watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12156 Lượt

quanh, tai nghe bốn hướng. Vả lại, vận khí cô không tệ, bởi vậy đánh đâu thắng đó không gì cản nổi.

Mọi người nghe xong, nhụt chí, đều nói: “Chu Dạ, hóa ra bạn thâm tàng bất lộ (giấu nghề) a. Không chơi, không chơi, lợi hại như vậy, còn gì là vui nữa.” Lập tức giải tán.

Chu Dạ cười nhỏ, dựa vào cửa sổ, vô cùng đắc ý. Đây chẳng qua là không lên tiếng thì thôi, bỗng nhiên lại thành nổi tiếng! Trương Suất ngồi xuống, chọc chọc vào vai cô, cười khen ngời: “Trí nhớ của bạn tốt thật!” Cô lắc đầu: “Đây có là gì đâu, chỉ là khôn vặt chút thôi. Trước kia mẹ mình thường nói, mình thông minh nhưng lại không dùng cho việc quan trọng, cứ suốt ngày đi đường ngang ngõ tắt, sợ rằng mình sẽ bị thông minh quá sẽ bị thông minh hại.” Trương Suất nói: “Mẹ bạn thật hiểu biết.”

Chu Dạ kiêu ngạo nói: “Đúng vậy, mọi chuyện mình biết đều do mẹ dạy, mẹ rất thương mình nhưng cũng không cưng chiều.” Mẹ cô là một nhà giáo, thành công lớn nhất chính là dạy cô nên người, chỉ tiếc bà đã không còn ở nhân thế.

Chơi đùa lâu như vậy, cô thấy hơi mệt. Chống tay lên căm, đang nghĩ phải ngủ thế nào đây, ngồi ghế cứng rất mỏi, nếu có giường nằm, có thể thư thả ngủ một giấc. Trương Suất vươn vai, cười nói: “Dựa vào mình ngủ đi, đường còn rất dài.” Chu Dạ cũng không khách sáo, chiếu cố bạn nữ, đó cũng là việc nên làm. Bạn bè nhiều năm như vậy, cần gì phải ngại ngùng.

Vì thế dựa vào vai hắn, mơ màng ngủ, càng ngủ càng sâu, Trương Suất đỡ đầu cô, nhẹ nhàng đặt lên đùi. Đã là nửa đêm, mọi người đều ngủ gà ngủ gật. Trên tàu yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng bánh tàu hỏa rầm rập đi trên đường ray. Ngoài cửa sổ, trời tối đen như mực, chỉ nhìn thấy xa xa le lói vài ánh đèn, dường như đưa họ đi vào một nơi thần bí. Tất cả đều không có tiếng động, hắn cảm thấy giờ phút này thật quý giá, trôi qua rồi biến mất, chỉ hy vọng, tàu có thể mãi mãi chạy, mãi mãi chạy… không cần dừng lại.

Đáng tiếc Chu Dạ ngủ gần một giờ, bởi vì tư thế không thoải mái, nửa mê nửa tỉnh, khó chịu mà tỉnh dậy, mới phát hiện mình ngủ trên đùi hắn, ngại ngùng, bởi vì không có ý khác, thật là không biết xấu hổ. Cầm áo khoác cuộn tròn lại, nằm úp trên mặt bàn ngủ tiếp.

Trương Suất lấy khăn tay, lau nước miếng từ miệng cô bất giác chảy ra, nở nụ cười, rồi cũng dựa vào ghế mơ màng ngủ.

Bọn họ từ bắc đến nam, dường như đi qua một nửa tổ quốc. Đầu tiên đi từ Bắc Kinh, xuôi xuống phía nam đến Quý Dương, sau đó từ Quý Dương đi thẳng xuống Côn Minh. Ở Côn Minh vài ngày, mục đích chủ yếu là tới Lệ Giang. Ánh mặt trời sớm rẽ đám mây chiếu vào trong toa tàu, có tiếng thông báo trong loa, chào mừng quý khách đã tới Trường Sa (thuộc tỉnh Hồ Nam, TQ); Chu Dạ trợn mắt, đã sáng rồi à. Trương Suất giúp cô xếp hàng rửa mặt, chờ khi cô trở lại, đã thấy sữa và trứng ốp lết đặt trên bàn.

Chu Dạ hỏi: “Bạn mua à? Mình mang theo rất nhiều đồ ăn, đồ trên tàu đắt lắm.” Trương Suất lắc đầu: “Nhân lúc còn nóng mau ăn đi, cũng không mất bao nhiều tiền đâu.” Lần này bọn họ vẽ vật thực, mọi chi phí tiêu dùng đều tự phải bỏ ra. Cho nên mới nói, kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, lời này là không kém gì chân lý.

Chu Dạ ăn xong, ánh nắng ngày xuân thật ấm áp dễ chịu chiếu lên người, lười biếng nhắm mắt lại. Đi đường dài rất nhàm chán, phong cảnh xem lâu rồi cũng chỉ có thế, thà ngủ còn hơn. Đến tận khi có tiếng chuông dồn dập kêu vang đánh thức cô, nhìn thoáng qua, là Vệ Khanh, trong đầu vẫn chưa kịp phản ứng, vẫn tiện tay nhấc máy nghe.

Vệ Khanh nghe thấy tiếng tàu chạy rầm rập, nhíu mày hỏi: “Đang ở đâu vậy? Nhà ga sao? Sao lại ầm ỹ như thế?” Đúng là nhàm chán, cô không giống mọi khi sẽ cúp máy ngay lập tức, ngáp một cái nói: “Đang ở trên tàu hỏa.” Giọng trầm thấp, vừa nghe là biết mới tỉnh ngủ. Mua bán làm ăn qua lại còn nói chuyện nhân nghĩa, cho dù chia tay cũng không phải là không thể tán chuyện

được.

Vệ Khanh kinh ngạc, hỏi: “Tàu hỏa? Bây giờ em đang ở đâu?” Chu Dạ quay đầu nhìn nhìn tấm bảng điện tử, nói: “Đang ở Trường giang.” (Trường Giang dài khoảng 6.385 km, bắt nguồn từ phía tây Trung Quốc (Thanh Hải) và chảy về phía đông đổ ra Biển Hoa Đông, Trung Quốc. Con sông này mang nhiều tên khác nhau tùy theo khu vực mà nó chảy qua. Đoạn từ Nghi Đô tỉnh Hồ Bắc đến Nhạc Dương tỉnhHồ Nam được gọi là Kinh giang.) Trời cao, hoàng đế ở xa, việc gì phải sợ hắn. Vệ Khanh sửng sốt, hỏi: “Trường giang? Chỗ nào?” Chu Dạ giải thích là đang ở khu vực Hồ Nam. Vệ Khanh tức giận nói: “Em đi Hồ Nam làm gì chứ?”

Chu Dạ nhún vai: “Không phải đi Hồ Nam, bài tốt nghiệp của bọn em vẽ vật thực, phải đi Vân Nam.” Vệ Khanh kêu lên: “Hiện giờ em ở Vân Nam sao?” Chu Dạ sửa lại lời hắn: “Chính xác mà nói, đang trên đường đi Vân Nam.” Vệ Khanh thở hồng hộc, quát: “Sao không nói sớm?” Cô ngạc nhiên: “Vì sao phải nói?” Cô và hắn hiện giờ đã một dao cắt đứt, còn phải nói với hắn đang ở đâu, hoàn toàn là tình trạng giống như trước.

Vệ Khanh tức mà không làm gì được, không hiểu vì sao chạy tới Vân Nam làm gì? Kiềm chế hỏi: “Bọn em đi tới đâu của Vân Nam? Côn Minh à?” Chu Dạ gật đầu, nói đại khái là vậy. Nghe Tiếu giáo sư nói dường như sẽ dừng chân ở Côn Minh vài ngày, sau đó đổi xe khách đi Lệ Giang. Toàn bộ hành trình khoảng chừng hai mươi ngày.

Vệ Khanh còn muốn dò hỏi thêm, cô hiểu ra cảnh cáo, vội nói: “Máy em sắp hết pin, cúp may nha. Không có việc gì thì đừng gọi, cũng đừng có vung vãi tiền như thế!” Điện thoại đường dài gọi rất tốn tiền, cô đau lòng lắm. Tàu hỏa không nạp điện được, xem ra phải tới nơi mới có điện.

Vệ Khanh suýt nữa tức chết. Chu Dạ đúng là đồ không tim không phổi! Chia tay, không thấy đau lòng gì cả, còn có tâm tình đi Vân Nam! Uổng phí công hắn mấy ngày nay ăn không ngon, ngủ không yên, cứ suy tư mãi, nghĩ xem làm cách nào làm hòa với cô. Chán nản ngã xuống ghế, vừa tức vừa giận, giống như bị người điểm huyệt, không thể phát tác.

Lúc này Vệ Khanh giống như người bước vào tuổi tiền mãn kinh, vàng vọt, tiều tụy.

Sáng ngày thứ ba, bảy giờ, cuối cùng cũng đến Côn Minh. Mọi người ngồi tàu, úp mặt xuống bàn, vẻ mặt xanh xao. Kéo vali ngã trái ngã phải, dường như đứng còn không vững. Tiếu giáo sư nhìn thấy, lắc đầu nói: “Mọi người chú ý hình tượng chút coi, đại diện cho nhà trường kia mà, đừng để người ta nói sinh viên thủ đô không có tố chất! Khắc phục tinh thần, xếp hàng đi ra. Lớp trưởng phụ trách, nhưng đừng đi quá xa!”

Ngoài cửa đã sớm liên hệ với xe bus, cuối cùng Chu Dạ cũng gắng hết sức đi lên xe, phía trước đã ngồi đầy chặt, phải đi xuống ghế cuối ngồi, không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã giật nảy mình, không nói ra lời. Vệ Khanh đang ngồi vắt chéo chân, nhìn cô cười mà như không.

Chu Dạ hoàn toàn tỉnh táo trở lại, hé môi hỏi: “Sao anh lại ở đây?” Không phải mình đang nằm mơ đấy chứ? Đúng là không thể tin được. Bạn học xung quanh đều tò mò nhìn hai người, có người từng gặp qua Vệ Khanh, nhớ ra thân phận của hắn, nhỏ giọng chỉ trỏ.

Vệ Khanh nhìn cô nói: “Ngồi xuống đi.” Vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh. Tiếu giáo sư và Thẩm giáo sư không biết vì sao hắn lại xuất hiện ở nơi này, tiến lên chào hỏi: “Vệ tiên sinh.” Nhìn hắn và Chu Dạ, ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ. Vệ Khanh cười cười, trấn tĩnh nói: “Tôi tới Vân Nam công tác, biết Chu Dạ tới đây vẽ vật thực, tìm cô ấy có việc. Không gây trở ngại cho mọi người chứ?”

Tiếu giáo sư không ngờ Chu Dạ lại là chân nhân bất lộ tướng [13">, lại có quan hệ thân mật với một người như Vệ Khanh, mặc dù không biết là quan hệ gì, vẫn khách sáo nói: “Không có, không có. Hai ngày nay Chu Dạ có chút không khỏe, Vệ tiên sinh tới đây, vừa vặn có thể chăm sóc cô ấy.” Ánh mắt không ngừng đánh giá, lướt qua lướt lại hai người kia.

Thông qua nhà trường, Vệ Khanh mới biết họ sắp xếp việc này, vì thế đi máy bay tới Côn Minh trước, sau đó ôm cây đợi thỏ. Chu Dạ đứng đó, chân tay luống cuống, nhìn hắn mà không biết nên nói gì mới tốt. Quay đầu hỏi Tiếu giáo sư lịch trình cụ thể. Tiếu giáo sư và Thẩm giáo sư bàn bạc, nói các sinh viên đi đường xa vất vả, thể xác và tinh thần mỏi mệt, hôm nay nghỉ tạm ở nhà nghỉ một ngày, ngày mai sẽ tới công viên.

Vệ Khanh vờ vịt đưa một mấy túi đồ cho Chu Dạ, nói: “Anh đi trước nha, trưa sẽ đón em ra ngoài ăn cơm.” Chu Dạ trừng mắt nhìn hắn xuống xe, cảm thấy một đời liêm khiết của mình bị hắn hủy rồi, đúng là nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch oan ức.

Vệ Khanh đứng ở ven đường còn vẫy tay với cô, Chu Dạ thở phì phì quay đầu sang chỗ khác, không thèm nhìn hắn. Xe đi tới nhà nghỉ vùng ngoại ô. Đầu Chu Dạ như to gấp đôi ra, cô không ngờ rằng Vệ Khanh như bóng ma đuổi theo tới tận Vân Nam. Mở túi đồ ra lại thấy, bên trong đủ thứ thuốc, thuốc trị cảm, thuốc giải nhiệt, thuốc dạ dày, vẫn còn đóng nhãn mác, còn có cả nước uống, lại còn có một ít tinh dầu. Trong túi khác thì toàn là những đồ ăn vặt mà cô thích, thịt bò khô, sôcôla, khoai tây chiên, đều là loại ngon nhất.

Anh ta có ý gì chứ? Không phải đã chia tay rồi sao? Chu Dạ buồn bực nhìn ra ngoài cửa sổ nhìn phong cảnh. Cảm thấy không biết phải làm sao, nghĩ tới hắn vì mình mà đi từ nửa vòng tổ quốc tới đây, còn cẩn thận vì cô chuẩn bị nhiều thứ

Trang: [<] 1, 58, 59, [60] ,61,62 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT