|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
“A Triết, chú còn không biết xấu hổ mà nêu ra cái ý tưởng đó!” Không lột da hắn đã là may lắm rồi! A Triết không hiểu, nói: “Sao thế, không phải lần trước ôm mỹ nhân về sao?”
Vệ Khanh cắt ngang lời hắn: “Quên đi, quên đi, chú an phận cho anh nhờ, bỏ hết mấy cái chủ ý tầm bậy đó đi.” Ôm mỹ nhân về? Hứ, chẳng khác gì hít phải hạt tiêu, nồng tới mức muốn chảy nước mắt, trong lòng sợ hãi không thôi, coi như hắn gặp hạn, không dám làm lại cái trò đó nữa.
Hai người cứ một ly lại một ly, tâm tình Vệ Khanh buồn bực, uống một hơi cạn sạch, mày cũng không nhăn. Chỉ chốc lát sau, một cô gái sành sỏi tới gần: “Tiên sinh, cho em mượn bật bật lửa một chút.” Ánh mắt nhìn về phía Vệ Khanh, khiêu khích mê hoặc. Vệ Khanh không kiên nhẫn, hắn làm gì có tâm tư hoa cỏ a, một Chu Dạ đã đủ khiến hắn đau đầu nhức óc rồi. Liếc mắt nhìn A Triết, khách khí nói. “Rất xin lỗi.” Cảm thấy từ chối không giống phong cách của mình, lại nói thêm một câu: “Bật lửa ở chỗ cậu ta.” Coi như là giải thích, tin hay không thì tùy cô ta.
A Triết phối hợp đứng dậy nhường chỗ, mời cô ta ngồi. Cô gái thấy Vệ Khanh nhã nhặn từ chối như vậy càng cảm thấy hứng thú, rút điếu thuốc trong tay hắn, đốt cháy, sau đó tao nhã đặt bên môi. Điếu thuốc trên môi, hàm súc mà dụ hoặc, A Triết nhìn thấy ca ngợi vưu vật.
Vệ Khanh lại hoảng sợ, hắn bỗng nhớ tới lần ở trên đường cao tốc khi kẹt xe, Chu Dạ cùng hắn hút một điếu thuốc, còn làm càn phun thuốc vào mặt hắn, cô gái này cũng tự nhiên như vậy mà toát ra phong tình, thân thiết ngọt ngào như vậy, trêu chọc lòng người. Liền lầm lì ngồi thẳng dậy, mặc kệ điếu thuốc trên ngón tay tự cháy tàn, kiên quyết không hút thêm ngụm nào nữa.
A Triết bỗng nhiên ghé sát lại, thì thầm bên tai hắn: “Có cần gọi chị dâu tới đây không ạ?” Ánh mắt nhìn sang cô gái bên cạnh, ý muốn làm cho Chu Dạ ghen. Phụ nữ đều như vậy, điêu ngoa, ngoan độc, ghen tị. Bạn bè Vệ Khanh đều không phải người đứng đắn, đều đã lăn qua lăn lại trong bụi hoa cả. Đúng là vật họp theo loài.
Chủ ý này cũng không tồi, Vệ Khanh cũng không phải không động tâm. Hôm nay hắn ăn cả một bình dấm chua như vậy, trong lòng vô cùng khó chịu, để cho Chu Dạ nhìn thấy tột cùng hắn có bao nhiêu mị lực cũng không tệ, đỡ phải cả ngày ở chung với người con trai khác, làm hắn suốt ngày lo. Do dự không nói gì, bên kia A Triết đã gọi điện thoại.
Điện thoại vừa reo hai tiếng đã kết nối, vọng ra đúng tiếng của Chu Dạ: “Alo, xin hỏi ai vậy?” Đột nhiên Vệ Khanh giật lấy điện thoại, trán đầy mồ hôi, vội vàng nói: “Anh về trước, hai người cứ vui vẻ đi, nhớ ghi anh vào sổ.” Tuy rằng hắn rất muốn nhìn dáng vẻ ghen tuông của Chu Dạ, nhưng nghĩ tới tính tình nóng nảy của cô, nếu cho ăn ăn bình dấm chua như vậy, chỉ sợ sẽ ồn ào long trời lở đất. Có ghen hay không cũng chưa nói trước được, chỉ sợ giống như lần trước đi ăn trộm gà còn mất nắm gạo. Loại thủ đoạn như thế này, đặt vào địa vị Chu Dạ, chỉ có một phần trăm chính xác. Tự mình làm bậy, không thể sống yên ổn, hắn trải nghiệm đã đủ rồi.
Vệ Khanh là người không tính là người tốt, nhưng cũng là người thông minh, lúc nào cũng nhìn xa trông rộng, đã phạm sai lầm thì sẽ không tái phạm.
Nhanh bước ra ngoài, gió đêm nhẹ nhàng thổi lướt qua, tỉnh rượu một chút, lại cảm thấy cô đơn, có chút thê lương. Thực ra buổi chiều nay hắn đã thông suốt rất nhiều thứ, một tấc vàng cũng không thể đổi được một tấc thời gian, hắn có dùng bao nhiêu tiền đi chăng nữa, cũng không có thể đổi thời gian quay về thời tuổi trẻ giống Trương Suất, thất bại này đối với hắn mà nói, vô cùng bất đắc dĩ. Đi tới cầu vượt, gió thổi lớn, thổi qua vạt áo sơ mi phần phật, đứng đó đón gió, vạt áo dần dần rộng ra, nhìn hắn cả người toát ra vẻ tiều tụy.
Thở dài, vác thân đầy mùi rượu ra về, đi vào trong thang máy, ngã trái ngã phải đi ra. Mượn rượu tiêu sầu càng sầu thêm, quả nhiên đúng thật, lời nói của người xưa luôn có đạo lý. Xoay người nhìn thấy Chu Dạ cúi đầu, đứng trước cửa, có chút giật mình.
Chu Dạ bỏ ngón tay trong miệng ra, bao nhiêu suy nghĩ trong đầu, nhìn thấy hắn, tất cả đều quên hết, ấp úng nửa ngày, miễn cưỡng nói được một câu: “Anh đã về rồi sao?” Mặt dày tới tìm hắn như vậy, cô cũng rất xấu hổ. Vệ Khanh nhíu mày, sao lại có nhiều thói quen xấu như vậy, đã lớn thế này rồi, còn cắn ngón tay?
Chu Dạ lại hiểu nhầm hắn không vui, có chút đau lòng, cúi đầu đi lên phía trước, giọng hờn dỗi nói: “Ừm, em tới xem anh thế nào, nếu không có chuyện gì…ừm, anh về trễ như vây, là đi… uống rượu sao?” Bỏ đi, nhìn hắn uống nhiều rượu như vậy, bỏ qua cho hắn, không thèm so đo. Vừa đuối lý, vừa tủi thân.
Vệ Khanh lại lùng nói: “Đúng thì sao?” Có chút không khách sao. Chu Dạ mặt mỏng, liền không nhịn được, có chút nổi giận. Sao có thể dày mặt đứng đây, chờ hắn suốt mấy tiếng đồng hồ, giờ thì chuyện đi tới đâu chứ? Nuốt nước mắt, nói: “Anh đã về rồi, em về đây.” Âm cuối tủi thân muốn khóc, ra sức kiềm chế, không muốn mất mặt.
Vệ Khanh giữ cô lại: “Đã trễ như thế này, còn về gì nữa? Chưa bao giờ thấy em không nghe lời như vậy.” Mở cửa bước vào, tâm tình tốt hẳn lên. Chu Dạ trừng mắt nhìn theo bóng dáng hắn, nổi giận đùng đùng theo sau.
Vệ Khanh ngã xuống sofa, xoa xoa huyệt thái dương, dáng vẻ mệt mỏi. Chu Dạ đi tới, nhỏ nhẹ nói. “Vì sao uống nhiều rượu như vậy?” Thở ra toàn mùi rượu, khó ngửi chết được. Vệ Khanh vẫn nhắm mắt như trước, thản nhiên hỏi lại: “Em cho là vì sao?”
Chu Dạ không vội lên tiếng, ninh nọt hỏi: “Rất khó chịu sao?” Vệ Khanh lại dùng cái giọng điệu không mặn không nhạt: “Em thấy thế nào?” Trong lòng Chu Dạ đập loạn xạ một ít, đoán có lẽ hắn rất tức giận, nghĩ nghĩ, ân cần nói: “Em đi pha trà cho anh, uống trà nóng xong lại nói tiếp, anh đợi một lát nha.” Ôn nhu săn sóc như vậy, khiến Vệ Khanh được sủng ái mà kinh sợ.
So với đại ngộ lần say trước, lần này đúng là thiên thượng nhân gian.
Vệ Khanh thoải mái hưởng thụ sự chăm sóc của Chu Dạ. Cô rót chén trà, dùng miệng thổi thổi cho nguội bớt, còn nói: “Cẩn thận nóng.” Rồi mới đưa cho hắn. Vệ Khanh nảy ra ý mới, cũng không động tay, từ từ nhắm mắt nằm trên sofa, miệng hơi hé ra. Lần này Chu Dạ mang theo cái đuôi đến, đành phải nén giận, ngoan ngoãn đút cho hắn, còn hỏi: “Có nóng không?”
Đúng là hắn đang rất khát, có thể uống tới ba chén, nhưng chưa bao giờ uống trà ngon như vậy. Chu Dạ ân cần chăm sóc như vậy, khiến cho cả thể xác lẫn tinh thần đều thoải mái. Vệ Khanh giống như hưởng thụ đãi ngộ cuộc sống đế vương.
Uống trà xong, Chu Dạ còn hỏi: “Đau đầu không? Em giúp anh xoa xoa.” Ngón tay mềm mại lạnh lẽo lướt trên hai huyệt thái dương, chuyển động qua lại, thỉnh thoảng dùng ngón cái chặn lấy, rất có kinh nghiệm. Lực đạo nhẹ nhàng, nhưng lại rất thoải mái, quả nhiên đỡ đau đầu hơn rất nhiều. Hơi thở mềm nhẹ ấm áp trên đỉnh đầu, mấy sợi tóc của cô thỉnh thoảng lướt qua trước mặt, chọc cho tâm can hắn ngứa ngáy. Chu Dạ chỉnh góc ngồi, hỏi: “Còn đau đầu nữa không?” Vệ Khanh hưởng thụ như vậy, hai tay bắt đầu không yên phận.
Tóm lấy tay Chu Dạ, chậm rãi liếm nhẹ, đầu ngón tay thấm ướt một mảnh. Tay Chu Dạ rất đẹp, thon dài, khung xương nhỏ, mềm mại như không xương, làn da mịn màng, dường như không nhìn thấy lỗ chân lông. Bởi vì hàng năm dùng bút vẽ, không để móng tay, cắt gọt sạch sẽ, không sơn móng, nhìn móng tay hồng hào khỏe mạnh sáng bóng. Vệ Khanh ngậm ngón trỏ tay cô, trên bề mặt lưu lại nước miếng của hắn, vô cùng khiêu khích.
Ngay từ đầu Chu Dạ đã thức thời mặc cho hắn chiếm chút tiểu tiện nghi, chờ cho hắn kéo cổ áo cô xuống, thoải mái hôn vào bên trong, cô mới giữ lại bàn tay to của hắn, không cho hắn làm xằng bậy. Các cô gái trẻ đều thích xinh đẹp. Chu Dạ mặc áo khoác ngoài, nhưng bên trong lại mặc áo cổ thấp, về phương diện này càng tiện cho Vệ Khanh một bước công thành chiếm đất.
Hắn cũng mặc kệ, xoay người ngồi dậy, một tay kéo Chu Dạ vào trong lòng, tay còn lại đặt bên ngoài chiếc áo cổ chữ V của cô, để trước ngực, nhẹ nhàng vuốt ve. Chu Dạ bị hắn giở trò sờ soạng thành thói quen, rất nhanh có phản ứng, khó nhịn ngẩng đầu lên, hơi hơi thở hổn hển. Chu Dạ non nớt làm sao chống đỡ nổi thủ đoạn tán tỉnh của Vệ Khanh, ở trong lòng hắn xoay tới xoay lui, làm cho hắn càng khó nhịn nổi.
Bàn tay lướt xuống dưới, cởi cúc quần bò của cô. Quần bò cô mới mua, không khóa kéo, chỉ có cúc quần, nhưng mà có tới hai nút, bị kẹt mãi không tháo ra được. Vệ Khanh cởi nửa ngảy không xong, hận không thể cắt nát cái quần. Chu Dạ nhân cơ hội này, ra sức thở, đỏ mặt cài cúc quần mà hắn khó khăn lắm mới tháo được ra, chỉnh sửa lại y phục, trong lòng thầm oán thán, không biết cái áo có bị hắn vò cho biến dạng không nữa.
Vệ Khanh nhìn thấy không được, há miệng thở dốc, lôi kéo tay nàng lướt xuống dưới, trong miệng hạ lưu nói: “Tây Tây, chỗ này của anh đau lắm, em xoa xoa giúp anh đi.” Chu Dạ cắn môi đẩy hắn ra. Hắn giữ lại, ôm lấy cô, lại cọ cọ, cợt nhả nói: “Chồng em cả thể xác và tinh thần đều không khỏe mạnh, tương lại, sẽ ảnh hưởng tới chữ ‘hạnh phúc’.” Chu Dạ cứng người ngồi trên sofa.
Vệ Khanh thấy cô không cự tuyệt, lập tức đả xà tùy côn (đánh rắn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




