|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
lại bị thương?” Đây cũng không phải lần đầu tiên chị bị thương.
Mẹ hắn thở dài: “Lệ Vân, con cũng phải cẩn thận một chút mới được! Mặc dù đó là nhiệm vụ, nhưng rất nguy hiểm, may mà viên đạn bay lệch, vẫn còn giữ được mạng.” Nhìn nhìn cô, cẩn thận nói: “Công việc nguy hiểm như vậy, con còn không chịu đổi ngành, chúng ta tôn trọng quyết định của con. Nhưng, nhìn con như vậy, lại là phụ nữ, không cần lúc nào cũng xông lên tiền tuyến, lui về phía sau cũng vẫn là phục vụ tổ quốc, đều là công việc mà mọi người dân phải làm…”
Trần Lệ Vân cắt ngang lời bà: “Đúng ạ, đều là công việc cần người làm, cho nên chuyện nguy hiểm đó cũng cần có người đi làm. Mạng của con cũng là mạng, mạng của binh lính cũng là mạng, đây là chuyện con phải làm. Nhiều đồng chí đã hy sinh như vậy, con bị thương một chút có đáng kể gì!” Từng chữ từng chữ nói ra, đều rất khí phách, giống như con người cô.
Từ nhỏ Trần Lệ Vân đã chịu sự huấn luyện của quân đổi, luyện được một thân võ nghệ. Gia đình cô đặc biệt, từ nhỏ cha mẹ đã dạy cô phải vì tổ quốc mà cống hiến, vì thế sau khi tốt nghiệp, công tác luôn trong quân ngũ, thường xuyên làm những nhiệm vụ nguy hiểm, kiên cường hiếu thắng, ý chí kiên định. Sợ người khác vì hoàn cảnh gia đình cô, mà cho cô hưởng đãi ngộ đặc biệt, cho nên nếu có nhiệm vụ nguy hiểm, thường xuyên đứng lên gánh vác. Nhưng mỗi lần như vậy, đều không tránh khỏi bị thương.
Mẹ hắn bị cô không chút khách khí bác bỏ, bất đắc dĩ lui về phòng bếp. Với đứa con dâu này, bà không còn lời nào để nói, quan niệm người già cổ hủ, mặc kệ bên ngoài khen cô anh thư kiệt xuất thế nào, trong mắt bà, con dâu vẫn là con dâu, nên ở nhà giúp chồng dạy con, vào sinh ra tử thì có ích lợi gì?
Lão Đại tướng Vệ Thiệu mặc y phục hàng ngày, bởi vì cũng là quân nhân, cho nên với người con dâu này luôn luôn thấu hiểu, chưa từng bao giờ phê bình. Liền nói: “Lần này Lệ Vân lập được ba chiến công lớn, rất đáng ăn mừng. Lệ Vân, con đi thay quần áo rồi xuống ăn cơm đi.” Tối hôm Tết Nguyên tiêu, Trần Lệ Vân chỉ ở nhà với cha mẹ một lát, rồi mang theo thuộc hạ đi làm nhiệm vụ. Sau một hồi hỗn loạn, bị thương ở tay, nhập viện vài ngày rồi mới trở về Vệ gia, thương thế đã không còn đáng ngại. Lập tức đứng dậy, cung kính gật đầu, xoay người lên lầu.
Cô mới đi tới chỗ rẽ, đã thấy Vệ lão đại tướng lại lên tiếng: “Vệ An, tay Lệ Vân bị thương, sợ không dễ cử động, con lên giúp con bé đi.” Rõ ràng là tác hợp vợ chồng hai người. Trần Lệ Vân nghe xong nhíu mày, vẫn ngẩng đầu như trước bước thẳng lên trên. Vệ An hoảng sợ, đứng dậy nhìn cha. Vệ đại tướng trầm giọng nói: “Còn không mau đi!” Anh bất đắc dĩ bỏ lại văn kiện trong tay, đi theo lên lầu.
Vệ Khanh ở bên cạnh lắc đầu, hai vợ chồng mà so với người ngoài còn xa lạ hơn, chẳng có tình cảm gì. Người ta địch ta song phương còn có thể đàm phán trên bàn, giương thương múa kiếm, vợ chồng bọn họ, cả năm không thấy mặt, có gặp, cũng chưa bao giờ thấy nói chuyện nhiều. Thế này gọi gì là hôn nhân chứ!
Mẹ hắn đi ra, oán giận nói: “Lão già, ông nói như vậy mà được sao? Tôi không yêu cầu xa với là Lệ Vân bưng trà dâng nước, thổi cơm nấu canh, nhưng cũng phải có chút dáng vẻ người vợ chứ. Ông luôn mắng Vệ An không biết thông cảm, nhưng tôi thấy trong lòng nó mới là đứa chịu tủi thân đó.” Dù sao tâm tư người làm mẹ cũng luôn hướng về con.
Vệ lão đại tướng bị bạn già lầu bầu không kiên nhẫn, đau đầu nói: “Được rồi, được rồi, Lệ Vân một mình ở bên ngoài mạo hiểm mưa bom bão đạn, cũng không dễ dàng gì, mọi người phải thông cảm cho con bé chứ. Lần này lại bị thương, bà xem có phiền hay không?”
Mẹ hắn lắc đầu: “Tôi cũng biết vậy, nhưng ông già a, Lệ Vân cũng đã hơn ba mươi, Vệ An cũng sắp bốn mươi, ngay cả con cũng chưa có, ông nói tôi có thể không nóng ruột được sao?” Vệ lão tướng trầm mặc, không nói gì. Hơn nửa ngày mới nói: “Lệ Vân cũng có nỗi khổ riêng, bà đừng làm khó con nó.” Tuy nói như vậy, nhưng tuổi già, ai chẳng muốn ôm cháu nội. Huống chi, trong quân đội tầm tuổi này giống ông, đã sớm có cháu trai cháu gái thành đàn.
Trước kia Trần Lệ Vân cũng từng hoài thai, nhưng trong một lần làm nhiệm vụ mà bị sảy. Cho nên đối với việc này Vệ lão tướng cũng không nói gì, thậm chí còn thiên vị.
Mẹ hắn không biết làm sao, chuyển hướng sang nhìn hắn. “Cả ngày không thấy bóng đâu, cũng không biết lêu lổng thế nào, ngay cả tết cũng không về nhà. Con đó, khi nào thì mới xác định cho mẹ.” Vệ lão tướng vừa nghe liền không vui, hừ lạnh một tiếng.
Vệ Khanh vội nói: “Mẹ, gần đây con rất bận mà, công ty con mở rộng quy mô, mẹ không thấy con gầy hẳn đi sao?” Mẹ hắn ngắm nghía một hồi, xoa xoa tay hắn. “Đúng là gầy đi, về mẹ nấu cơm cho con ăn a.” Không phải hắn vì công việc mà mệt muốn chết nha, chính là do Chu Dạ mới khiến hắn ăn không ngon, ngủ không yên.
Đang lúc nói chuyện, chợt nghe trên lầu truyền đến tiếng đồ vật rơi, mọi người giật mình, vội ngẩng đầu lên nhìn. Trần Lệ Vân chưa thay quần áo, sắc mặt tái nhợt, chạy nhanh xuống, người vẫn cố gắng gượng, thản nhiên nói: “Con đi ra ngoài.” Vệ lão tướng ngồi chỗ cũ, nói: “Ăn cơm rồi hẵng đi.” Giọng không lớn, nhưng vô cùng uy nghiêm. Trần Lệ Vân dừng bước một chút, không biểu hiện gì, nói: “Không được, xe quân bộ đã sắp tới, con phải trở về báo cáo công việc.” Xe quân bộ là chỉ xe của cha cô, Vệ lão tướng cũng không thể nói gì. Cha cô là tổng tư lệnh toàn quân khu.
Trần Lệ Vân đi rồi, không khí Vệ gia cũng bình thường, chuyện này cũng không phải mới xảy ra một lần hai lần. Vệ gia e ngại mặt mũi Trần gia, cũng không thể làm gì, cứ từ giữa mà điều đình. Vệ Khanh biết thời thế, vội nói: “Con lên xem anh thế nào.” Đẩy cửa đi vào, thấy anh hắn ngồi ở cửa sổ hút thuốc, trong tay cầm một tấm ảnh đã ố vàng.
Vệ Khanh tò mò nhìn, đó là một chàng trai trẻ mặc quân phục, nhưng nhìn ảnh chụp, có lẽ đã nhiều năm. Tò mò hỏi: “Đó là ai vậy?” Anh bình tĩnh nói: “Chiến hữu của chị dâu chú.” Vệ Khanh hiểu ra, chắc là chị dâu trọng người tài, hỏi: “Vậy người đó đâu?” Vệ An trầm tĩnh thả một vòng khói: “Trong một lần làm nhiệm vụ, đã hy sinh, chuyện từ hơn mười năm về trước.”
Vệ Khanh không nói gì. Trước kia anh hắn cũng có bạn gái, nhìn rất thông minh, xinh đẹp, đọc sách nhanh như gió. Đáng tiếc gia đình không đồng ý, tự quyết định chuyện chung thân của anh và chị dâu. Không ngờ, chị dâu cũng có một tình cảm riêng. Hai vợ chồng này đúng là đồng sàng dị mộng. Nói vậy sai rồi, hai vợ chồng kết hôn đã mười năm, chỉ sợ số lần ngủ cùng giường cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Vệ An đi xuống dưới, còn nói: “Cha, mẹ, bất kể thế nào, con muốn ly hôn!” Mẹ hắn ngã vào ghế, không nói gì. Vệ lão tướng quân đập bàn đứng dậy: “Nghĩ cho kĩ rồi hãy nói.” Rầm một tiếng, cực kỳ tức giận! Nhấc chân bước ra cửa.
Vệ Khanh cảm thấy anh thật đáng thương, không có quyền quyết định lúc kết hôn, ngay cả bây giờ quyền ly hôn cũng không có. Vệ An làm việc trong nội các chính phủ, hình tượng bản thân rất quan trọng, không thể để đối thủ nắm được nhược điểm. Đừng nói là chuyện ly hôn lớn như vậy, ngay cả vợ chồng bất hòa cũng không để lộ ra ngoài. Mà đối với Trần Lệ Vân, chuyện ly hôn cũng làm cho sự nghiệp của cô bị ảnh hưởng, đừng nói tới chuyện hai nhà Vệ Trần sẽ có khúc mắc phong ba gì đó. Cho nên hai vợ chồng mặc kệ tình huống thế nào, vì đại cục mà suy nghĩ, đành phải tiếp tục cuộc hôn nhân này. Mà đằng nào thì, cuộc sống của hai người bọn họ có khác ly hôn là bao.
Vệ An bình thường cũng là một người đàn ông lẫm liệt oai phong, lần này nhìn mẹ, đau lòng kêu: “Mẹ!” Tất cả mọi lời muốn nói, đều ở trong giọng điệu. Mẹ nhìn con chỉ qua vài năm đã già nhanh như vậy, đau lòng không thôi, rơi nước mắt nói: “Con ơi, lúc trước cha mẹ không nên ép con như vậy… nói không chừng bây giờ đã sớm con cháu chạy đầy phòng.” Cảm xúc kích động của Vệ An nhanh chóng biến mất, trên mặt khôi phục sự trấn tĩnh, ngồi xuống sofa cầm văn kiện. Anh mang nhiều trọng trách, ngày ngày bận rộn, lần này là nhận được mệnh lệnh của cha mới trở về nhà.
Một lúc sau, Vệ lão tướng thong thả bước vào, thản nhiên nói: “Vệ An, con qua Trần gia, xem như tự nhận lỗi, đón Lệ Vân về.” Đương nhiên là Vệ An không muốn, nhưng cực kiềm chế, nửa ngày sau mới gật gật đầu. Đối với anh mà nói, cũng chỉ uất ức trong lòng, theo thường lệ mà nhịn xuống. Trong lòng Vệ lão tướng âm thầm thở dài, việc đã tới nước này, hối hận cũng đã muộn.
Vệ An thay quần áo, đi ra ngoài, Vệ Khanh vội nói: “Anh, em đi cùng với anh.” Hai anh em ngồi trên xe, vẫn không nói chuyện. Vệ An mệt mỏi day day thái dương: “Em trai à, trăm ngàn lần đừng giống anh. Vệ gia chỉ cần anh như vậy là đủ rồi, nhìn anh như tấm gương ấy. Nếu có người trong lòng, cố gắn đối xử như người trong nhà; nếu đối phương cũng thích chú, rất khó khăn nha, nhanh mà lấy về nhà, tránh đêm dài lắm mộng.” Nhớ lại bản thân năm đó, luôn tự trách mình không tiên hạ thủ vi cường [12">, trở thành sự tiếc nuối cả đời.
Vệ Khanh nghĩ đến Chu Dạ, thở dài, cô gái nhỏ này vẫn còn đang giận dỗi với hắn. Hai người tới Trần gia, không nghĩ tới Trần Lệ Vân đã trở về doanh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




