watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12161 Lượt

gia quân ngũ, là một anh thư, nữ trung hào kiệt. Trần gia so với Vệ gia chỉ có hơn chứ không kém, cha mẹ đều là cán bộ cấp cao, bản thân chị ấy cũng là quân nhân cao cấp. Mình từng nghe cha mình nói, chị ấy là người rất nghiêm túc, không biết giả dối.”

Chu Dạ nghe xong lắc đầu, nói đi nói lại, còn không phải là một cuộc hôn nhân giữa tầng lớp thượng lưu và giới chính trị sao? Cô vẫn còn nhớ vẻ mặt lãnh đạm của người phụ nữ ấy với Vệ Khanh tối hôm đó, ngay cả khi nghe tới tên chồng cũng thờ ơ, một người nghiêm nghị như cô ấy, không biết cuộc sống hôn nhân có vui vẻ hay không?

Trương Suất không ngờ rằng cô đã là bạn gái người khác, có chút chán nản vô lực, nói: “Vì sao bạn và Vệ tiên sinh lại cãi nhau?” Cô lắc đầu: “Trương Suất, mình không muốn nghĩ tới chuyện này nữa.” Hiện tại, cô vẫn không hiểu vì sao hắn lại tức giân, người nên tức giận phải là cô mới đúng. Hết lôi lại kéo cô, động tác thô bạo, còn không để ý tới tâm trạng cô, cưỡng hôn cô. Cô vẫn còn chưa hết giận, lúc này lại nghe Trương Suất hỏi, càng thêm chán nản chuyện trước mắt.

Trương Suất tỏ vẻ xin lỗi: “Bạn và Vệ tiên sinh yêu nhau, mình lại nói linh tinh, đúng là không có tư cách…” giọng có chút chua xót. “Nhưng mà Chu Dạ, mình nghĩ bạn vẫn còn suy nghĩ về chuyện này, có phải không?” Đương nhiên hắn có cái nhìn không tốt về Vệ Khanh.

Chu Dạ cười khổ, như vậy xem ra, chuyện của cô và Vệ Khanh đã đi tới hồi kết rồi sao? Trương Suất thấy cô đau lòng, không biết nói gì hơn, nhớ tới một chuyện, đổi chủ đề: “Chu Dạ, đừng nghĩ nhiều quá, chuyện gì cũng có cách giải quyết thôi. Bạn còn nhớ từng hứa sẽ làm mẫu cho mình không?”

Nếu không có hắn nhắc nhở, sợ rằng cô đã sớm quên, liền nói: “Đúng vậy, mình cứ nghĩ bạn đã nhờ người khác.” Trương Suất lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Không đâu, mình vẫn luôn chờ bạn.” Trong câu nói ám chỉ điều khác.

Chu Dã miễn cưỡng hồi phục tinh thần, hỏi: “Bây giờ ư? Bạn cứ lấy bản vẽ tới, mình dựa ở đây được chứ?” Trương Suất lắc đầu: “Không, lần này không chỉ phác họa, mình nhất định phải vẽ thật đẹp. Chờ thời tiết tốt hơn, hoa nở, chúng ta ra ngoại ô đi.”

Chu Thị không có ý kiến gì, nói: “Mùa xuân năm nay tới sớm thật đấy, bạn nhìn xem…” chỉ tay ra ngoài cửa sổ: “Đều đã nảy mầm, sẽ nhanh chóng nở hoa.” Tâm tình cũng tốt lên rất nhiều.

Tình yêu của Chu Dạ cũng sẽ nở hoa rất nhanh, tuy rằng giữa giai đoạn sẽ phải trải qua chút mưa gió.

Tuy Chu Dạ đau khổ, nhưng việc học cũng làm phân tán sự chú ý của cô. Cô đang chờ kết quả kì thi nghiên cứu sinh, vô cùng lo lắng. Có vài trường đã sớm công bố kết quả thi, điểm rất cao, càng làm cô thấy áp lực nặng nề. Tuy cô thi tại trường, nhưng nếu điểm không đủ, thành tích có giỏi tới mấy cũng vô ích, huống chi cô còn phải tranh thủ lo vấn đề tiền nong, đến lúc tiền học phí có nâng lên cũng không cần lo lắng.

Chuyện tình cảm và việc học tập đều lầm vào trạng thái báo động, điều này làm cô mất hết niềm tin. Chu Dạ vừa thầm oán trách nhà trường làm việc chậm chạp, vẫn còn chưa báo điểm, vừa nghe tin báo Tất Thu Tĩnh đỗ thủ khoa bên Thanh Hoa, thi vòng hai chỉ cần làm bài qua loa là qua, nói chung là đã chắc chắn sẽ đỗ rồi. Trường cô như vậy, cô ấy lại thi đỗ vào Thanh Hoa, đã là một kỳ tích, mấy năm mới có một người. Cô càng thêm lo lắng, bất an.

Về chuyện Vệ Khanh, cô muốn đi tìm Lâm Phỉ xin ý kiến, bây giờ cô tâm phiền ý loạn. Nếu là trước kia, cô không hề để tâm tới, cho đỡ vướng bận. Nhưng bây giờ không hề đơn giản như vậy, dù gì cũng là tình cảm thật lòng, cho dù buông tay, cũng rất lưu luyến. Nhưng tình hình trước mắt như vậy, vẫn phải ra quyết định. Tiếp tục hay chia tay, cô rất do dự, lý trí nói nên chia tay nhưng tìm cảm thì vẫn hy vọng có thể ở bên nhau. Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, người ngoài cuộc tỉnh táo, người trong cuộc u mê. Chuyện của cô, Lâm Phỉ biết rõ nhất, hy vọng có thể đưa ra một biện pháp thích đáng.

Tới khi cô đi tìm Lâm Phỉ, lại phát hiện cô ấy ở cùng một chỗ với Cao Dương, vô cùng ngạc nhiên. Cao Dương là bạn trai cũ của Lâm Phỉ, có lẽ là bạn trai cũ cũ rồi ấy, không hiểu vì lý do gì mà hai người chia tay, không nghĩ tới bây giờ lại ở chung một chỗ. Cao Dưa cầm túi xách cho bạn gái, để lại hai người nói chuyện, vô cùng lịch sự.

Chu Dạ nhìn bóng Cao Dương khuất sau cánh cửa, vội vàng hỏi Lâm Phỉ: “Ngươi và hắn quay lại rồi sao?” Lâm Phỉ không phải thường nói ngựa tốt không nhai lại cỏ, trời đất thiếu gì cỏ ngon sao? Sao giờ lại quay lại, vô cùng lạ lẫm.

Lâm Phỉ lắc đầu, thở dài nói: “Không có cách nào khác, nghiệt duyên.” Tuy nói như thế, nhưng lại rất vui vẻ . Chu Dạ cười, trêu ghẹo nói: “Vậy thiếu gia trước kia đâu?” Lâm Phỉ nhíu mày, “Đừng nói nữa, loại người ngoài mặt bảnh bao, áo mũ chỉnh tề, nhưng thực tế lại là mặt người dạ thú. Ta đã học được bài học, nhìn rõ ràng rồi, quyết định chia tay không luyến tiếc. Cao Dương cũng đã hứa sẽ không lăng nhăng với những người mẫu nữa khác, bỏ đi, vì hắn, ăn lại một lần cũng đáng giá.”

Chu Dạ cảm thán, chuyện của cô ấy xem như viên mãn, còn mình thì không biết thế nào bây giờ. Vì thế đem mọi chuyện kể cho cô nghe, hỏi cô có ý kiến gì không. Lâm Phỉ nghe xong, có chút giật mình, hỏi: “Anh ta ở nhà cậu mừng năm mới sao?” Chu Dạ gật đầu, nhớ tới càng thêm lựa chọn khó khăn. Sớm tối ở chung, khó tránh khỏi lâu ngày sinh tình.

Lâm Phỉ cũng biết loại tình cảm này khó có được kết quả tốt, không dễ dàng lấy lòng mọi người, nhưng trên lập trường bạn bè, vẫn cẩn thận nói: “Chu Dạ, thực sự ý ngươi thế nào? Chỉ là muốn cùng hắn yêu chơi bời, hay còn ý khác… hoặc là muốn kết hôn?”

Chu Dạ hoảng hốt, vội xua tay nói: “Không có, ta chưa từng nghĩ tới chuyện này.” Kết hôn, vì sao hết cha cô, giờ lại tới Lâm Phỉ nhắc nhở tới? Sở dĩ cô cảm thấy chuyện hôn nhân là xa vời, nguyên nhân đơn giản là ngay cả trên danh nghĩa pháp luật, cô còn chưa đủ tuổi kết hôn.

Lâm Phỉ nhún vai: “Nếu ngươi không coi đó là điều kiện quan trọng hàng đầu, thì chuyện nam nữ ở chung một chỗ, đương nhiên nảy sinh tình cảm. Nếu thấy bên nhau không thoải mái, không hợp nữa thì chia tay.” Chu Dạ chán nản, úp mặt vào bàn, rên rỉ nói: “Ta cũng biết điều đó, nhưng mà ta thực lòng thích anh ấy… ngươi nhìn ta bây giờ xem, đúng là chẳng có tiền đồ gì cả!”

Lâm Phỉ thở dài, “Trước kia ta cũng rất thích thiếu gia kia, vừa đẹp trai vừa hài hước, cũng không phải vì anh ta có tiền, nhưng mà người ta chỉ chơi đùa với ngươi cho vui, sau khi chán chê, sẽ không đối xử tốt với ngươi nữa. Chờ ngươi níu kéo, sẽ thành người không biết xấu hổ. Nói thật, trước kia Vệ Khanh cũng đối xử với các cô gái khác như vậy.”

Lời này nói ra làm lòng Chu Dạ tê tái. Bây giờ Vệ Khanh đối xử tốt với cô, nhưng có thể bao lâu? Bây giờ còn chưa lún sâu vào bùn, nhưng chẳng may sau này hắn thay lòng đổi dạ thì sao? Cho dù mình có kêu trời kêu đất cũng chẳng ích gì, có khổ cũng không nói lên lời. Trước kia không liên quan, cô không thích hắn, vỗ tay hai phát là xong; nhưng bây giờ thì khác, biết rõ không có kết quả, cứ lưu luyến không thôi, đến khi thật sự bị hắn vất bỏ, cũng chỉ có thể nói là gieo gió gặt bão.

Suy nghĩ như vậy, cuối cùng cũng thông suốt. Cô vốn từng muốn có một thời gian hưởng thụ tình yêu, cho tới bây giờ, Vệ Khanh vẫn chưa làm gì sai. Nếu cứ tiếp tục, chưa chắc đã như vậy. Cô không muốn cãi nhau tới mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, không muốn cả đời ân hận, bây giờ vẫn còn có thể lùi bước, buông tay, chạy nhanh ra khỏi bờ vực thẳm, quay đầu lại là bờ.

Chu Dạ lẻ loi một mình, chỉ có thể tự mình bảo vệ mình

Lúc Vệ Khanh gọi điện muốn gặp cô, cô đã có sẵn chủ ý, vì thế vui vẻ đồng ý. Giống như sóng biển đón gió, Chu Dạ đã hạ quyết tâm.

Địa điểm do Chu Dạ chọn, cô nói muốn đi Di Hòa Viên chơi. Cô muốn tìm một nơi phong cảnh đẹp làm chỗ chia tay, tâm tư cũng thoải mái hơn. Kiên quyết không cho Vệ Khanh tới đón, nói sẽ đứng ở cổng điện ngọc chờ. Tự mình mượn xe đạp phóng tới, từ sớm đã ra khỏi cửa. Đến nơi đứng chờ mãi vẫn không thấy Vệ Khanh đến, nghĩ thầm, chẳng lẽ chia tay cũng gian nan như vậy?

Tay nắm chặt túi xách lăc lư, nhàm chán đứng chờ, có nhiều người khách nước ngoài đi tới gần, hỏi cửa vào Di Hòa Viên có phải ở phía trước hay không. Chu Dạ không giỏi tiếng anh, ngượng ngùng mở miệng, đỏ mặt khoa tay múa chân, nói phía trước phía trước, rẽ trái rẽ trái là đến. Đến khi đám người kia hiểu được, người cô đã ướt đẫm mồ hôi. Có một chàng trai thấy cô xinh xắn, muốn lại gần. Cô nghĩ thầm, mẹ ơi, muốn hỏi cái gì thì hỏi, đừng có hỏi tiếng Anh là được, tốt nhất là chuồn nhanh thôi.

Vệ Khanh nghe Chu Dạ đồng ý gặp hắn, rất vui, nghĩ cô đã hết giận, vừa đi vừa huýt sao, nhanh chóng tới nơi. Nhưng trên đường đi bị kẹt xe, đoạn từ Thanh Hoa tới Di Hòa Viên, đường xá loạn xạ, hắn đành dừng xe ven đường, chạy bộ tới.

Đến nơi, thấy Chu Dạ đang nói chuyện với một gã trai người nước ngoài, xông lên, ôm eo cô, giữ chặt, lại dùng tiếng Anh khách sáo hỏi: “Anh bạn, muốn hỏi gì vậy?” Chàng trai nhún vai, lại liên tục nói cảm ơn Chu Dạ, chậm rãi bước đi.

Vệ Khanh giả vờ như không biết, hỏi: “Em nói chuyện gì với hắn vậy?” Chu Dạ

Trang: [<] 1, 54, 55, [56] ,57,58 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT