watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12140 Lượt

huấn cô: “Những nơi như vậy, không có chuyện gì tốt, vậy mà em con dám đi! Cẩn thận người ta chuốc thuốc em. Về sau anh cũng không đưa em tới mấy chỗ nhố nhăng đó nữa.” Cô bất mãn: “Anh cho em là người mới vào đời à! Trước kia không phải em từng làm ở quán bar sao?”

Vệ Khanh nói: “Trước kia là trước kia, bây giờ không được. Em nói xem, có sinh viên nào cả ngày tới quán bar không?” Cô nghẹn lời, nửa ngày mới nói: “Nhưng mà thỉnh thoảng đi chơi một hôm cũng có sao đâu!” Hắn đáp: “Chu Dạ, em phải có ý thức một chút, đã là bạn gái người ta, thì đừng tới quán bar làm loạn nữa.” Cô trở mặt luôn: “Ai là bạn gái ai, em cũng chưa đồng ý.”

Vệ Khanh cũng không tranh cãi với cô, lập tức lái xe. Tính tình của cô, thật khiến người ta đau đầu, hắn phải nghĩ ra biện pháp để cô không thể không thừa nhận mới được.

Chu Dạ nhìn xe hướng ra đường cao tốc, vội hỏi: “Mới sáng sớm, rốt cuộc anh muốn đưa em đi đâu?” Vệ Khanh cười: “Sợ anh đem em bán đi sao? Đưa em đi chơi mà.” Cô hỏi đi đâu, Vệ Khanh lấy vé máy bay ra đưa cho cô. Chu Dạ nhìn qua, không ngờ là vé máy bay đi Thanh Đảo, vội nói: “Vệ Khanh, hai ngày nữa em phải về nhà!” Vệ Khanh “à” một tiếng, nói: “Ngày mai chúng ta sẽ trở lại. Đưa em đi chơi một chút, nhưng mà đừng có lại đột ngột nổi giận nha, phải ngoan ngoãn nghe lời đó.” Chu Dạ le lưỡi làm mặt quỷ, nghĩ rằng, còn phải nhìn tình hình thế nào đã.
Có Lẽ Là Yêu – Chương 22
Gửi lúc 15:33 ngày 14/01/2014
Thanh Đảo

Edit: Ishtar

Vệ Khanh nắm tay Chu Dạ đi lên máy bay, ở sân bay đông người chật chội, hắn ôm cô vào trong ngực, vô cùng săn sóc. Cô nói: “Đang giữa mùa đông, đi Thanh Đảo đón gió lạnh a.” Hắn cười: “Thay đổi không khí mới mẻ, không khí ở Bắc Kinh, ngột ngạt muốn chết. Nếu thích không khí nơi đây, lần sau lại đưa em đi chơi.” Chu Dạ thầm mắng hắn xa xỉ, thiếu gì cách để thay đổi không khí đâu, lại phải chạy ngàn dặm xa xôi đi tới Thanh Đảo!

Chín giờ sáng hai người đi lên máy bay, đêm hôm trước cô ngủ không đủ, vừa lên máy bay liền ngủ vùi. Vệ Khanh đỡ đầu cô, dịu dàng nói: “Ngủ đi, bao giờ tới nơi anh gọi.” Vừa mở mắt ra, đã thấy tới nơi, còn chưa tới mười giờ ba mươi. Thời tiết cực tốt, biển xanh trời xanh, khiến cho lòng người tràn ngập niềm vui.

Từ sân bay đi ra, lập tức cảm nhận được sự khác biệt. Không khí trong lành, trời xanh mấy trắng, ánh nắng rực rỡ, nơi đây cực kỳ phát triển. Từ trước tới nay Chu Dạ chưa từng nhìn thấy nơi nào vừa đẹp vừa sạch như vậy. Nếu đem ra so sánh, Bắc Kinh quả là một nơi bụi bặm mù mịt. Sân bay có người ra đón, Vệ Khanh nhận chìa khóa xe xong, liền kêu người đó đi về. Vuốt tóc cô, nói: “Mệt không? Chúng ta về khách sạn trước, ăn cơm trưa xong sẽ đưa em đi chơi. Ý em thế nào?”

Chu Dạ nghĩ nghĩ, nói: “Em nghe nói hải cảng ở Thanh Đảo rất đặc sắc, có thể tới sao?” Vệ Khanh lắc đầu: “Càng là địa danh nổi tiếng càng không được. Nơi đó đông người, rất rối loạn, mà đang giữa mùa đông cũng không có gì để xem, chỉ toàn sóng gió. Nếu không, đợi lát nữa đưa em đi tới quảng trường mùng bốn tháng năm[10"> chơi, tiện thể đi dạo bên bờ biển một chút?” Cô gật đầu.

Vệ Khanh đưa cô tới Đài Đông ăn cơm, nói: “Ở đây muốn ăn cái gì cũng có. Có một nhà hàng lẩu rất nổi tiếng, em có muốn ăn lẩu không?” Hải sản cực kỳ ngon, bia lại không cần phải nói. Hai người đợi nhân viên phục vụ mang đồ ăn tới, tập trung ăn uống, hương vị rất ngon. Chu Dạ cứ liên tục khen ngợi đồ ngon.

Đến khi ăn no, Chu Dạ lười biếng ngả người trong xe, vô cùng thoải mái. Hắn thấy cô uống rượu tới mặt đỏ hồng hồng, đôi môi hồng nhuận sáng bóng, không có ý tốt nói: “Chu Dạ, khóe miệng em có cái gì kìa?” Chu Dạ rút khăn tay ra lau, hỏi: “Hết chưa?” Hắn cười: “Chưa lau tới.” Vươn người tới, hôn trộm một cái.

Cô sẵng giọng: “Vệ Khanh, giờ đang là ban ngày, anh đừng có mà động tay động chân. Mọi người đều nhìn thấy.” Hắn ngó lơ nói: “Được, được, anh nhất định sẽ cư xử đàng hoàng. Đi thôi, tới quảng trường mùng bốn tháng năm tham quan.”

Chu Dạ nhìn hai bên đường, cây xanh ngói đỏ, núi non dựa bên thác nước, thật là một thành phố có được nhiều ưu đãi của thiên nhiên ban tặng. Ngã tư đường sạch sẽ trật tự, những tán cây cổ thụ cao vút, yên tĩnh mà nhạn hạ. Đủ loại kiểu dáng kiến trúc châu Âu, làm người ta không nhìn kịp lại cứ ngỡ mình đang ở một nước châu Âu nào đó, nơi nơi tràn ngập cảnh sắc phong tình, tĩnh lặng hợp lòng người. Quả không hổ danh “ Thành phố lớn trên biển, phong tình Âu Á.”

Hai người xuống xe, đi dạo dọc bờ biển, nhìn biển Hoàng Hải cuồn cuộn ở phía xa, bốn bề tràn ngập gió lộng, như thổi bay hết bụi trần, chỉ tiếc gió biển gào thét, không khí rét lạnh, hiu quạnh, Chu Dạ khẽ thổi hơi vào đôi tay lạnh lẽo. Vệ Khanh cầm tay cô nói: “Đi thôi, tầm tháng bảy, tháng tám dịp nghỉ hè mới là đúng thời điểm tới chơi, bây giờ không được. Đưa em đi xem đáy biển thế giới nhìn chút, buổi tối đưa em đi dạo phố.”

Lần đầu tiên được tới Thanh Đạo, cô vô cùng phấn khích, đi thăm hết Thủy tộc quán, lại nghe thấy người ta nói Bát Đại Quận là nơi đẹp nhất ở Thanh Đảo, ầm ĩ muốn đi. Vệ Khanh nhìn đồng hộ, nói: “Trời đã tối, ngày mai đưa em đi Bát Đại Quận. Nơi đó chắc chắn phải đi, rất đẹp. Chúng ta đi ăn tối đã, nếu em còn muốn đi dạo, đến khu phố mua sắm gần đây dạo chút.”

Cơm chiều lại là hải sản và rượu ngon, Chu Dạ ăn uống vui vẻ. Cơm nước xong, mới cảm thấy mệt mỏi, cả người đau nhức, cũng không đi dạo, đi thẳng về khách sạn nghỉ ngơi. Cô kêu mệt, nằm xuống giường không chịu đứng dậy. Vệ Khanh ngồi xuống, nói: “Đau thế nào? Anh xoa bóp giúp em.” Bàn tay xấu xa lại di chuyển trên lưng cô.

Chu Dạ xoay người ngồi dậy chất vấn: “Vệ Khanh, vì sao anh chỉ thuê có một phòng?” Hắn ngã người nằm xuống giường dang rộng tay chân, nói: “Giường lớn như vậy, không đủ cho hai người chúng ta ngủ sao?” Chu Dạ buồn bực nói: “Anh đi thuê thêm một phòng nữa

Chẳng may xảy ra tai nạn xe cộ thì làm thế nào?” Cô lẩm bẩm: “Em cũng đâu có kêu anh đua xe, chỉ là lái nhanh chút thôi. Em đang vội mà.”

Xe đi tới vòng xuyến đầu thành phố hồi lâu, Chu Dạ vội la lên: “Phía trước làm sao vậy? Vì sao không đi nha?” Hắn lười biếng nói: “Tắc đường, còn phải hỏi nữa sao?” Cô đổ mồ hôi, liên tục nhìn giờ, mắng: “Bắc Kinh sao lại tắc đường lâu như vậy nha! Không phải được xưng là con đường được thiết kế tối tân nhất nước sao?” Lần đầu tiên Vệ Khanh đối với chuyện tắc đường tỏ vẻ hoan ngêng, nghĩ rằng tắc càng lâu càng tốt, tốt nhất tắc tới chín giờ tối luôn.

Tầm khoảng nửa tiếng sau, hàng xe phía trước có dấu hiệu giãn dần ra, Vệ Khanh chán nản. Còn Chu Dạ lại nhẹ nhàng thở phào, vội gọi điện thoại. “Lý Minh Thành, ngươi không cần tới trường đón ta, không kịp giờ nữa. Ta đang bị tắc đường, đến nhà ga sẽ tìm ngươi sau, gặp nhau ở đâu đây?”

Lý Minh Thành nói: “Ngươi chờ một lát…” cùng với Trương Nhiễm Du đứng bên cạnh thảo luận xem gặp mặt ở đâu, một lát sau nói: “Nhiễm Du nói, đợi ở phòng chờ trước ga là được, rất dễ tìm.” Chu Dạ dừng một chút, nhỏ giọng nói: “Bây giờ ngươi đang ở cùng Trương Nhiễm Du… học tỷ ở chung một chỗ sao?”

Lý Minh Thành gật đầu: “Ừ, cô ấy về cùng chúng ta luôn, mọi người có thể cùng chiếu cố lẫn nhau. Vẫn còn tắc đường sao? Có đến kịp không?” Lòng Chu Dạ lạnh lẽo, mặc dù đã biết chuyện Lý Minh Thành và Trương Nhiễm Du là một cặp, nhưng chính mắt nhìn thấy, vẫn có chút không thoải mái. Vốn muốn nói nhất định đuổi kịp, nhưng nghĩ lại, sửa lời nói: “Cũng chưa biết được, trời tối nhanh quá, không biết có kịp hay không. Đến lúc đó nói tiếp.” Vội vàng cúp máy.

Vệ Khanh lắc đầu thở dài, vươn tay nắm chặt tay cô, hỏi: “Tới bây giờ vẫn còn thích Lý Minh Thành sao?” Cô cúi đầu không nói lời nào. Hắn vuốt xuôi cánh mũi cô, giống như bất mãn nói: “Em phải có chút tự giác nha, em là bạn gái anh, không thể thích người khác, nhất định phải thích anh mới được.”

Cô mắng: “Nhìn lại mình xem! Theo như cách nói của anh, anh là bạn trai em, nhất định anh thích em sao?” Vệ Khanh nhìn cô nói: “Chu Dạ, anh thực sự thích em. Em nghĩ rằng đối với ai anh cũng quan tâm như vậy sao?” Chu Dạ không nói gì, một lúc sau nói: “Vâng, em biết rồi.” Vệ Khanh được một tấc lại muốn tiến một thước, “Cho nên nói, từ nay về sau em không được quen người khác, không thì….” Chu Dạ vừa nghe những lời này giống như đe dọa, mất hứng, nổi giận cắt ngang lời hắn, cười lạnh nói: “Không thì thế nào?” Giết cô chắc?

Vệ Khanh nhíu mày, “Không thì anh sẽ ghen .” Nói xong hôn lên má cô một cái, nhanh chóng ngồi thẳng dậy. Chu Dạ vừa thẹn vừa giận, đành phải mắng hắn nói bậy.

Đưa cô tới trước cổng trường, Vệ Khanh nói: “Em lên sắp đồ đi, anh đưa em đi tới ga, chắc vẫn kịp giờ.” Bỗng nhiên Chu Dạ cảm thấy mệt mỏi, tinh thần không vực dậy nổi, lấy điện thoại ra: “Lý Minh Thành, hai người đang ở phòng chờ sao? Ta không tới kịp rồi, để hôm sau về vậy. Mà cũng mất vé tàu rồi, nghe người khác nói, ngay cả đi vào sân ga cũng không được. Hai ngày nữa ta cùng bạn học về sau.”

Lý Minh Thành xách đồ, đầu đầy mồ hôi, thở phì phò nói: “Ừ, vậy ngươi cẩn thận một chút, ta vừa hỏi nhân viên

Trang: [<] 1, 42, 43, [44] ,45,46 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT