watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12132 Lượt

biết có cơ hội gặp mặt nữa không.”

Xã hội hiện đại, tuy nói giao thông phát triển, nhưng thế giới rộng lớn như vậy, bay lượn khắp nơi, từ nay về sau khó mà biết tin tức về nhau. Dù thiết bị thông tin có tiên tiến cỡ nào cũng

không xóa được khoảng cách xa xôi.

Nhờ một đàn em khóa dưới đi ngang qua chụp ảnh hộ. Hai người sóng vai đứng cạnh nhau ở trước giảng đường, ánh chiều ta đem bóng hình chiếu dài vô hạn, thân thể đứng dựa sát cạnh nhau, lại phân biệt rõ ràng, duy chỉ có cái bóng ở xa xa thì chụm lại thành một khối. Thời điểm bấm máy, Trương Suất quay đầu, nhẹ nhàng hôn lướt qua môi cô. Mặc dù Chu Dạ bất ngờ, nhưng cũng không nói gì. Trương Suất mỉm cười, nói: “Hẹn gặp lại.” Giơ tay lên vẫy vẫy, dường như muốn lưu lại hết thảy tại nơi này.

Chu Dạ cũng vẫy vẫy tay với hắn, cổ họng có chút nghẹn ngào, không nói nên lời. Hắn thích cô, đến bây giờ cô mới biết, cô vẫn cảm động. Phiền não quay người, lại thấy nơi ngã rẽ trên đường, Vệ Khanh đang dựa vào thân cây, không biết đã đứng đó bao lâu rồi.

Cuối tuần có lẽ sẽ không dễ dàng trôi qua.

[14">: Việc không đúng, nói nghe không lọt lỗ tai, việc sẽ không tới đâu.

[15">: Đây là bốn câu thơ trong bài “Đỗ Thiếu Phủ chi nhiệm Thục Xuyên” của Vương Bột.

Bản gốc:

城闕輔三秦, 風煙望五津。
與君離別意, 同是宦遊人。
海內存知己, 天涯若比鄰。
無為在歧路, 兒女共沾巾。

Hán Việt:

Thành khuyết phụ Tam Tần (1)
Phong yên vọng Ngũ Tân. (2)
Dữ quân li biệt ý
Đồng thị hoạn du nhân.
Hải nội tồn tri kỷ
Thiên nhai nhược tỵ lân.
Vô vi tại kỳ lộ
Nhi nữ cộng triêm cân.

(1) Nay thuộc tỉnh Thiểm Tây. Hạng Võ sau khi diệt Tần chia đất này cho Ưng Vương, Tắc Vương và Địch Vương nên gọi là Tam Tần.
(2) Tên năm bến ở sông Thục.

Dịch nghĩa:

ĐỖ THIẾU PHỦ ĐI NHẬM CHỨC TẠI THỤC XUYÊN

Thành luỹ bảo vệ cho miền đất Tam Tần,
Từ đây có thể trông thấy năm bến sông Thục trong màn gió khói.
Cái ý ly biệt của anh và tôi giống nhau,
Vì chúng ta đều là kẻ đi làm quan nơi xa.
Trong bốn biển tôi còn có anh là tri kỷ,
Dù ở chốn chân trời cũng giống như xóm giềng gần bên.
Như vậy hà tất phải đứng nơi ngã ba đường lúc chia tay,
Mà như thói thường nhi nữ nhỏ lệ ướt thấm khăn.

Dịch thơ: (bản dịch của Trần Nhất Lang)

Thành xây giữ đất Tam Tần
Trông vời năm bến mấy tầng khói mây.
Bùi ngùi giây phút chia tay
Bác, tôi bể hoạn thường hay đổi dời.
Chúng ta tri kỷ trên đời
Chân mây góc biển như người lân gia.
Chia tay bóng khuất ngã ba
Đừng khăn thấm lệ như là nữ nhi
Có Lẽ Là Yêu – Chương 34
Gửi lúc 15:51 ngày 14/01/2014
Ghen

Edit: Ishtar

p

Chu Dạ giật mình, ngây ngốc hỏi hắn: “Sao anh lại tới đây? Đến từ lúc nào thế?” Vệ Khanh lạnh mặt, cười như không cười nói: “Rất quang trong sao?” Đáy mắt ẩn giấu lửa giận căng thẳng và cả nét bi thương. Lần đầu tiên cảm thấy bất lực, lần đầu tiên cảm nhận rõ mùi vị bi thương như thế nào. Đột nhiên phát hiện ra, hóa ra có vài thứ, cho dù bản thân có cố gắng hết sức thế nào, cũng không chắc chắn sẽ có thể có được. Có phải trước kia hắn thuận lợi quá mức hay không?

Cả chiều nay hắn gọi điện cho cô, vẫn đều là tắt máy. Thật sự không yên lòng, tự mình tới trường tìm cô, vừa đi vừa nghĩ làm thế nào dỗ cô đi tới nhà hắn, tràn đầy kế hoạch, tràn đầy hưng phấn. Nhưng vừa mới tới cổng trường, đã thấy cô và Trương Suất, hai người nhìn nhau đắm đuối, tuấn nam mỹ nữ, xinh đẹp hài hòa như một bức tranh. Giống như sấm sét giữa trời quang, không thể nào tưởng tượng nổi.

Cứ ghen tị đến phát cuồng như vậy, nhưng không thể không thừa nhận, hai người bọn họ, đều trẻ tuổi, nụ cười trên gương mặt trong suốt không vướng chút bụi trần, thanh xuân. Trương Suất và cô, tuổi ngang nhau, suy nghĩ thích hợp, đều tài hoa hơn người, đứng chung một chỗ, phảng phất giống như tài tử giai nhân. Vệ Khanh là người luôn tự phụ tự mãn như thế nhưng cũng có chút ảm đạm. Lần đầu tiên hắn nhìn thẳng vào khoảng cách chênh lệch giữa mình và Chu Dạ, cô mới chỉ có mười chín tuổi, mà hắn đã gần đến băm. Từ trước tới nay, có phải hắn đã quá cưỡng cầu hay không?

Chu Dạ tâm tư bình lặng, nhưng thấy cằm hắn giật giật, còn nổi cả gân xanh, biết đó là cố gắng kiềm chế phẫn nộ, vội giải thích: “Vệ Khanh, trước kia em từng hứa với Trương Suất sẽ làm mẫu cho cậu ấy một lần, lần này chính là…”

Vệ Khanh không khách khí cắt ngang lời cô, cười lạnh: “Em nói cuối tuần có việc, là vì chuyện này sao?” Chu Dạ chột dạ, không dam ngẩng đầu. Cuối tuần đúng là có hoạt động tập thể, nhưng đã xong rồi.

Vệ Khanh thấy cô như vậy, như đổ thêm dầu vào lửa, giận dữ rống lên: “Em bởi vì làm mẫu cho người con trai khác, mà không chịu đi tới nhà anh?” Chu Dạ rụt vai, không biết sống chết còn cố giải thích: “Không phải, Trương Suất muốn em làm người mẫu là do nhất thời mà thôi, trước đó em cũng không biết…”

Vệ Khanh nhíu mày: “Nói như vậy, căn bản là cuối tuần em không bận việc gì, nhưng lại cố ý tìm cớ sao?” Thấy cô không nói gì, cúi đầu, tay xiết chặt, giọng nói bỗng bình tĩnh trở lại: “Được, được, được lắm. Chu Dạ, em làm tốt lắm.” Xoay người rời đi, sắc mặt xám xịt giống như trời sắp mưa.

Chu Dạ vội vàng đuổi theo, cầm lấy tay hắn, yếu ớt nói: “Vệ Khanh, không phải như anh nghĩ đâu, anh đừng có tức giận được không?” Ngẩng đầu đáng thương nhìn hắn, nhẹ nhàng lắc lắc tay hắn, giống như đứa nhỏ làm sai, cầu xin sự tha thứ.

Vệ Khanh hơi hơi dùng sức hất ra, không bỏ ra được, trừng mắt liếc cô một cái, cơn giận cũng tiêu tan một chút. Chu Dạ căng thẳng kéo tay hắn: “Hôm nay bọn em chụp ảnh tốt nghiệp, anh xem, em vẫn còn mặc y phục cử nhân này…” Còn chưa nói xong thì bức tranh cuộn tròn kẹp dưới nách rơi xuống mặt đất.

Vệ Khanh cúi người nhặt lên xem, xem xong lửa giận vừa tắt lại tách tách bùng cháy. Chỉ một đốm lửa nhỏ, có thể cháy lan ra cả đồng cỏ, cũng đủ để đốt cháy lý trí. Vẽ cẩn thận như vậy, nét mặt ấm áp như vậy, như ánh nắng mặt trời, người xinh đẹp như vậy, trước đây chưa từng nhìn thấy, cũng là một người con trai khác vì cô mà vẽ, bảo hắn làm sao chịu nổi?

Hắn nhắm mắt lại, đem bức tranh nhẹ nhàng đặt trong lòng bàn tay cô, rồi từng ngón tay nhẹ nhàng cạy ngón tay nàng đang nắm tay hắn ra. “Chu Dạ, chúng ta cần nghiêm túc suy nghĩ một chút.” Thanh âm trầm thấp, ám ách vô lực. Cần nghiêm túc suy nghĩ thế nào nữa đây? Dưới ánh mặt trời, nhìn Chu Dạ và Trương Suất, hắn đã bị đả kích trầm trọng. Suy nghĩ nghiêm túc một chút để có thể hòa giải cục diện này, còn cần phải nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề tồn tại giữa hắn và cô.

Chu Dạ hiểu nhầm ý hắn, rơi nước mắt, sợ người khác nhìn thấy, vội lấy tay lau đi. “Trương Suất đem bức tranh tặng em là bởi vì hắn sắp…” đi rồi… còn chưa nói xong thì Vệ Khanh đã cắt ngang lời cô: “Không cần giải thích nữa, anh về trước.” Khôi phục lại dáng vẻ thành thục, lý trí, lãnh đạm, cao cao tại thượng.

Lần đầu tiên, Chu Dạ nhìn theo bóng dáng hắn càng lúc càng xa, dưới ánh chiều tà, kéo dài bóng dáng hắn, lại có cảm giác đau đớn vì tổn thương. Hóa ra, nhìn theo bóng dáng người khác lại khó chịu như vậy. Đứng ở nơi đó, nước mắt tuôn rơi.

Có vài bạn học quen biết thấy cô rơi lệ, đi tới an ủi: “Chu Dạ, thời sinh viên rồi cũng phải trôi qua, cuộc vui nào cũng có hồi kết, đừng quá thương cảm!” Chu Dạ chảy nước mắt, nức nở nói: “Mình nhớ mẹ!” Dụi dụi mắt đi về kí túc. Tròng lòng rất tủi thân, cô cũng không làm sai gì cả, sao lại nổi giận với cô cơ chứ! Ghen thì cũng đến mức như thế!

Cơm tối cũng không ăn, làm cái gì cũng không xong. Càng nghĩ, xét cho cùng, lần này mình cũng có phần sai, đành phải tới cửa đi chịu đòn nhận tội vậy. Làm sai biết thừa nhận, đó mới là trẻ ngoan.

Vệ Khanh thì sao, sáng sớm bỏ chạy tới quán bar Hải Hậu uống rượu, càng uống càng nổi giận! Hầm hầm bỏ về như vậy, giống cái gì? Còn có phải đàn ông hay không, đúng là chả có tiền đồ gì cả? Dựa vào quầy bar, ngón tay không ngừng miết ly rượu, tức giận bất bình, Chu Dạ này, càng ngày càng không biết tự trọng, phải nhanh chóng gạo nấu thành cơm, đỡ phải cả ngày lo lắng đề phòng! 0

Nơi như quán bar này, quay đi quay lại đều gặp người quen, lập tức có người tới chào hỏi: “Ha ha, Vệ thiếu, sao lại lầm lũi uống rượu thế, một mình đi uống rượu giải sầu sao?” Vệ Khanh không nói gì, ném bình rượu cho hắn: “Lại bị bạn gái nhỏ đá sao?” Vệ Khanh xấu hổ không thôi, xem ra sau này không thể tới quán bar giải sầu được rồi, về nhà có lẽ thoải mái hơn. Hắn sắp bị Chu Dạ áp bức tới không thể sống yên ổn được rồi!

Người nọ nhíu mày: “Không bằng lại diễn một vở kịch? Chị dâu tuy ngang bướng nhưng vẫn chỉ là phụ nữ mà thôi.” Ý nói, động não một chút cũng dễ đối phó mà thôi. Đại danh của Chu Dạ mọi người ở đây ai nấy cũng đều biết, nhất là mẹ Vệ Khanh còn không kịp đợi con dâu vào cửa, đã khen ngợi rất nhiều. Mọi người đều hiểu ra, thảo nào Vệ Khanh lại coi như bảo bối như vậy, hóa ra là nội bộ đã có quyết định là con dâu, nên bọn họ cũng coi cô như chị dâu.

Hắn nhắc tới chuyện đó, làm Vệ Khanh nhớ tới bài học lần say rượu trước, hừ lạnh:

Trang: [<] 1, 66, 67, [68] ,69,70 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT