watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12154 Lượt

có đau không?” Chu Dạ nghĩ rằng xong rồi, vừa rồi cha nhất định thấy cô đi ra từ trong phòng Vệ Khanh

Đỏ mặt nói không có việc gì, Vệ Khanh cố tình đi lại gần, nói: “Có thật không sao không? Để anh xem xem.” Dìu Chu Dạ trở về phòng hắn, cô giãy dụa không chịu bước vào, giờ phút này mặt mũi không biết giấu vào đâu. Hắn còn nói: “Anh xem có bị thương hay không? Anh thấy trong ngăn kéo của em có thuốc mỡ.” Kiên quyết ép cô đi vào.

Chu Dạ thấy hắn thật đáng giận! Căn bản là hắn cố ý! Cố ý kéo cô vào ngủ cùng, cố ý làm cho cha cô hiểu nhầm hai người có gì đó… đúng là xấu xa! Chu Dạ giận mà không phát tác ra được, dùng sức đẩy hắn ra, tức giận nói: “Anh tránh ra! Không cần anh lo!” Thất cả là tại hắn, là tại hắn! Bây giờ mặt mũi nào đi ra ngoài gặp cha cơ chứ? Đối mặt với người lớn, da mặt Chu Dạ vẫn rất mỏng.

Vệ Khanh biết rõ còn cố hỏi: “Làm sao vậy? Đầu năm mới sao đã phát hảo rồi?” Ngồi xổm xuống bôi thuốc cho cô. Chu Dạ giật lấy, nổi giận đùng đùng nói: “Anh đi mau, đi mau, về sau không cho phép tới nhà em nữa.” Ra sức ép hắn đi thu dọn hành lý. Vệ Khanh vừa tức vừa buồn cười, biết cô đang giận cái gì, trong lòng xấu xa nghĩ. Chu Dạ này muốn mọi cái đều mơ hồ sao?

Cho tới trưa hắn dỗ cô: “Chu Dạ, Chu Dạ, giờ anh phải đi rồi, em nói gì với anh đi.” Chu Dạ đâu chịu để ý đến hắn, vẫn chưa hết giận. Hai người còn đang náo loạn, thì Lý Minh Thành tới cửa chúc tết, nói: “Thi Thi, đây là kẹo mẹ ta tự làm, đây là mấy món thịt quay, còn có cả lạp xường và cá, nói cho ngươi mang lên trường ăn.” Chu Dạ rất thích mấy món này, vui vẻ nhận lấy.

Lý Minh Thành đã nghe nói Chu Dạ dẫn bạn trai về cùng, cố ý đến xem, cười chào hỏi, “Xin chào.” Chỉ do tò mò. Vệ Khanh trong lòng khinh thường, tình địch gặp mặt, hết sức ngứa mắt, không thể buông tha. Ở ngoài mặt lại cực khách sáo, phong độ nhẹ nhàng, lại bắt tay, rồi mời ngồi, quả thực coi chính mình trở thành chủ nhà. Khi Lý Minh Thành vừa nhìn thấy hắn liền cảm thấy có chút quen quen, nhưng cũng không để ý, tới lúc biết hắn tên là Vệ Khanh, không nhịn được lặng lẽ quan sát.

Chu Dạ thấy nhà có khách, không thể nổi giận, giúp hắn thu dọn quần áo, cầm theo một túi nói: “Đây là đồ ăn cho anh, trên đường ăn tạm. Em sẽ không đưa anh ra sân bay.” Vẫn còn tức giận. Vệ Khanh nhìn thấy Lý Minh Thành tới đây, vẫn lo lắng không yên, đi tới trước mặt cha cô nói: “Chu Dạ, em đưa anh ra sân bay đi.” Trong lòng là cố tình ngăn cách cô và Lý Minh Thành.

Cha cô gật đầu phụ họa: “Thi Thi, đừng làm chậm trễ chuyến bay, đi nhanh về nhanh.” Chu Dạ đành phải gật đầu, nói với Lý Minh Thành: “Ta đi ra ngoài một chút, ngươi cứ ngồi nói chuyện với cha ta một lát.”

Trước khi lên máy bay Vệ Khanh còn dỗ cô: “Chu Dạ ngoan, đừng giận nữa. Phải ngoan ngoãn nha, lúc anh không ở đây, phải nghe lời, không được làm loạn.” Lại ôm, lại hôn. Chu Dạ bị hắn làm phiền, vội nói: “Em biết rồi, biết rồi, máy bay sắp cất cánh rồi đó! Anh còn không mau đi.” Đúng là không có cách nào với hắn cả, nghĩ muốn giận mà cũng không giận nổi.

Chẳng lẽ thích một người là như thế này sao? Vừa tức vừa giận, lại không thể trốn tránh? Lúc Chu Dạ trở về, Lý Minh Thành vẫn còn chưa đi, đang ngồi chơi cờ với cha cô. Đang chơi vui vẻ, cha cô giữ hắn ở lại ăn cơm, hắn cũng không khách sáo, liền lập tức đồng ý. Năm mới, cũng không ăn nhiều. Ăn qua loa vài miếng, có người kêu cha cô đi đánh bài. Lý Minh Thành giúp cô thu dọn bát đĩa, nói: “Thi Thi, ngươi sao lại quen biết Vệ Khanh tiên sinh vậy?”

Chu Dạ hỏi hắn làm sao vậy. Hắn do dự một chút, nói: “Vệ tiên sinh này có phải là tổng tài trẻ tuổi của tập đoàn ‘Vân Mã’?” Cô gật đầu, không nghĩ tới Vệ Khanh nổi tiếng như vậy, ngay cả Lý Minh Thành cũng biết hắn. Lý Minh Thành giật mình, nói: “Thật sự là anh ta sao?” Hắn từng nhìn thấy ảnh chụp Vệ Khanh qua những bức ảnh về những doanh nhân nổi tiếng, Vệ Khanh từng là thạc sĩ quản lý doanh nghiệp ở Thanh Hoa. Bên cạnh lại có bạn học biết rất rõ về hắn, mỗi khi nói tới hắn, lại vô cùng hâm mộ.

Chu Dạ nhún vai, “Đúng thì sao? Không phải cũng chỉ có một cái mũi, hai con mắt à?” Lý Minh Thành hỏi: “Thi Thi, tình cảm giữa ngươi và anh ta tốt lắm sao?” Cô cười, “Ngươi không cần lo lắng, hắn dù có nhiều tiền, cũng chỉ là người. Tư tưởng có chút xấu xa, nhưng cũng không phải người xấu.” Lý Minh Thành lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Thi Thi, ngươi có biết hoàn cảnh gia đình nhà anh ta thế nào không?”

Chu Dạ lắc đầu, “Chúng ta còn không có tiến triển đến bước ấy. Ngươi yên tâm, ta biết giữ chừng mực .” Cô mới mười chín tuổi, nghĩ tới chuyện đó làm gì? Lý Minh Thành trầm ngâm một lúc lâu, nói: “Lấy thân phận và địa vị của anh ta, tới nơi này, không thể nói là không có tâm ý.” Vốn không muốn nói gì, nếu hai người bọn họ thích nhau, cũng không có lý do gì chia cách.

Ngay cả hắn cũng hiểu tình yêu là thế nào, nhưng vẫn không nhịn được nhắc nhở: “Thi Thi, cha Vệ Khanh là đại tướng, Bộ trưởng bộ quốc phòng, anh trai Vệ An là quan chức chính phủ cao cấp. Nếu ngươi và anh ta thật sự muốn ở bên nhau, chỉ sợ có áp lực, ngươi nên chuẩn bị tâm lý trước.”

Chu Dạ đã sớm dự đoán được gia thế Vệ Khanh không đơn giản, nhưng cũng chưa từng nghĩ lại hiển hách như vậy. Vừa nghe, liền thấy giật mình.

Một lát sau, cũng có phản ứng, cười nói: “Ngươi suy nghĩ nhiều quá, chúng ta chỉ mới hẹn hò mà thôi, chưa bao giờ nói tới chuyện này.” Tuy nói như vậy, trong lòng lại chua xót . Cô vẫn còn trẻ, vẫn chưa nghĩ tới tương lai lâu dài. Nhưng mà địa vị xã hội chênh lệch lớn như vậy, vẫn làm cho cô đau lòng không thôi. Lúc này cô và Vệ Khanh, sáng nay có rượu sáng nay say, ngày may ưu đến ngày mai sầu. Vốn cũng chỉ là yêu đương, cho nên, chỉ có thể quan tâm hiện tại.

Ngay cả khi cô còn ít tuổi cũng chưa nghĩ tới, nhưng vẫn có chút cảm giác nao nao.
Có Lẽ Là Yêu – Chương 27
Gửi lúc 15:36 ngày 14/01/2014
Tết Nguyên tiêu

Edit: Ishtar

Vệ Khanh đi rồi, cha cô cũng tìm cớ hỏi cô: “Thi Thi, con nói cho cha biết, con với Vệ tiên sinh đã phát triển tới bước nào rồi?” Lúc đầu Chu Dạ hoảng sợ, lại thấy cha cau mày lo lắng, vội nghiêm mặt nói: “Cha, cha đừng suy nghĩ quá nhiều. Tuy chúng con yêu nhau, nhưng cha nhất định phải tin tưởng con, con biết suy nghĩ đúng mực.”

Làm cha đương nhiên là hiểu con gái mình, ông thở dài, nói một câu đúng trọng tâm: “Vệ tiên sinh tất cả đều tốt, chính là điều kiện rất tốt.” Ông cũng đoán được Vệ Khanh không phải người bình thường, chỉ lo mình cửa nhỏ nhà nghèo, sợ bị người khác nghĩ là trèo cao.

Chu Dạ nói: “Cha, con nói rồi, cha đừng nghĩ nhiều. Con và anh ấy chỉ mới bắt đầu, chưa nghĩ gì tới những chuyện khác. Sở dĩ anh ấy đến nhà chúng ta dự năm mới, vì tuyết rơi nên đường lớn bị phong tỏa, anh ấy đưa con về nhà, bọn con chưa tiến triển tới mức gặp người lớn đâu ạ. Cho nên dù xuất thân của anh ấy như thế nào đi nữa, con cũng không quan tâm. Vả lại, con vẫn còn ít tuổi, chưa từng nghĩ tới việc này.” Giờ phút này, đối với tương lai của mình và Vệ Khanh, cô cũng chưa có chút niềm tin nào, giọng điệu có chút tùy tiện.

Điều này làm cho cha cô bất mãn, nhíu mày răn dạy cô: “Thi Thi, con nghĩ như vậy là sai rồi, chuyện tình cảm sao có thể tùy tiện? Cho dù con còn ít tuổi, nhưng tốt xấu gì cũng sắp tốt nghiệp đại học, đã sắp là người trưởng thành! Bất kể làm việc gì, cũng phải nghiêm túc đúng mực, sao có thể học người khác tùy tiện làm càn? Nếu con và Vệ tiên sinh nảy sinh tình cảm, cha cũng không muốn con giữ cái thái độ như vậy. Đã làm việc gì thì phải chuyên tâm, thái độ chính là thứ quyết định mọi việc, phải thận trọng đối xử…”

Chu Dạ bị nói tới mức thiếu chút nữa không ngẩng đầu lên nổi, cha cô đều nghĩ cô có vấn đề về đạo đức, vội cắt ngang: “Cha, ở bên ngoài con không có tùy tiện làm càn. Vệ Khanh là bạn trai đầu tiên của con, con thật lòng với anh ấy. Nếu không, con sẽ không đưa anh ấy tới gặp cha, có phải không ạ? Con chỉ nói là, con và anh ấy chưa chắc đi tới đâu. Bây giờ tình cảm của chúng con rất tốt, ở bên cạnh nhau. Dù sao thì chuyện tình cảm, có ai có thể nói trước được. Con chỉ lo lắng chuyện này thôi.”

Cha cô thở dài, nói: “Thi Thi, con sắp tốt nghiệp rồi, cũng không nhỏ nữa, bạn bè con cũng có người yêu cả rồi phải không? Con cũng nên xem lại vấn đề của bản thân. Xem ra, Vệ tiên sinh thực sự thích con, đối với con rất tốt. Cậu ta tới nhà chúng ta mừng năm mới, đã nói lên thái độ rồi. Tuổi của cậu ta lớn hơn con không ít, sẽ biết chăm sóc con, mọi chuyện đều có thể thay con nghĩ tới, khiến cha rất yên tâm. Nhưng mà… aiz… bỏ đi, cha cũng không biết nói gì hơn, con cháu sẽ tự có phúc của con cháu. Đều nói nhân duyên do trời định, sau này con và cậu ta có nên duyên hay không là do số phận.”

Chu Dạ không nói gì, kính cẩn nghe theo, trong lòng lại không cho là đúng. Cái gì mà nhân duyên do trời định, cha mẹ nào cũng vậy, suy nghĩ quá nhiều. Cô còn ít tuổi, đã nghĩ tới vấn đề chung thân cả đời của cô. Tuy rằng cô thích Vệ Khanh, nhưng cũng chưa nghĩ xa như vậy.

Vệ Khanh đi rồi, mỗi ngày lại gọi điện cho cô vài lần, hỏi đông hỏi tây. Chu Dạ nghe máy hết cả kiên nhẫn, có cái gì đâu chứ, gầm lên: “Phí điện thoại rất đắt nha, anh đừng có gọi điện đường dài nữa, không có việc gì thì đừng có gọi.” Lại

Trang: [<] 1, 50, 51, [52] ,53,54 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT