|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
người khác nói bừa.” Lâm Phỉ quay đầu lại nhìn cô: “Không có? Không phải hắn đều đến trường đón ngươi sao?” Chu Dạ thầm mắng trong lòng, tại sao ngay cả Lâm Phỉ thường xuyên không ở trường cũng biết? Kiên trì nói: “Không có thật mà! Nếu ta muốn ở cùng một chỗ với hắn thì đã sớm làm, cần gì phải chờ tới bây giờ?”
Lâm Phỉ nghĩ nghĩ một lát, gật đầu: “Nói cũng đúng. Vậy hắn tới tìm ngươi có chuyện gì?” Chu Dạ bị hỏi đến mức không còn sức nữa, may mắn nhớ ra một chuyện, liền nói: “Không phải trước kia ta từng làm thêm ở công ty hắn sao? Việc này ngươi cũng biết phải không? Tiện đường hắn đến gặp ta vì việc đấy ấy mà.” Cảm thấy mình nói dối càng ngày càng giỏi, mặt không đổi sắc, tâm không loạn, còn có thể thong thả ứng phó. Lâm Phỉ không nghi ngờ gì, vỗ đầu cô nói: “Đi đi, ngươi không cùng hắn có việc gì thì tốt. Người đàn ông đó, không có gì tốt cả!”
Chu Dạ nghe giọng cô khác lạ, vội hỏi: “Sao thế? Có chuyện gì sao?” Không phải cô ấy và bạn trai mới lại xảy ra chuyện gì đó chứ? Lâm Phỉ không trả lời, chỉ nói: “Không có gì, tâm tình không tốt một chút. Ta đi trước đây, ngươi đi ăn cơm đi.” Chu Dạ không hỏi nhiều, dặn dò cô phải cẩn thận, rồi đi về phía canteen. Cô và Lâm Phỉ vẫn nói cười như cũ, nhưng vô hình chung cảm thấy có cái gì đó giữ kẽ, không thân mật như trước.
Chạy tới phòng vẽ, vất vả hít một hơi, không quay về kí túc, sợ có người lại hỏi về chuyện Vệ Khanh, nhưng không ngờ Trương Suất lại hỏi: “Chu Dạ, bạn và Vệ tiên sinh quen biết nhau sa?” Chu Dạ thiếu chút nữa nhảy dựng lên, sao ngay cả tên này cũng nghe tám chuyện vậy? Hỏi lại: “Sao vậy? Vì sao hỏi như vậy?
Trương Suất chần chừ một lúc mới nói: “Chu Dạ, đây là chuyện riêng của bạn, mình vốn không có quyền hỏi đến…” Cô xua tay: “Không, không, ý mình không phải như vậy. Ý mình là, bạn nghe được đồn đại gì sao?” Trương Suất không nói gì. Hôm Chu Dạ thi tiếng Anh, hắn cố ý tới tìm cô, muốn hỏi cô làm bài thế nào, muốn an ủi cô. Trước khi thi, một nửa kiến thức của cô là do hắn phụ đạo. Không ngờ lúc đến lại nhìn thấy cảnh cô lên xe Vệ Khanh, không biết cảm xúc khi ấy là gì nữa, vẫn cứ canh cánh trong lòng. Thật ra hắn cũng không nhìn thấy Vệ Khanh, nhưng nhìn chiếc Lamborghini kia, hắn cũng đoán ra được.
Chu Dạ lại hỏi: “Có phải bạn nghe được lời gì khó nghe không?” Cô rất quan tâm tới chuyện đồn đại, muốn biết ở sau lưng mọi người nói gì. Trương Suất lắc đầu, “Không có, mình không nghe được chuyện gì. Chính là muốn hỏi có phải bạn có quen biết với Vệ tiên sinh hay không?” Chu Dạ chối phắt: “Không quen, mình với anh ta không quen biết. Sợ rằng sau này ngay cả cơ hội gặp mặt cũng không có.” Lúc nói ra lời này, trong lòng lại thắt lại một chút, có chút phiền muộn.
Chu Dạ đã nói rõ ràng như vậy, tảng đá trong lòng Trương Suất cũng buông lỏng, vội nói: “Hóa ra là không quen, đoàn trường còn tưởng bạn đi tới công ty anh ta xin tài trợ. Nếu không quen thì bỏ đi, đổi công ty khác là được.” Hắn cũng có tâm tư, lòng vòng hỏi thăm. Chu Dạ nghe xong, hóa ra là vì chuyện kinh phí của đoàn trường, mình đúng là lấy tâm tư tiểu nhân đo lòng quân tử, Trương Suất làm sao lại để ý tới chuyện bên ngoài cơ chứ. Vội nói: “Đúng thế, đúng thế, đổi sang công ty khác đi. Mình nhớ lần trước trường mình còn xin được tài trợ từ Sony, không bằng lần này trường mình thử xem.”
Trương Suất thuận miệng đáp lời cô, nhưng lại nghĩ không biết Vệ Khanh tới tìm cô có chuyện gì. Hắn hiểu rõ tính Chu Dạ, luôn có chí tiến thủ, tự lập tự cường, không phải loại con gái tham hư vinh tiền tài.
Vệ Khanh sau hôm cãi nhau với Chu Dạ, liên tiếp mấy ngày mặt mũi hắc ám, cơn giận không thể nào tiêu tan được. Vô duyên vô cớ bị con gái đá, bảo hắn có thể nào nuốt trôi cơn giận này! Đám nhân viên thấy tâm tình ông chủ không tốt, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, không dám cao giọng nói chuyện, sợ không cẩn thận chọc giận tới hắn, xảy ra chuyện gì cũng không biết chừng.
Buổi tối lại bị đám bạn bè lôi đi uống rượu. Mọi người nhìn thấy hắn không vui, không buồn nói lời nào ngồi một góc, liền trêu: “Vệ Khanh, sao hôm nay lại khó chịu vậy? Ai làm cậu nổi giận thế!” Vệ Khanh cũng không trả lời, uống một hơi cạn sạch. Mọi người vỗ tay: “Tửu lượng tốt!” Lại bắt đầu la hét uống thêm năm, ba chén nữa.
Có người cầm ly rượu ngồi xuống cạnh Vệ Khanh, cười hỏi: “Vệ thiếu, bạn gái nhỏ của anh đâu rồi, sao lại không tới? Có khỏe không?” Vệ Khanh liền che giấu: “Vẫn ổn. Sao vậy, cho rằng chúng tôi cãi nhau ư?” Hắn không muốn bị người khác lôi việc này ra chế giễu hắn, nếu thế thật không muốn sống nữa, cho nên phải chặn họng tên này trước. Ngượi nọ cười: “Không, không phải, ý em không phải vậy, chính là bạn gái của anh còn ít tuổi, tâm sự nặng nề. Nghĩ không biết có phải anh lại bắt nạt người ta không?
Vệ Khanh nhíu mày khó hiểu, hỏi: “Lời của cậu có ý gì?” Người nọ nhún vai, nói cho hắn biết. “Cái đêm chúng ta ở Mật Vân trượt tuyết, lúc đó đã hơn mười hai giờ đêm, lại thấy cô nhỏ chạy xuống dưới lầu, còn hút thuốc nữa. Nhìn có vẻ phiền não, anh có biết chuyện này không?” Vệ Khanh giật mình, hắn cũng không ngờ Chu Dạ lại biết hút thuốc, vội hỏi: “Cô ấy có sao không? Không xảy ra chuyện gì chứ?”
Người nọ cười: “Cô ấy cũng không làm gì, hút thuốc xong liền đi lên. Em còn cùng cô ấy nói chuyện một chút, hỏi anh ở đâu, liền bảo anh đang ở trong phòng ngủ, cảm thấy kỳ quái, không ngờ cô ấy lại trốn anh đi xuống, dáng vẻ giống như khổ sở vì tình ấy!” Nói xong, lại cười ra tiếng. Vệ Khanh ngồi im tại chỗ, không nói được lời nào. Ngay từ đâu hắn không hiểu vì sao Chu Dạ lại nổi giận, cáu kỉnh, giống như trẻ con bình thường cố tình gây sự.
Nhưng hắn đã quên, Chu Dạ đã không còn là trẻ con, ra ngoài xã hội rèn luyện quá nhiều, tâm tư trong lòng so với lứa bạn cùng tuổi thành thục hơn nhiều. Có đôi khi nhìn cô giống như là tùy hứng chơi đùa, nhưng làm việc luôn có chừng mực, chuyện lãnh đạm vô tình như lần trước chưa từng xảy ra. Vệ Khanh vốn là cao thủ tình trường, suy nghĩ tới chuyện này, cảm thấy hiểu được một chút, tâm tư cũng mở rộng, mọi giận dữ cũng qua hết. Đem mọi chuyện trước sau suy nghĩ kĩ lại một lần, nghĩ thầm, không biết rốt cuộc tâm tư Chu Dạ thế nào, còn phải tìm ra sự thật để nói chuyên, không thể đoán bừa.
Nhướng mày, nảy ra ý hay.
Buổi tối, Chu Dạ lười biếng nằm ở trên giường đọc sách, nhìn đồng hồ, nghĩ nên ngủ sớm dậy sớm, cố gắng tu dưỡng thành thói quen mới được. Đang chuẩn bị thay áo ngủ, lại nhận được cuộc gọi từ một số lạ, vẫn nghe máy hỏi: “Alo, xin hỏi ai vậy?”
Đối phương hỏi: “Chu Dạ phải không?” Cô gật đầu nói phải, người nọ thở dài nói: “Tôi là bạn của Vệ thiếu, tên là A Triết, cô còn nhớ chứ? Lần trước có trong đoàn trượt tuyết ấy!” Chu Dạ liền đáp nhớ rõ, nhớ rõ. Hắn lại nói: “Cô vẫn nhớ tôi là tốt rồi, cô mau tới bar “Vương triều”, Vệ thiếu xảy ra chuyện rồi, nhanh đến đi.” Giọng nói rất vội vàng, cũng không chờ cô hỏi đã xảy ra chuyện gì, đối phương đã cúp máy.
Chu Dạ nghe đầu đây bên kia vẳng lại tiếng cãi nhau ầm ĩ, lại có tiếng loảng xoảng của ly cốc rơi vỡ, giống như có người đánh nhau. Nhìn điện thoại nhíu mày, Vệ Khanh xảy ra chuyên, kêu cô phải làm sao, ngươi ta lại coi cô là bạn gái hắn. Nghĩ tới nghĩ lui, không hiểu đã xảy ra chuyện gì, nếu không chắc cũng không kinh động tới cô, vôi vàng đi tới bar “Vương triều.” Vừa xuống taxi, đã thấy A Triết đứng đón, lau mồ hôi nói: “Cuối cùng cô cũng tới! Mau vào đi thôi, mau vào đi thôi.” Còn giúp cô đi vào trong.
Chu Dạ thấy hắn như vậy, vội hỏi: “Vệ Khanh xảy ra chuyện gì? Còn sống chứ?” Nghĩ thầm, trăm ngàn lần đừng kêu cô tới nghe di ngôn a! A Triết đau đầu nói: “Cô đi vào sẽ biết, bên trong đều loạn tới không còn thấy hình thù gì nữa .” Chu Dạ sải nhanh bước chân chạy vào, khách khứa đều về gần hết, chỉ có Vệ Khanh kia say xỉn ngã trái ngã phải, mượn rượu làm càn, cũng không biết còn chút tỉnh táo nào không.
Vệ Khanh ném ly rượu trong tay xuống đất, hào sảng nói: “Rượu ngon gặp tri kỉ ngàn chén thiếu, hôm nay không say không về! Mọi người cùng nhau uống đi!” Chu Dạ nhíu mày, hỏi A Triết. “Anh ấy uống bao nhiêu rồi?” A Triết chỉ vào đống vỏ chai rượu lăn lóc dưới đất, nói: “Đều là anh ấy uống, tâm tình Vệ thiếu hôm nay không được tốt, bao trọn “Vương triều” uống rượu. Chúng tôi thấy anh ấy uống tới mức không còn tỉnh táo nữa, khuyên thế nào cũng không nghe, luôn miệng gọi tên cô, không còn cách nào khác, đành phải mời cô tới đây, dẫn anh ấy trở về nghỉ ngơi. Nếu uống tiếp, chỉ sợ phải vào viện mất.”
Chu Dạ nghĩ thầm, lại đem cục diện rối tinh này quăng cho cô. Thở dài, không có cách nào khác, người cũng đã tới, còn có thể thế nào nữa. Đành đi lên phía trước, đỡ hắn, nói: “Được rồi, đừng uống nữa, về nhà thôi.” Vệ Khanh lắc lắc đầu, lại rót rượu nói: “Ồ… Chu Dạ, em đã đến rồi, anh còn tưởng rằng… em không quan tâm tới anh, anh còn muốn uống…” Chu Dạ tức giận nói: “Anh còn nhận ra tôi à, vẫn chưa say chết chắc! Đi về, đi về, uống rượu đến phát điên rồi! Cẩn thận tôi lôi anh tới đồn cảnh sát!”
Vệ Khanh âm thầm thở dài, người này thật là nhẫn tâm , chính mình đều
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




