watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12146 Lượt

nhà ga, không có vé đúng là không lên được, bọn ta đi vào phòng chờ cũng phải kiểm tra vé. Người rất đông, chỗ để đồ rất chật, ngươi đi sau nhớ bảo bạn học giúp nhé, ta cúp máy đây.” Cô gật đầu bảo nhớ rồi.

Vệ Khanh thấy chuyện ngoài ý muốn, hỏi lại: “Tối nay không về nhà sao?” Cô rầu rĩ gật đầu: “Vâng, hai ngày nữa về vậy. Ngày mai em đi xếp hàng mua vé.” Vệ Khanh định nói sẽ mua cho cô, lại sợ cô không vui, đổi lời nói: “Vậy mấy ngày nữa ở lại chơi với anh cũng tốt. Tốt quá, dù sao cũng không cần vội nữa. chúng ta ra ngoài ăn tối đi. Em muốn ăn gì?” Chu Dạ có chút không vui, nói: “Không muốn ăn gì cả, muốn ăn đồ nhà nấu.” Đã hơn một năm cô không được ăn cơm nhà, giờ phút này lại thấy nhớ.

Hai ngày sau, Vệ Khanh kéo cô đi dạo phố, cười nói: “Hôm nay em có thể thoải mái bắt nạt anh, cơ hội ngàn năm có một nha, qua lần này sẽ không có lần sau đâu.” Cô khinh thường, chỉ vào một chuỗi vòng cổ kim cương nói: “Em muốn cái này, anh cũng mua cho em sao?” Vệ Khanh mở ví ra, chuẩn bị đài thọ.

Cô vội vàng kéo ahứn: “Có tiền là lại khoe khoang à! Muốn anh mua là anh liền mua sao? Em sẽ không mua! Về sau, nhất định em phải có nhiều tiền hơn anh, tương lai lấy tiền mặt đập chết anh!” Cô vẫn còn ghi thù chuyện hồi trước Vệ Khanh dùng số tiền lớn bao cô. Vệ Khanh cúi gập người cười, không đứng dậy nổi, ôm eo cô nói: “Chu Dạ, sao em lại đáng yêu như vậy! Vậy theo em nói, tương lai em muốn kiếm bao nhiêu tiền để đập chết anh đây?” Cũng chỉ có cô dám ăn nói lung tung như vậy.

Cô nhíu mày: “Đập chết anh cũng không dễ nha, lấy vài bao tiền xu là đủ rồi. Dễ dàng kiếm được thôi! Một bao không đủ, còn có thể đổi thành tiền giấy thôi.” Vệ Khanh cất ví đi, xoa đầu cô, cười nói: “Được rồi, đi thôi, mặc cho em ba hoa.” Vô cùng thân mật ôm eo cô, tâm tình cực tốt.

Chu Dạ tiến vào quầy 925 bán đồ trang sức bạc, lưu luyến quên về. Nơi này đối với Vệ Khanh chẳng là gì cả, nhưng với Chu Dạ thì vẫn rất quý. Nhìn vòng cổ và lắc tay do dự, Vệ Khanh đề nghị: “Nếu không, mua nhé?” Xem ra hắn cực kỳ kiên nhẫn, còn đi cùng Chu Dạ tới những nơi thế này.

Chu Dạ lắc đầu: “Nhìn rất đắt nha, em lại không lắm tiền như anh.” Vệ Khanh dụ dỗ: “Đều đẹp cả thôi! Anh mua cho em được không? Anh vẫn chưa tặng em gì cả.” Cô do dự. Hắn lại nói tiếp: “Chỉ là một chút tâm ý, cũng không phải là cái gì quá đắt đỏ, chẳng lẽ em cũng không thể nhận?”

Cô vội nói: “Không phải, anh muốn trả tiền, em có cấm đâu.” Đi ra ngoài, cô thẳng thắn nói: “Vệ Khanh, em với anh hẹn hò, không cần có quá nhiều vật chất dây dưa. Chỉ là một món quà nhỏ, em có thể vui vẻ nhận, nhưng nếu chỉ cần đắt một chút, em cũng không dám nhận. Anh có hiểu không? Em hy vọng anh không cần vì em từ chối quà mà không vui, bởi vì khả năng am hiểu giữa hai chúng ta rất kém, nên em nghĩ cứ nói rõ ràng thì tốt hơn.” Cởi mở chính là điều kiện đầu tiên đưa tới hạnh phúc, Chu Dạ làm rất tốt. Cô có chuyện gì đều nói thẳng, không để chính mình bị tổn thương, cũng không hy vọng khiến hắn không vui. Ngay cả hẹn hò, cũng giữ trong lòng sự trong sáng vô tư.

Vệ Khanh gật đầu, gõ trán cô một cái: “Lúc đầu có chút không vui, bởi vì em từ chối anh, cảm thấy rất mất mặt. Nhưng, giờ thì hết rồi. Nào, đưa tay đây…” Cô hỏi hắn muốn làm gì, hắn lại ra vẻ thần bị nói: “Em cứ đưa tay ra là được.” Chu Dạ tò mò: “Chẳng lẽ anh muốn xem bói chỉ tay? Anh xem tương lai em sau này có giàu sang phú quý không?” Vệ Khanh vỗ ngực nói: “Có anh ở đây, em còn lo cái gì. Sẽ cho em cả một đời vinh hoa phú quý luôn.”

Chu Dạ “phi” một tiếng: “Dựa vào anh á? Còn không bằng dựa vào chính mình, nói không chừng một ngày nào đó em giành được giải thưởng năm trăm vạn! Đến lúc đó, được ủng hộ rầm rồ, phong cảnh đó…” Chính là mơ mộng hão huyền, nói hưu nói vượn, thẳng đến khi phát hiện ngón tay bị kéo ra, có một chiếc nhẫn đeo vào ngón áp út bên tay trái.

Cô có chút giật mình, hỏi: “Ở đâu ra vậy ?” Muốn tháo ra xem, Vệ Khanh giữ lại, nói: “Vừa rồi mua ở cửa hàng kia, nói là nhẫn đôi, có rất nhiều sinh viên đều đeo. Em không được tháo ra, đỡ phải đi khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt, xem anh trừng phạt em thế nào!” Chu Dạ gào lên: “Anh ngậm máu phun người! Em đâu có! Nhưng mà anh đấy, em cảnh cáo anh trước nha, mặc kệ trước kia anh như thế nào, bây giờ nếu đã là bạn trai em, phải ngoan ngoãn cho em. Anh còn dám trốn em ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, chúng ta chia tay.”

Vệ Khanh rất xấu hổ, hắn chưa từng bị cô gái nào nói như vậy, vội nói: “Được rồi, được rồi, anh cũng đeo là được!” Vì thế ngón áp út bên tay trái của Vệ Khanh thiếu gia lừng lẫy đã bị một cái nhẫn bạc rẻ tiền chụp vào, hơn nữa, còn không biết có phải là bạc nguyên chất hay không. Chu Dạ không cho phép hắn tháo ra, đe dọa: “Anh mà dám tháo ra, em cũng không đeo.” Không chịu thua thiệt, Vệ Khanh đúng là mua dây buộc mình.

Chu Dạ đứng xếp hàng mấy ngày vẫn không mua được vé tàu, buồn bực không thôi. Càng gần cuối năm, Vệ Khanh cũng rảnh rỗi hơn, liền dỗ Chu Dạ: “Anh có công việc phải đi tới chỗ em một chuyến. Nếu vé tàu khó mua như vậy, sân bay lại bị tuyết bao phủ, không bằng lái xe tự đi cũng được. Chỉ mất mười mấy tiếng đồng hồ, so với tàu hỏa còn nhanh hơn.”

Chu Dạ sốt ruột muốn về nhà, nghe hắn nói như vậy, liền đồng ý, nghĩ ngồi xe còn thoải mái hơn ngồi tàu hỏa. Hỏi hắn có công việc gì, Vệ Khanh chỉ nói là việc gấp, phải tự mình đi một chuyến, vừa vặn tiện đường, ngàn năm có một. Cũng không nghĩ kỹ, đã cuối năm, ai lại không trở về nhà mừng năm mới, Vệ Khanh thì còn có thể có công việc gì?

Hai người tùy tiện sắp xếp hành lý xong liền xuất phát. Chu Dạ nhìn hắn đi xe Benz liền hỏi: “Xe thể thao của anh đâu rồi?” Vệ Khanh nghĩ xe thể thao chỉ có hai chỗ ngồi, làm sao đi cùng người nhà cô được, nghĩ thế nên đổi xe, trong miệng thì nói bừa: “Đem xe đi bảo dưỡng rồi.”

Chu Dạ ngẫm nghĩ, “Đúng là đại gia, không thấy có lỗi với quần chúng nhân dân nha, đã đổi xe mới rồi, tội lỗi tội lỗi.” Vệ Khanh không để ý lời nói điên cuồng của cô, nói: “Em nghĩ vấn đề này làm gì! Muốn đi xe nào thì có xe đó! Xe này thì có vấn đề gì chứ, có thể lái được là được.” Một chiếc xe Benz bị hắn hạ thấp thành “lái được là được.”

Chu Dạ bất mãn nói thầm: “Chướng mắt em nha, kiêu ngạo gì chứ? Có chút tiền là giỏi sao, chỉ giỏi khoe khoang! Nông cạn, không có tố chất, nhà giàu mới nổi…” Hai người cứ vừa đi vừa cãi nhau.
Gửi lúc 15:34 ngày 14/01/2014
Về nhà

Edit:: Ishtar

Sáng sớm đã xuất phát, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, có lẽ đến tối sẽ tới nơi. Cảnh vật trên đường cao tốc đơn điệu, trên đường chỉ độc một màu đen nơi đường chân trời. Vệ Khanh không ngừng trêu chọc Chu Dạ nói chuyện, vừa lái xe vừa nói: “Chu Dạ, anh khát nước.”

Chu Da đưa chai nước lọc cho hắn, hắn không nhận, nói: “Anh đang lái xe mà, em giúp anh uống.” Cô định mắng hắn, nhưng nghĩ lại, coi như hắn đang đưa mình về nhà, vì vậy lại lục túi đồ, rút ra một ống hút, kề bên miệng hắn. Hắn uống được hai ngụm, vươn tay sang bên, kéo Chu Dạ ngã trên người hắn, cúi đầu hôn môi một cái.

Chu Dạ lập tức đẩy hắn ra, mắng: “Anh làm cái gì vậy? Đang lái xe đấy, chẳng may xảy ra chuyện gì thì sao? Làm ẩu như vậy.” Vệ Khanh nhíu mày: “Sao lại ngồi xa như vậy, ngồi gần đi, anh không làm gì đâu!” Cô tức giận nói: “Nghĩ cái gì hả, chuyên tâm lái xe đi.” Vệ Khanh cười cười, tràn ngập mị lực, nói: “Nhớ em mà. Nào, ngồi lại gần đây đi.” Chu Dạ vẫn lắc đầu: “Cẩn thận một chút, dễ xảy ra tai nạn lắm.” Tuy rằng trên đường cũng không có mấy xe.

Vệ Khanh cũng chán không muốn nói giỡn nữa, lập tức chuyên tâm lái xe. Chu Dạ ngủ một lúc, tỉnh lại thấy hắn nhìn chằm chằm vào phía trước, có chút đau lòng, cọ cọ vào người hắn, nói: “Có mệt không? Có muốn nghỉ ở ven đường một chút không?” Vệ Khanh ngáp một cái, bĩu môi nói: “Em hôn anh một cái, anh sẽ không mệt.” Cô lườm hắn, do dự một chút, vẫn hôn lên má hắn một cái. Tinh thần Vệ Khanh phấn khởi, pha trò nói: “Chu Dạ, cái này cũng tính là hôn sao?” Cô huých hắn một chút, nói: “Anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu nha.”

Vệ Khanh cười: “Cho người ta một chút cổ vũ mà thôi, em xem, lái xe nhiều rất buồn tẻ nha, cột sống và thắt lưng đều đau, gân chân muốn co rút.” Cô cắn môi nhìn hắn. Hắn lại thúc giục: “Nhanh chút, nhanh chút, xấu hổ cái gì?” Khiến cô buột miệng: “Ai bảo em xấu hổ? Anh đúng không phải là người tốt!” Đúng là giấu đầu lòi đuôi, trên mặt đã phơn phớt hồng.

Vệ Khanh trong lòng buồn cười, ngoài miệng vẫn kích cô: “Nếu không xấu hổ, sao em còn không hôn?” Chu Dạ ngẩng phắt đầu lên, nói: “Hôn thì hôn, ai sợ ai chứ?” Như tráng sĩ cắt cổ tay, hung hăng cắn môi hắn một chút. Vệ Khanh đau kêu thành tiếng, xoa xoa môi dưới nói: “Chu Dạ, em nhớ cho kĩ nha, đợi lát nữa sẽ tính sổ với em sau.” Chu Dạ le lưỡi làm mặt hề, ngồi bên cạnh cười trộm mãi. Vệ Khanh vừa tức vừa buồn cười, lắc đầu, đúng là bướng bỉnh, phải nghĩ cách dạy dỗ cô cho tốt mới được.

Giữa trưa, xe ngừng ở ven đường nghỉ ngơi, tiện thể ăn chút đồ ăn, nghỉ ngơi cho hồi phục thể lực rồi lại tiếp tục đi. Vệ Khanh bật nhạc nhẹ cho cô nghe, nói: “Em có muốn ngủ một lát không? Ngủ một chút cho tỉnh

Trang: [<] 1, 43, 44, [45] ,46,47 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT