|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
trại, Trần lão tướng tự mình đưa đi. Vệ An cười khổ một tiếng, xoay người về văn phòng. Vệ Khanh về nhà lấy đồ, thấy mẹ hắn buồn bã ngồi ở sofa .
Vội lại gần nói: “Mẹ, mẹ đang làm gì thế? Cha đâu?” Mẹ hắn lau nước mắt, nói: “Ở ngoài sân sau. Mẹ biết trong lòng ông ấy cũng không vui.” Đối với vấn đề này, hắn cũng cảm thấy bất lực, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, huống chi hoàn cảnh nhà hắn lại đặc biệt như vậy.
Mẹ hắn thở dài, kéo tay hắn nói: “Mẹ chỉ còn trông cậy vào con. Tuổi con không còn nhỏ nữa, sao suốt ngày lêu lổng với đám con gái lăng nhăng bên ngoài? Khi nào mới có thể khiến mẹ không bận tâm nữa?” Vệ Khanh kêu lên: “Mẹ, mẹ nghe ai nói con ở bên ngoài xằng bậy chứ? Toàn chuyện bịa đặt, thế mà mẹ cũng tin.” Đánh chết cũng không thừa nhận.
Mẹ hắn lườm hắn một cái, nói: “Cãi cái gì nữa! Ngồi xuống cho mẹ, mẹ với con nói chuyện nghiêm túc. Mẹ xem như đã học được bài học, môn đăng hộ đối thì có ích lợi gì! Con xem anh con và chị dâu đó, cãi loạn thành như vậy, làm mẹ đau lòng. Tuy cha con không nói gì, nhưng trong lòng cũng hối hận, một đứa nhỏ tốt như vậy, lại bị hủy như thế! Cho nên, phụ nữ nên hiền lành dịu dàng, săn sóc hiếu thuận, có xinh đẹp hay không thì xét sau. Con đấy, nếu đã có người trong lòng thì mau dẫn về gặp mẹ, đừng có lằng nhằng bên ngoài, cha con nghe thấy lại đau đầu ra. Con đã lớn như vậy rồi, suốt ngày ở bên ngoài rượu chè be bét thế à…”
Vệ Khanh nghe mà giật mình, nói: “Mẹ, mẹ đừng nói nữa, thật ra con có thích một cô gái.” Mẹ hắn nghe xong tinh thần phấn chấn, vội hỏi: “Có thật không? Lần tới đưa về nhé. Đang làm gì rồi? Bao nhiêu tuổi? Trong nhà có mấy người?” Có lẽ đã muốn đem người ta về làm con dâu.
Vệ Khanh thành thật nói: “Vẫn còn đang đi học ạ, sắp tốt nghiệp đại học. Mẹ cô ấy là giáo viên đã qua đời, cha cô ấy lái xe tải, tết vừa rồi con ở nhà cô ấy.” Mẹ hắn nghe xong, vội vàng nói: “Con nhà gia giáo là tốt. Còn đang đi học, sẽ đơn thuần dịu dàng, nghe đã thích rồi. Vậy con mau đưa về nhà đi! Đều là người một nhà, còn giấu kín không nói.”
Vệ Khanh cười khổ: “Mẹ, con của mẹ vô dụng, người ta nhìn con ngứa mắt, ngại điều kiện của con tốt quá, đang đòi chia tay với con đây này.” Mẹ hắn vừa nghe, vỗ vai hắn nói: “Không sao, mẹ giúp con. Cô dâu mới giận dỗi là chuyện bình thường, nhưng đừng có chia tay nha. Có ảnh chụp không? Cho mẹ nhìn chút coi.” Vệ Khanh bỏ ra mấy tấm chụp chung với Chu Dạ lần đi Thanh Đảo.
Mẹ hắn vừa thấy, liên tục nói: “Ai ya, xinh đẹp nha, khí chất lại tốt, con phải gắng lên. Thích thì phải ra tay, mang tiếng là đàn ông, lằng nhằng cái gì!” Vệ Khanh lại kể cho bà nghe, Chu Dạ ở nhà chăm sóc cha hằng ngày rất tốt, còn múc nước rửa chân cho cha. Mẹ hắn cảm thán nói: “Cô gái hiếu thuận như vậy biết tìm ở đâu đây? Từ khi chị dâu con đến nhà mình, toàn là mẹ bưng trà rót nước cho con bé. Con nói xem, nếu có người rót cho mẹ chén trà, mẹ cũng thấy thỏa mãn rồi.”
Vệ Khanh nhìn chuyện trong nhà loạn như vậy, nghĩ thầm, sao có thể chia tay chứ, phải nghĩ cách mang Chu Dạ về nhà mới hết giận được!
[12">: ra tay trước chiếm lợi thế
Có Lẽ Là Yêu – Chương 30
Gửi lúc 15:38 ngày 14/01/2014
Vân Nam
Edit: Ishtar
Đang lúc Vệ Khanh xắn tay áo, vắt óc tìm mưu kế làm thế nào để ôm mỹ nhân về thì Chu Dạ lại đang chuẩn bị hành lý, đi Vân Nam. Kết quả thi nghiên cứu sinh đã có, bài làm của cô xếp thứ ba, nếu không phải tiếng Anh quá kém, còn có thể xếp thứ tự cao hơn, nhưng việc trúng tuyển khẳng định không thành vấn đề; chi phí học hành cũng đã ở trong lòng bàn tay. Cô thở phào một hơi, thân nhẹ như mây, mọi lo lắng phiền não trước đó vài ngày đã tan thành hư không.
Lần này, nhà trường theo thường lệ tổ chức cho sinh viên khoa mỹ thuật tạo hình đi dã ngoại vẽ vật thực. Không biết ban lãnh đạo nhà trường nghĩ gì, lại muốn sinh viên đi nơi xa xôi ngàn dặm như Vân Nam, thật sự là quyết tâm không nhỏ a. Mọi người nghe xong đều hào hứng, cả ngày líu ríu nói chuyện không ngừng, nói Vân Nam cảnh đẹp như thế nào, coi nơi đó để tập thể du lịch rất vui vẻ.
Nhưng đội ngũ giảng viên đi kèm lại căng thẳng không thôi, cảm thấy trọng trách trên vai thật không nhẹ, vì thế trước ngày xuất phát lại mở một buổi họp toàn khoa. Đầu tiên là Ngô chủ nhiệm, nói tới nói lui hai chữ: “An toàn!”. Đơn giản, rõ ràng, nói đúng trọng điểm: “Các em sinh viên, mọi người đi bình an trở về, chúc các em hoàn thành bài tập viên mãn nhất! Chúc mọi người ngày mai đi đường vui vẻ!”
Kế tiếp là Tiếu giáo sư nói chuyện rườm rà hơn: “Mọi người nhớ mang những vật dụng: giá vẽ, bút, giấy, đồ ăn đi đường, vật dụng hàng ngày, bàn chải đánh răng, khăn mặt… Quan trọng nhất là thuốc cảm…” Liệt kê ra một danh sách toàn thứ linh tinh vụn vặt, ngay cả kim chỉ cũng lôi ra, nói rằng ở chỗ dã ngoại dễ bị rách đồ, có thể lôi ra dùng. Lại nghiêm túc nói: “Mọi người phải hiểu rằng, lần này ra ngoài không phải là đi ngắm cảnh du lịch, hưởng thụ thoải mái mà đây là học tập, là tôi luyện, khó khăn mới có một lần lấy kinh nghiệm thế này! Cho nên phải cẩn thận chuẩn bị, cần xem nhiều, viết nhiều, vẽ nhiều bức tranh! Nhiệm vụ của các em là vẽ vật thực, không phải đi du lịch! Khi bắt đầu xuất phát, nhất định phải nghiêm túc! Trên đường, thầy sẽ nói chi tiết các nhiệm vụ cho các em!”
Kế tiếp, mỗi người được phát một tập văn kiện, trong đó có thư ủy thác trách nhiệm, giấy cam đoan cá nhân, thẻ bảo hiểm, còn có bản ghi chép vân vân gì đó. Chu Dạ thấy trên đó ghi rõ ràng là nếu chẳng may xảy ra chuyện gì, người được ủy quyền thừa kế là ai đó. Cô hoảng sợ, lần đầu tiên ký loại như vậy, do dự mãi mới viết tên cha cô vào.
Sau đó phát mũ có in huy hiện nhà trường, còn có tấm thẻ ghi tên lớp rõ ràng đính trên ngực áo, giảng viên cường điệu nhắc nhở là lúc nào cũng phải mang theo. Ngày hôm sau, giữa trưa ăn uống xong xuôi, tất cả tập hợp ở cổng trường, ai cũng xách theo một vali lớn, một túi xách nhỏ, đi ra ga. Đứng đợi ở nhà ga, theo thường lệ, đám đông chật chội chen lấn xô đẩy, Tiếu giáo sư sợ hãi đi tới, rống lên: “Đừng lộn xộn, xếp thành hai hàng, theo thứ tự mà tiến lên. Nghiêm cấm chủ nghĩa cá nhân, bất kể chuyện gì, cũng phải hành động theo tập thể! Nam sinh chịu vất vả chút, nâng cao tinh thần phái mạnh, giúp đỡ nữ sinh!”
Vì thế, mọi người giống như quân lính, đồng đều đội mũ, xếp thành hai hàng chờ bước lên tàu, khiến cho người dân xung quanh tò mò. Tới tận bốn giờ năm mươi chiều, mới ngồi lên tàu đông đủ, dây thần kinh của Tiếu lão nhân mới bớt căng thẳng. Đứng dậy hỏi: “Mọi người đã đông đủ cả chưa? Lần này tôi và Thẩm giáo sư dẫn đoàn đi, Thẩm giáo sư vốn là người Vân Nam, đến lúc đó mọi người phải nghe thầy ấy chỉ huy, không được linh tinh lằng nhằng, coi lời thầy ấy như gió thoảng bên tai. Trên đường đi xảy ra nhiều tình huống, sẽ có lúc thầy không đến kịp nhiều nơi một lúc, cho nên, theo ý kiến mọi người, mỗi nam sinh phụ trách chăm sóc hai bạn nữ, vừa vặn là có chín nam và mười tám nữ. Có thể tự chia tổ đội, cùng nhau học tập, dù sao mọi người chiếu cố lẫn nhau, có khó khăn thì cùng nhau vượt qua.”
Chu Thị và Lưu Nặc đang thương lượng nên tìm ai đảm đương chức vụ culi, đã thấy Trương Suất cười cười chạy tới: ‘Hai người đẹp, nếu cho phép tại hạ cống hiến chút sức lực, muôn lần chết cũng không chối từ.” Lưu Nặc nhíu mày, cười nói: “Đi, tính mạng hai bọn mình đã có thể giao cho bạn a.” Vì thế ba người thành một đội, thay đổi chỗ ngồi gần cạnh nhau.
Vì kinh phí nên nhà trường đặt toàn ghế cứng, chỉ mất nửa giá vé. Mặc dù điều kiện không được tốt, nhưng mọi người ở cùng nhau, nói chuyện trên trời dưới bể, cũng không quan tâm khó khăn cỡ nào. Nhưng lộ trình quá dài, hơn ba nghìn km, phải ngồi suốt ba mươi tám giờ, cứ nghĩ lại thấy lo lắng, mọi người cứ ca hát, năm uống, lôi tú ra đánh.
Chu Dạ quen ngồi tàu hỏa, bình thường lên tàu sẽ ngoan ngoãn đánh một giấc ngủ vùi, vừa lên tàu xong, cô đã cảm thấy buồn ngủ, nhưng lại bị mọi người ầm ĩ rủ đánh bài. Cô và Trương Suất cùng một phe. Bề ngoài thì không nói lời nào, để kệ mọi người cho cô là người mới, trong lòng thầm nghĩ, chỉ bằng các ngươi mà đòi làm đối thủ của ta sao? Cô đi theo cha cô, đánh bài đã thành lão luyện. Trương Suất không biết nên đánh quân nào, Chu Dạ nháy mắt, chỉ vào một quân, ý khẳng định đối phương chắc chắn không có. Cứ như thế, đuổi đánh đối phương tới mức vũ khí, khôi giáp đều quăng hết, chạy trối chết. Đánh nửa ngày, ngay cả một quân lẻ cũng không ăn được, vô cùng thất bại!
Lưu Nặc quay đầu nhìn thấy, kéo Chu Dạ: “Bạn giỏi lắm, nhìn lén bài mình! Thảo nào thắng đậm như vậy!” Chu Dạ vội nói là không có. Lưu Nặc tức giận nói: “Bạn còn nói không có, mình nhìn thấy bạn cứ nháy mắt với Trương Suất!” Mọi người ầm ĩ đứng lên, nói Chu Dạ chơi xấu, không chấp nhận cô.
Chu Dạ vội giải thích: “Ai thèm nhìn lén bài bạn chứ! Tính bài cũng sẽ không nha! Có một trăm lẻ tám quân, đánh tới đánh lui chỉ có từng này, chú ý nhớ kỹ một chút là được. Hơn nữa, bài của bạn không đẹp, chỗ này đánh ra một cây, chỗ kia đánh ra một cây, vừa nhìn là đã biết không thành cặp, sao có thể trách mình.” Chu Dạ vừa đánh bài, nhưng mắt lại nhìn xung
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




