|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
vị hôn thê của anh” làm mất mặt nhau trước mặt mọi người
Trương Suất đi tới phía trước, đưa hộp giấy cho cô. Chu Dạ nhìn nhìn, hỏi: “Đây là cái gì?” Trương Suất mở ra: “Đây là những bản phác họa mình đã vẽ từ nhỏ tới lớn, bây giờ tặng cho bạn.”
Chu Dạ cảm động, cô biết những bức phác họa này có ý nghĩa với người họa như thế nào. Cầm lấy một bản trên cùng, mở ra nhìn thấy, góc dưới bên phải lại viết tên mình, cô ngây ngẩn cả người: “Đây là tranh của mình mà? Nhưng mà mình lại không nhớ ra vẽ khi nào?” Vẽ một đống hoa quả, hiển nhiên là tiện tay mà vẽ. Nhìn thời gian, đúng là hai năm trước.
Trương Suất cười: “Bạn làm rơi, nhưng mình không trả lại cho bạn.” Nhưng vẫn lặng lẽ giữ gìn tới bây giờ. Hóa ra hắn có tình cảm với cô từ rất lâu nhưng lại lặng lẽ che giấu. Chu Dạ rất xúc động, ngón tay lướt nhẹ trên bản vẽ, cười cười: “Trương Suất, mình sẽ nhớ bạn.” Nàng sẽ nhớ kỹ người bạn đẹp trai ôn hòa này của mình.
Trương Suất vươn tay, Chu Dạ để mặc cho hắn ôm mình, cười tươi rạng rỡ. Trương Suất nhìn Vệ Khanh đứng phía xa, thở dài nói: “Chu Dạ, chúc bạn hạnh phúc.” Cô gật đầu: “Ừ, bạn cũng phải như vậy nhé.” Hy vọng mọi người đều giống nhau, luôn luôn vui vẻ, hạnh phúc. Mọi người đều tiến tới ôm, lưu luyến không rời.
Trước khi đi, Trương Suất vỗ vai Chu Dạ, nói: “Mình sẽ trở về thăm bạn.” Cố tình liếc mắt về phía Vệ Khanh, làm như khiêu khích. Cô gật đầu: “Ừ, tới lúc đó gọi điện cho mình nha, mình sẽ giúp bạn mở tiệc tẩy trần.” Cũng không để ý sắc mặt Vệ Khanh.
Từ nay về sau, mỗi người ở một nửa trái đất. Tương kiến thời nan biệt diệc nan, đông phong vô lực bách hoa tàn [17">. Cô đứng ở đó, nhìn biển người mờ mịt, nơi đây mỗi ngày không biết diễn ra bao nhiêu cảnh chia ly thăng trầm.
Vệ Khanh che trước mặt cô, bất mãn nói: “Mọi người đi rồi, em còn nhìn cái gì?” Trong lòng cô khó nén thương cảm, cảm xúc hụt hẫng, cũng không nói gì, ôm hộp giấy đi về. Vệ Khanh chỉ vào hộp, tức giận nói: “Đây là gì?” Tên nhóc Trương Suất kia đưa cái này cho cô, không biết là có ý gì. Nhưng mọi người đi rồi, hắn cũng không thèm so đo, chẳng qua hắn khó chịu khi nghe thấy cô nói câu kia. Nghĩ thầm, đến lúc đó phải nghĩ cách thay số điện thoại của cô mới được.
Đạo cao một thước, ma cao một trượng.
Ra sân bay, Vệ Lhanh hỏi: “Khi nào thì tới nhà anh?” Chu Dạ co người lại, cũng không biết trả lời thế nào, bỗng nhiên nhớ ra, chất vấn: “Vệ Khanh, vì sao vừa rồi anh lại nói em là vị hôn thê của anh? Anh quá đáng!” Bắt đầu cùng hắn quyết toán sổ sách.
Vệ Khanh nhìn không chớp mắt, nhíu mày nói: “Dù sao đây cũng là chuyện sớm hay muộn.” Nhìn dáng vẻ chắc chắn của hắn, Chu Dạ ngứa mắt nổi giận: “Ai nói thế? Ai nói em là vị hôn thê của anh! Anh cứ nằm mơ đi!”
Vệ Khanh quay đầu nhìn cô, sắc mặt không tốt , “Chu Dạ, em nói rõ xem, ý em là gì?” Tính tình Chu Dạ chẳng thay đổi gì cả, hắn cũng chẳng nói gì sai, lại nói lung tung, mỗi lần đều như vậy, làm hắn tức chết rồi!
Hừ lạnh một câu “Em không phải vị hôn thê của anh!” Cô nghĩ đến ba từ “vị hôn thê” biểu hiện ý nghĩa thế nào, còn có chút hoảng sợ, suy nghĩ của cô nhiều lắm cũng chỉ dừng lại ở giai đoạn bạn gái.
Lời nói này làm đau lòng Vệ Khanh: “Chu Dạ, em không muốn ở cùng một chỗ với anh phải không? Em chỉ nghĩ muốn chơi bời một chút sao?” Vệ Khanh cùng nhiều cô gái chơi bời như vậy, đến hôm nay là hắn tự làm tự chịu. Hắn bi ai mà nhớ tới một câu, báo ứng khó chịu.
Chu Dạ quay đầu đi, không nhìn
hắn, nổi giận đùng đùng ném một câu: “Không phải!” Nhưng thật ra rõ ràng vang dội, giống như con người cô, đúng là đúng, sai là sai. Lời phủ nhận này làm dịu đi không khí, cô cự tuyệt hắn vô số lần, nhưng chưa bao giờ hắn thích cô nói “không” như lúc này, tâm tình chuyển biến, hỏi: “Vậy em có ý gì?” Dịu dàng đi rất nhiều, tuy cùng là một câu, nhưng khác hoàn toàn ngữ khí chất vấn khi nãy.
Chu Dạ rầu rĩ nói: “Em không thích anh nói như vậy trước mặt người ngoài, em vẫn chưa phải là vị hôn thê của anh, em chỉ là bạn gái anh.” Cô hiểu rất rõ chênh lệch giữa hai người. Vệ Khanh lại không cảm thấy gì, nói: “Chu Dạ, lập thức sẽ như vậy thôi.” Cô lắc đầu: “Không, em không cần.” Cô lại từ chối.
Vệ Khanh thấy cô lại dỗi, lạnh lùng không để ý tới người khác, đành phải nói: “Được rồi, về vấn đề này chờ gặp cha mẹ anh xong nói sau.” Hắn cố ý ở nói như vậy trước mặt Trương Suất, đúng là có chút tâm kế, nhưng cũng không phải là hắn nói đùa. Không ngờ cô phản ứng dữ dội như vậy, ghét bỏ, đành phải tạm gác lại. Hắn phát hiện, muốn đối phó với Chu Dạ, phương pháp tốt nhất chính là kiên nhẫn, dần dần tới cuối cùng, cô cũng sẽ phải đầu hàng thôi. Không thể không thừa nhận, về phương diện nghị lực kiên nhẫn, Chu Dạ không thể nào bằng hắn được.
Vệ Khanh rẽ trái, Chu Dạ phát hiện ra, “Anh đi đâu vậy? Đi nhầm đường rồi.” Trường cô phải đi thẳng mới đúng. Vệ Khanh bình tĩnh nói: “Tới nhà anh, chỉ là ăn một bữa cơm, không có gì to tát cả.” chờ cô gật đầu đồng ý, không biết phải chờ tới ngày tháng năm nào! Tốt nhất tự quyết mà thôi.
Mồ hôi đầy đầu, Chu Dạ liên tục nói: “Vệ Khanh, em không đi, em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý tốt.” Vệ Khanh nhíu mày: “Còn phải chuẩn bị tâm lý gì, ăn một bữa cơm mà thôi, em còn muốn nhịn đói từ ba ngày trước sao?” Chu Dạ kinh hoảng nhìn hắn: “Vệ Khanh, em muốn về trường…” Hắn nhìn về phía trước: “Ăn cơm xong, anh đưa em về.”
Cô nhìn thấy tình hình trước mắt không thể thay đổi, bỗng nhiên lấy tay ấn bụng nói: “Vệ Khanh, em đau bụng.” Bởi vì căng thẳng, sắc mặt trắng bệch, bụng có chút hơi đau. Vệ Khanh thấy cô như vậy, mặc dù hoài nghi cô giả bệnh, nhưng lại nhớ mấy ngày nay đúng kỳ của cô, liền nói: “Đi, anh đưa em tới bệnh viện khám.” Thật ra hắn rất cẩn thận, biết rõ chu kỳ sinh lý của Chu Dạ, sau đó hạn chế cô ăn cay ăn đồ lạnh.
Chu dạ chỉ hy vọng kéo dài thời gian, nhưng Vệ Khanh tìm người quen, cũng không xếp hàng, trực tiếp đi vào, khám xong, nhận đơn thuốc rồi đi ra. Vệ Khanh cầm thuốc nói: “Nhớ kỹ nhé, sau này ăn uống phải cẩn thân, chậm rãi điều dưỡng. Uống thuốc trước đi.” Cố ý chạy tới phố đối diện mua cho cô trà sữa vị dâu mà cô thích nhất.
Nhân cơ hội, cô thử nói: “Vậy đưa em về trường trước, em muốn đi ngủ.” Vệ Khanh liếc mắt nhìn cô một cái, thản nhiên nói: “Nhà anh rộng lắm, thừa nhiều phòng.” Cô đáng thương nhìn hắn: “Vệ Khanh… hôm nay thực sự em không muốn đi, lần khác được không?” Hắn thẳng thừng từ chối: “Không được!”
Chu Dạ không nói gì, không được tự nhiên đứng dậy, sau đó ném trà sữa trên tay cho hắn: “Em không uống trà sữa, em muốn uống Cappuccino.” Xoay người đi tới quán “Starbucks” phía đối diện. Vệ Khanh muốn đuổi theo, thì đèn chuyển sang đèn đỏ, hắn đành phải chờ. Lấy điện thoại ra: “Chu Dạ, đừng giận mà. Mua cà phê xong mau về.” Hắn đã quên, làm sao Chu Dạ lại uống cà phê xa xỉ như vậy.
Chu Dạ nhìn dòng người đối diện hắn, mở máy, lớn tiếng nói: “Vệ Khanh, em rất sợ ——” nói xong bước vào trong một chiếc taxi, cứ như vậy đi rồi…
Vệ Khanh không thể tưởng được tình huốn này sẽ xảy ra, cứ đứng ngây ngốc tại chỗ. Nửa ngày, cười khổ, Chu Dạ đúng là lắm trò.
Vẻ mặt buồn bực về nhà. Mẹ hắn thấy xe hắn từ xa, cười hì hì ra đón, nhìn trái nhìn phải, hỏi: “Không phải con nói sẽ mang con dâu về sao?” Hắn ném chìa khóa lên bàn. “Con dâu mẹ xấu hổ.” Vừa lúc Vệ lão đại tướng xuống lầu, vừa vặn nghe được, hừ lạnh: “Không biết con lại làm được chuyện tốt gì!” Dù ông không nói gì, nhưng cũng cố ý trở về sớm, chủ yếu là muốn gặp mặt con dâu nhỏ.
Vệ lão đại tướng có một thói quen, cho dù là người nhà, cũng không bao che khuyết điểm. Thằng con trai này của ông chỉ biết thói hư tật xấu, dạy dỗ không ít mà có khá lên được đâu.
Mẹ hắn “ôi” một tiếng, hỏi: “Có phải con lại chọc giận người ta không?” Bà biết con trai mình ở bên ngoài đùa giỡn với đám phụ nữ không ít, chỉ sợ tám chín phần là con dâu vì lý do đó mà không chịu tới cửa.
Vệ Khanh tức giận nói: “Con nào dám chọc cô ấy tức giận .” Mẹ hắn ngồi xuống, “Kỳ lạ thật đó, sao lại không tới nhỉ?” Vệ Khanh đau đầu, “Mẹ, vậy mẹ phải hỏi con dâu mẹ ấy, con biết làm sao được!” Mẹ hắn không nể mặt, “Con đó, còn dám nói như vậy! Người ta không đến còn không phải bởi vì con sao, sao con không cố gắng thêm một chút?” Vệ Khanh dở khóc dở cười, híc, hắn cố gắng nhiều thế còn chưa đủ sao? Bất đắc dĩ nói: “Mẹ, con dâu mẹ còn ít tuổi, da mặt mỏng, xấu hổ không dám tới cửa.”
Mẹ hắn trừng mắt: “Không phải con ăn nói không tử tế sao? Đứa nhỏ này cũng thật là, gặp thì cũng có gì đâu mà phải xấu hổ chứ?” Hắn thở dài: “Mẹ, con nghĩ là đợi một thời gian nữa rồi nói tiếp.” Hắn nghĩ có lẽ Chu Dạ đúng là chưa chuẩn bị tâm lý tốt. Tâm tư con gái luôn tinh tế phức tạp, không quyết đoán, ngay cả người phóng khoáng như Chu Dạ, ở phương diện này cũng không ngoại lệ.
Bà mẹ lại tức giận: “Con đó, không phải mẹ nói con rồi sao, chỉ có việc nhỏ như vậy, con còn muốn chờ bao lâu nữa? Con cũng sắp ba mươi rồi, sao có thể bình chân như vại được? Trước kia suốt ngày lăng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




