|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
hắn đắc ý dào dạt.
Sáng sớm hôm sau, Chu Dạ tỉnh lại, hơi đau đầu, lại thấy Vệ Khanh nằm bên cạnh, hoảng sợ. Vội vàng đẩy hắn, quát: “Sao anh lại ở đây?” Vệ Khanh bị đẩy, thiếu chút nữa ngã xuống đất, bị chấn động không nhỏ, vội vàng ổn định lại thân mình. “Sáng sớm, còn chưa có tỉnh ngủ, em làm gì thế, cẩn thận ngã xuống bây giờ.”
Chu Dạ cúi đầu kiểm tra, quần áo còn nguyên vẹn, nhẹ nhàng thở ra, nói: “Coi như anh thành thật!” Vệ Khanh thấy cô như vậy, buồn cười, cười xấu xa nói: “Vậy còn không thưởng cho anh sao?” Nói xong, sáp mặt lại gần. Cô mắng: “Đi đi đi! Đừng có quấy rối nữa.” Luống cuống ngồi dậy mặc áo khoác. Vệ Khanh đi xuống, ôm cô nói: “Vẫn sớm mà, mới sáu rưỡi, vội gì chứ!”
Cô chất vấn: “Vì sao em lại ở đây?” Hắn nhún vai nói: “Em uống say.” Cô nổi giận: “Vì sao không đưa em về nhà nghỉ?” Vệ Khanh liếc nhìn cô một nói, trấn tĩnh nói: “Ngày hôm qua em không cho anh đi đón, anh làm sao biết em ở chỗ nào?” Cô á khẩu không trả lời được, đành phải cam chịu, nói: “Vệ Khanh, anh là đồ tiểu nhân.” Vừa vội vừa giận, đã chia tay rồi, sao còn ở cùng một giường với hắn chứ!
Vệ Khanh lười biếng dựa vào thành giường, nhìn cô giận tới mức mặt đỏ bừng, cố ý trêu cô: “Chu Dạ, tối qua uống rượu, có còn nhớ mình nói gì không?” Cô thấy hắn không có ý tốt, đề cao cảnh giác, không chút do dự, lắc đầu: “Không nhớ rõ.”
Vệ Khanh nhíu mày nhìn cô cười, nói: “Thật không nhớ sao? Có muốn anh nói cho em nghe không?” Tuy cô uống rượu, nhưng vẫn còn có chút ấn tượng, chính mình lúc uống rượu không thường nói chuyện nha, có nói cũng không chính xác. Vội nói: “Không cần, không cần! Mới sáng sớm, ai cần nghe anh nói hươu nói vượn chứ!” Đi giầy vào, muốn rời đi.
Vệ Khanh ngăn cô lại, nhẹ nhàng thổi thổi bên tai cô nói: “Tối hôm qua em khóc lóc ầm ĩ, nói thích anh, hôm nay lại trở mặt rồi, quá đáng!” Cô vừa thẹn vừa giận, đẩy hắn, hung hăng nói: “Anh lại nói lung tung, em sẽ không để anh yên.” Vệ Khanh lộ ra dáng vẻ lưu manh: “Anh ước gì em không để anh yên!”
Chu Dạ tức quá hét lên: “Anh lại nói lung tung!” Không thể biện minh cho chính mình, tức giận vung tay giơ chân ra. Vệ Khanh còn không buông tha cô, cố ý hỏi: “Em chưa nói cái gì cơ?” Cô dễ dàng bị dụ, nói: “Em thích anh.” Nổi giận đùng đùng nói: “Em chưa từng nói qua.” Giống như một đứa nhỏ cố tình gây sợ. Vẫn không biết rằng mình đã trúng bẫy của hắn.
Vệ Khanh muốn cười mà không được, còn phải cố gắng kiềm chế, nghiêm chỉnh nói: “Sao lại có thể chưa nói? Anh sợ em chối cãi, cho nên còn thu âm. Không tin thì anh bật cho em nghe.” Làm bộ muốn mở điện thoại.
Chu Dạ bị dọa, liên tục nói: “Em không muốn nghe, không muốn nghe.” Thẹn quá hóa giận, giật lấy điện thoại của hắn, ném mạnh xuống đất. Vệ Khanh mặc cho cô phát tiết, vắt chéo hai chân nói: “Lời đã nói ra, giống như bát nước đổ đi, không thể thu lại được.”
Chu Dạ cảm thấy mất hết mặt mũi, lườm hắn không nói lời nào, đột nhiên xoay người, ôm mặt chạy đi, đúng là không cần sống nữa, nếu không sẽ bị hắn chế giễu cả đời. Vệ Khanh đi theo phía sau, liên tục gọi mà cô cũng không thèm để ý tới, vẫy taxi trở về.
Đối với việc cả đêm cô không vệ, cô đã chuẩn bị tâm lý sẽ bị Tiếu giáo sư mắng. Không ngờ khi Tiếu giáo sư thấy cô, chỉ gật gật đầu nói: “Nhanh về chuẩn bị đồ đi, mang theo giá vẽ, chúng ta mượn được công viên, xe đã chờ ở dưới lầu rồi.” Cô rụt vai, vội vàng chạy về phòng.
Về phòng, mọi người đều dùng ánh mắt ái muội nhìn cô. Cô ra vẻ bình tĩnh nói: “Nhìn cái gì, chưa từng thấy qua mình a. Chỉ ở nhà bạn một hôm, cũng không có gì.” Giọng nói hết sức vững vàng, biểu hiện như không có việc gì xảy ra. Mọi người cười nói: “Bạn xem, bạn xem, tự mình hiểu sai, chưa đánh đã khai a. Chúng mình đã nói gì đâu.” Chu Dạ buồn bực, cả buổi sáng không ngẩng đầu lên.
Trên xe, cô hỏi Lưu Nặc chuyện đêm qua cô không về thì Tiếu giáo sư có nói gì không. Lưu Nặc nói: “Tối hôm qua, mười giờ hơn rồi mà bạn còn chưa về, Tiếu giáo sư rất nóng ruột, hỏi bọn mình có biết bạn đi đâu không, còn cố gắng gọi điện cho bạn. Hình như là vị rùa vàng kia của bạn nghe máy, nói muộn rồi, mai sẽ đưa bạn về. Lúc ấy Tiếu giáo sư nhíu mày thôi, cũng không tỏ vẻ gì cả.”
Chu Dạ xấu hổ, ngồi kiểm điểm bản thân, sau này sẽ không uống say như vậy nữa! Chuyện này mọi người đều biết, sau này cô không dám ngẩng đầu lên nhìn ai nữa.
Tám giờ sáng, bọn họ tới khu đông bắc nội thành, nơi có danh lam thắng cảnh nổi tiếng ở ngoại ô Nam Kinh, công viên quy hoạch chỉnh thể dựa vào núi, rộng lớn vô cùng. Trời xanh mấy trắng, non xanh nước biếc, không khí tươi mát, không nhiễm bụi trần, làm cho ánh mắt mọi người sáng người, tràn đầy thư thái. Toàn thể nhân viên đứng bên ngoài đoàn, hướng dẫn viên du lịch thu đủ thẻ sinh viên, đưa vé cho mọi người trong đoàn, mỗi người chỉ mất ba mươi tệ, so với du khách bình thường đã rẻ hơn rất nhiều.
Thực ra cái gọi là lâm viên nghệ thuật, bọn họ cũng không phải cực kỳ yêu thích, đơn giản chỉ coi là một buổi dã ngoại. Vào công viên, mọi người tự tìm cho mình một góc riêng. Chu Dạ cũng không cảm thấy hứng thú lắm, nhưng bên trong hoa nở rất đẹp, những cánh hoa nở bung, đủ mọi màu sắc, một ngọn gió lướt qua làm cảnh vật trước mắt thêm phần xuân sắc, tung bay phất phới. Mọi thứ quá kỳ diệu, đẹp không sao tả xiết.
Mọi người theo nhân số chia làm chín tổ, đỡ cho mọi người đi lạc lung tung. Đương nhiên Chu Dạ, Lưu Nặc và Trương Suất một tổ, chọn thạch viên mới xây xong, cảnh đẹp như tranh, không nói lên lời. Chu Dạ bỏ một tờ báo ngồi xuống bậc thang, phía sau là một biển hoa với những màu hồng và màu vàng đan xen lẫn nhau, khí thế bừng bừng. Trong gió thoảng tới mùi hương hoa thơm ngào ngạt, thấm vào ruột gan. Chu dạ mặc áo khoác trắng, đối lập với biển hoa trước mắt, nhan sắc bắt mắt, cảnh đẹp giai nhân, rất có sức lôi cuốn.
Chu Dạ ngẩng đầu vẽ bức tranh sở viên, sở đình, sở hiên Hồ Bắc, nhà thủy tạ với đình, hành lang đặc sắc. Vẽ một lát, lại mở máy ảnh chụp loạn vài tấm. Trương Suất từ xa đi tới, thấy cô nâng tay chạm vào cánh hoa, khóe miệng mỉm cười, giật mình nhận ra mình đang đứng ở đâu, chụp cô một kiểu.
Chu Dạ phản ứng lại, nhíu mày hỏi: “Sao lại tới đây? Bạn không vẽ à?” Hắn cười: “Nghỉ một lát đã.” Cô kêu ầm lên: “Cho mình xem bức ảnh vừa rồi bạn chụp mình thành cái hình gì!”Cô giành lấy máy ảnh trong tay nhìn xuống, nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của mình, muốn xóa đi. Trương Suất dịu dàng nói là rất đẹp, nhưng Chu Dạ cười không nổi, nói: “Bạn đừng để mình làm hỏng cảnh xuân của bạn chứ, thực ra vừa rồi mình rất muốn hái, nhưng do dự nửa ngày, vẫn là buông tay.” Trương Suất lắc đầu cười, không nói gì.
Hai người cúi lưng
đứng sau bụi hoa nói chuyện phiếm, chợt nghe Lưu Nặc lớn tiếng gọi: “Chu Dạ, Chu Dạ!” Cô phủi phủi bùn đất trên tay, nửa ngồi nửa quỳ đứng dậy: “Chuyện gì thế, sao gọi lớn tiếng vậy?” Nhìn thấy mặt người đi theo phía sau, đôi mắt trợn tròn, suy sụp ngồi xuống.
Đúng như mọi người vẫn nói, không phải oan gia không đụng đầu.
Có Lẽ Là Yêu – Chương 32
Gửi lúc 15:50 ngày 14/01/2014
Lệ Giang
Edit: Ishtar
Vệ Khanh mặc áo sơ mi trắng quần âu, dưới chân đi giầy thể thao, dáng bộ nhàn hạ, lộ ra dáng vẻ thanh niên ưu tú không ít, đạp lên đám đất vụn đi về phía Chu Dạ.
Chu Dạ không có cách nào khác, nhìn hắn mà thấy đau đầu, đành đứng dậy, nghiêm mặt hỏi: “Sao anh lại tới đây? Bọn em đang vẽ vật thực.” Giọng điệu không vui, trách Vệ Khanh liều lĩnh. Hắn cười cười nói: “Anh biết, nhưng có việc cần tìm em.” Quay đầu nhìn thấy Trương Suất ở bên cạnh, sắc mặt trầm trầm, không nói gì.
Trương Suất khách sáo nói: “Vệ tiên sinh, xin chào.” Vệ Khanh nhìn hắn, ra vẻ ngạc nhiên, vươn tay cười nói: “Trương thiếu gia, xin chào.” Sắc mặt Trương Suất thay đổi, nhưng cũng đưa tay ra bắt. Ở một số nơi chào hỏi nghi thức, mọi người đều gọi hắn là Trương thiếu gia, thật lòng thì hắn không thích bị gọi như vậy, nhưng không có cách nào khác. Thế nên nhiều người không hiểu, thấy hắn cũng gọi như vậy, làm cho hắn rất bối rối. Nhưng Vệ Khanh không phải là không hiểu, mà là cố ý, cố ý gây khó dễ cho hắn.
Vệ Khanh còn nói: “Sao Trương thiếu gia lại ở đây vậy? Ồ… suýt nữa thì quên mất, cậu là bạn học của Tây Tây.” Lần đầu tiên trước mặt người ngoài, hắn gọi Chu Dạ như vậy, giọng điệu thân mật. Đừng nói là Trương Suất nghe xong cảm thấy có chút khó chịu, ngay cả Chu Dạ cũng giật mình, cả người nổi đầy da gà, dùng mắt trừng hắn. Vệ Khanh ra vẻ như không có gì xảy ra, phủi cánh hoa trên vai cô, động tác thân thiết. Trương Suất nhìn thấy, vẫn không nói gì, lấy cớ rời đi.
Tâm địa Vệ Khanh thật độc, không thể chống đỡ nổi, đả kích người ta như vậy, Trương Suất căn bản không phải là đối thủ của hắn. Cho dù có ý muốn thế nào, cũng chỉ có thể biết khó mà lui, huống cho bản thân hắn đã có nhiều chuyện không thể tự giải quyết.
Lưu Nặc cười nói: “Chu Dạ, sao bạn lại trốn ở đây, hại Vệ tiên sinh tìm bạn khắp nơi.” Chu Dạ vội nói: “Mình có trốn đâu, thấy bên này hoa nở rất đẹp, mới ngồi xuống.” Chuyện này nên nói rõ ràng, cô cũng không có ý trốn tránh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




