp Lâm Phỉ, liền chào hỏi: “Gần đây ngươi đi đây

vậy? Lâu lắm rồi không thấy bóng dáng ngươi đâu cả?” Lâm Phỉ nhún vai, “Ta còn có thể đi đâu chứ, chẳng phải vẫn giống trước đây sao. Nhưng mà ngươi đó, gần đây có không ít chuyện nha.” Chu Dạ ngây ngô cười vài tiếng, vội chuyển chủ đề: “Giờ ngươi muốn đi đâu? Có về kí túc không?” Lâm Phỉ lắc đầu, “Không, đang định ra ngoài. Nghe nói gần đây ngươi qua lại với Vệ Khanh à?”

Chu Dạ vội vàng giải thích: “Không có, không có, ngươi đừng có nghe

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT