|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
vì hắn vẫn chưa đi, mọi căng thẳng đều buông lỏng, nói đông nói tây nửa ngày, cuối cùng vẫn mặt dày nói ra: “Nếu còn chưa đi, tối nay em mời anh ăn cơm, thế nào?” Dừng lại một chút giải thích: “Anh từ xa xôi tới đây thăm em, em rất cảm ơn, Em không mời anh đi ăn nhà hàng nổi tiếng được, nhưng vẫn hy vọng anh vui lòng tới dự.”
Cuộc gọi này phải gọi là giấu đầu hở đuôi, lạy ông tôi ở bụi này, làm hắn vội ngồi thẳng người dậy. Hai người nói chuyện tình cảm mà cứ như đi đánh du kích, lúc Chu Dạ rút lui thì Vệ Khanh lại giơ cao lá cờ đầu, cứ thẳng bước đi tới, quấn quýt chặt lấy; chờ cho Chu Dạ quyết định đi vào, hắn lại lạt mềm buộc chặt, án binh bất động, yên lặng xem xét. Vệ Khanh còn vờ vịt nói: “Em vẫn là sinh viên, sao có thể để em mời cơm cơ chứ?”
Chu Dạ sợ hắn từ chối, vội nói: “Không sao, mời anh bữa cơm là việc đương nhiên, chỉ sợ anh không thích nơi nhỏ bé này.” Cô để ý bởi vì cô không biết chính xác tâm tư Vệ Khanh thế nào, trong lòng bất an. Đột nhiên hai người trở nên khách sáo như vậy, cô có chút không tự nhiên. Vệ Khanh giữ máy, cố ý nói: “Em chờ một chút, để anh xem xem.” Nhìn chằm chằm vào đồng hồ, ngó chừng kim giây đã quay được một vòng, sau đó mới gật đầu đồng ý. Ngón tay gõ gõ vào tay lái nói: “Em đang ở đâu? Anh đi đón em.” Biết rõ lại còn cố tình hỏi, hắn đã đi gần tới nhà nghỉ rồi còn đâu.
Chờ một phút kia, Chu Dạ cảm giấc như cả một thế kỷ trôi qua, vừa thẹn thùng vừa chờ mong, chưa bao giờ cô chủ động với Vệ Khanh như vậy. Vệ Khanh muốn cô nếm trải một chút mùi vị chờ đợi, ai bảo cô không tim không phổi, chưa gì đã đòi chia tay. Hắn cũng có cái tôi cá nhân, cái tính kiêu ngạo ích kỷ của đàn ông cơ mà.
Chu Dạ vội vàng lắc đầu: “Không cần, em đã hỏi bà chủ, bác ấy nói ở gần đây có một quán mỳ Kiều Hương Viên, giá không đắt mà hương vị rất tuyệt. Anh có thích không? Em tới đó chờ anh được không?” Vệ Khanh nghe xong, cũng không khăng khăng đòi đón cô nữa. Chu Dạ vội vàng đứng dậy, rửa mặt thay quần áo. Định trang điểm một chút, nhưng nhớ ra lại không mang đồ theo, cô ra ngoài cũng chỉ mang theo hai bộ đồ để thay đổi, cảm thấy như vậy thoải mái, nhưng không ngờ lại xảy ra tình huống này. Khẽ thở dài, dùng nước vuốt vuốt tóc, tô chút son môi, rồi đi xuống dưới.
Vệ Khanh dừng ở góc đường nhìn thấy cô vội vàng vẫy taxi, cũng không nhanh không chậm lái theo sau. Quẹo trái quẹo phải qua mấy con đường mới dừng lại trước một cửa hàng, mặt tiền thấp bé, trang trí cũng bình thường, nhưng lại rất đông khác, tiếng người ồn ào náo nhiệt. Chu Dạ nhảy xuống xe, tìm một bàn gần cửa sổ, lật menu trong tay cũng không ngừng nhìn đồng hồ.
Từ xa hắn nhìn thấy cô chán nản nằm sấp trên bàn, cầm một chiếc đũa gõ gõ vào mặt bàn, lười biếng dựa vào trong xe, không hề có ý muốn xuống xe. Trước kia luôn là hắn chờ cô, lần này có cơ hội, nhất định phải để cô chờ hắn. Chu Dạ lại nhìn đồng hồ, đã hơn nửa tiếng, sao vẫn chưa thấy người đến? Không ngừng nhìn xung quanh phía trước cửa. Chờ đợi tới lúc không còn kiên nhẫn, muốn ra ngoài mua một bao thuốc, trong lòng cô cảm thấy lo lắng bất an, không thể kiềm chế được, đột nhiên nghĩ muốn hút thuốc.
Vệ Khanh quay đầu, đúng lúc nhìn thấy cô đứng dậy đi ra cửa, nghĩ cô sắp rời đi, vội đẩy cửa xe chạy tới. Oán giận trong lòng, cô gái nhỏ này, vẫn thiếu kiên nhẫn như vậy, chờ thêm mười lăm phút cũng không được. Vội vàng nói: “Xin lỗi em, bất ngờ có việc, nên tới chậm. Em sắp đi sao?” Thản nhiên nhìn cô một cái.
Chu Dạ chờ hắn lâu như vậy, đột nhiên lại nhìn thấy hắn, mọi lo lắng nhanh chóng tan thành mây khói, lắc đầu nói: “Không, em định ra ngoài mua ít đồ. Anh đã đến rồi, không ảnh hưởng tới công việc của anh chứ?” Cũng không đi mua thuốc lá, dẫn hắn vào trong, nhất thời không biết nói gì, không khí buồn tẻ.
Vệ Khanh cũng không trêu chọc cô giống thường ngày, giơ chén rượu trong tay nói: “Đang ở bên ngoài, cũng không mấy khi có dịp như vậy. Uống với anh chứ?” Chu Dạ ngoan ngoãn nói không dám, uống một hơi cạn sạch, chất lỏng theo yết hầu chảy xuống, đắng và nóng vô cùng. Trong lòng cô có nhiều điều muốn nói, nhưng lại không thể nói ra nên lời, toàn bộ như vướng ở trong lồng ngực. Nhìn thấy thái độ Vệ Khanh như vậy, tâm hơi lạnh. Nghĩ thầm, quên đi, coi như là người quen gặp lại, cùng nhau ra ngoài ăn bữa cơm là được. Những cái khác, không cần phải nghĩ thêm cho mệt óc. Sự lãnh đạm của hắn, làm cho cô nhớ tới sự thật tàn khốc, xa nhau nhiều ngày như vậy, giờ phút này, cô cũng không còn hy vọng gì nữa.
Cả tối, hai người không nói nhiều lắm. Chu Dạ cứ uống rượu, một ngụm lại một ngụm, chỉ trong chốc lát đã uống hết một chai to, Vệ Khanh nhìn nhìn, nhẹ giọng hỏi: “Chu Dạ, vì sao em lại không vui?” Chu Dạ lắc đầu. Hắn lại nói: “Không phải em đã đạt được đúng ước nguyện, chia tay với anh rồi sao?” Cô run rẩy nói: “Đại loại là vậy.” Bởi vì người trước mắt không vui. Hắn lại hỏi: “Như vậy, nói cho anh biết, em có hối hận không?”
Chu Dạ không trả lời, chỉ nói: “Em gọi anh ra, chỉ muốn gặp anh một lát. Có lẽ anh muốn nhanh chóng trở về, em nghĩ em nên mời anh ăn một bữa cơm mới đúng, rất cảm ơn vì lần này anh tới thăm em.” Hắn lắc đầu: “Không cần nói lảng sang chuyện khác, nói cho anh biết, có hối hận hay không?” Hắn muốn ép Chu Dạ tự mình thu hồi lời đã nói, cho nên cả buổi tối đều đang áp bức cô, muốn cô cúi đầu nhận thua.
Nhưng Chu Dạ cam chịu hết thảy mọi dày vò, cũng không mất đi lý trí, nói: “Lời đã nói ra, giống như bát nước đổ đi, không thể thu lại được. Chuyện đã làm, sao có thể hối hận.” Cô làm việc không thích hối hận, ngay cả khi đã mắc sai lầm. Vệ Khanh nghe giọng cô, rõ ràng là hối hận, nhưng có chết cũng không chịu thừa nhận, cực kỳ cứng đầu. Nói: “Chu Dạ, vì sao em lại muốn như vậy? Em có từng nghĩ, một số việc, cũng không phải em nghĩ là thế này, nhưng một khi đã bỏ lỡ, hối hận cũng đã muộn.”
Chu Dạ gật đầu, nói: “Có lẽ là vậy, nhưng với trí tuệ hiện giờ của em, cũng chỉ có thể làm như vậy mà thôi.” Cô còn trẻ, chưa có kinh nghiệm, coi như cưỡi ngựa xem hoa, như trăng rằm trong nước, tầm nhìn hạn hẹp, không thể nhìn rõ con đường mờ mịt trước mắt. Bám vào bàn đứng dậy, Vệ Khanh lại đi trước một bước trả tiền. Cô giữ hắn lại, thở dài nói: “Không được, lần này là em mời.” Vẻ mặt kiên quyết.
Vệ Khanh cảm thấy buồn cười, nói: “Chu Dạ, em đang làm gì vậy? Bữa tối cuối cùng sao?” Cô ảm đạm nói: “Có lẽ vậy.” Cô nghĩ bọn họ không còn có cơ hội cùng ăn chung bữa cơm nữa rồi. Vệ Khanh hơi tức giân, cô vẫn cứ hồ đồ ngu ngốc như vậy. Chu Dạ bỏ mặc hắn, một mình bước ra ngoài, bước chân lảo đảo, say không nhẹ. Vệ Khanh đuổi theo phía sau, giữ chặt cô lại, nói: “Nếu không hối hận, vì sao lại hẹn anh ra đây?” Chu Dạ nhìn hắn, nửa ngày sau mới nhẹ giọng nói: “Bởi vì anh tới thăm em, em rất cảm động.”
Hắn hỏi: “Sau đó thì sao? Hết rồi à?” Cô không nói. Hắn cảm giác hận không đánh cho cô tỉnh lại được, nói: “Chu Dạ, nếu thích vì sao lại không chịu nói ra? Nếu đã hối hận, vì sao lại không dám sửa sai?” Chu Dạ mở mắt nhìn hắn, mắt đỏ ửng, thì thàm hỏi: “Sửa sai?” Giọng nói mơ hồ không rõ.
Vệ Khanh gật đầu, “Đương nhiên, giống như thế này…” nhân lúc trời tối ôm lấy cô, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đỏ thắm của cô, mấy ngày nay nhớ nhung không ngớt, mùi thơm quen thuộc lẫn với mùi rượu ngào ngạt, mềm mại triền miên, làm mê muội lưu luyến. Thở hổn hển, nhẹ giọng ở bên tai cô nói: “Thu lại lời nói trước kia của em, anh sẽ tha thứ chuyện em tùy tiện nhất thời.” Hắn không muốn lại nhìn thấy cô buồn bực không vui, cho nên định tha thứ cho cô. Nhưng nửa ngày vẫn không thấy cô có phản ứng. Hóa ra cô dựa vào vai hắn, an tâm ngủ say. Mắt nhắm lại, hô hấp đều đều, hơi rượu thoang thoảng phả ra.
Tính toán của Vệ Khanh lại thất bại. Người tính không bằng trời tính, cả đêm bao nhiêu gian kế đều đã được hắn lôi ra dùng hết, nhìn Chu Dạ vì hắn mà đau lòng, nghĩ muốn cô khuất phục, lại không đoán được cô lại say tới mức không biết trời đất.
Đỡ cô ngồi xuống, thấy trong giấc mơ, cô nhíu mày, tâm sự nặng nề, mặt co mày cáu, bỗng nhiên không đành lòng, bỏ đi bỏ đi, cho cô bài học nhỏ là được rồi. Hắn vẫn thích nhìn thấy dáng vẻ đàng hoàng, kiêu ngạo vô pháp vô thiên của cô, làm cho người ta vừa yêu vừa hận.
Hắn đem cô về khách sạn mình ở, lúc ôm cô lên, cô còn giơ tay ôm lấy hắn, thì thào nói gì đó, mơ hồ, không rõ ràng. Vệ Khanh nghe hình như cô gọi cha mẹ, trong lòng cười khổ. Đặt cô nằm xuống giường, cô lại nắm chặt góc áo hắn không buông. Vệ Khanh vặn nhỏ ngọn đèn, nhìn gương mặt đỏ ửng vì say rượu của cô, không kiềm chế nổi, dù cố gắng thế nào cũng không thoát được. Liếm nhẹ môi cô, thì thầm: “Nếu không buông ra, sẽ ăn em luôn đó.”
Bất đắc dĩ cởi áo khoác, mặc kệ cho cô nắm chặt. Vừa đắp chăn cho cô, cô lại đạp chăn ra, lộ người ra bên ngoài, Vệ Khanh lắc đầu, ngủ cũng không ngoan. Hắn cũng không phải là người quân tử, thừa dịp cô ngủ say không biết gì, tùy tiện hôn cô. Thấy cô rên rỉ một tiếng: “Vệ Khanh…” hắn tưởng cô tỉnh, hoảng sợ. Thấy cô cau mày, quay đầu đi, lại tiếp tục ngủ, hóa ra là nói mơ.
Trong mơ còn nhớ tới hắn, điều này làm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




