watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12116 Lượt

nhăng hết cô này cô khác, mẹ không thèm nói, bây giờ vất vả lắm mới có người vừa mắt, mẹ và cha con đều rất vui, không cần điều kiện gì cả, chỉ cần con mau chóng kết hôn. Con nhìn Vệ gia nhà ta, từ trên xuống dưới, không có một tiếng trẻ con, nếu con không về, trong phòng yên tĩnh thật đáng sợ…”

Hai ông bà già ở trong một căn nhà nhiều phòng như vậy, thật tịch mịch.

Ngay cả Vệ lão đại tướng cũng nói: “Vệ Khanh, so với anh trai con, con may mắn hơn nhiều, đừng có hưởng phúc mà không biết phúc.” Gia nghiệp đã có con trai trưởng Vệ An kế thừa, mặc dù không nói là bị ép buộc tham chính, nhưng trên vai nặng trọng trách, tất cả mọi người đều nhìn thấy. Liên tục mấy ngày liền công tác không phân biệt ngày đêm, đã là chuyện như cơm bữa. Vệ Khanh cũng vì thế mới có thể tự do theo thương trường, thoát ly khỏi nhà giam quân chính. Mà Vệ An hôn nhân thất bại, mới khiến cho Vệ Khanh có quyền tự do lựa chọn. Có thể nói trên vai Vệ An nặng nề trọng trách.

Vệ Khanh không nói gì, một lát sau mới hỏi: “Anh con và chị dâu có về qua nhà không?” Mẹ hắn nghe xong, thở dài: “Đợi con dâu mới tới cửa, mọi người cùng trở về, rốt cuộc vẫn là người một nhà.” Sau lần trước Vệ An và Trần Lệ Vân đã mấy tháng không gặp mặt.

Chu Dạ chạy trốn bỏ về, trong lòng bất an, không biết Vệ Khanh nổi giận cỡ nào, cứ như vậy bỏ rơi hắn… nghĩ lại như vậy là không đúng, nhưng thực sự cô không muốn tới nhà hắn, tâm loạn, ngay cả bản thân còn không biết chuyện gì xảy ra. Vì thế buổi tối gọi điện thoại: “Vệ khanh —— “

Vệ Khanh nghiêm mặt nói: “Em còn biết đường gọi điện tới sao? Sao không biến mất luôn đi.” Hại hắn về nhà, không phân rõ trắng đen, bị mọi người mắng cho một trận, bởi vậy giọng nói có chút bực dọc. Dù gì đi nữa, cũng rất mất mặt.

Chu Dạ vội vàng xin lỗi: “Em xin lỗi mà… đừng tức giận có được không? Em biết sai rồi mà, Vệ thiếu đại nhân, đừng chấp tiểu nhân được không, …” Vệ Khanh cắt ngang lời cô: “Được, được, em nói nhiều vậy. Biết sai mà còn dám làm vậy? Biết rõ mà còn cố phạm phải, sai càng thêm sai!”

Chu Dạ khó thở, cũng bắt đầu không phân rõ phải trái: “Ai bảo anh trước mặt người khác nói lung tung, làm hại em hoảng sợ, sao dám tới nhà anh chứ? Còn nữa, anh có biết lời của anh ảnh hưởng ác liệt tới trường em thế nào không?” Ngay cả Tất Thu Tĩnh là người không bao giờ để ý tới mấy chuyện tin đồn bát quái, một lòng chỉ đọc sách thánh hiền cũng cố ý chạy tới hỏi cô: “Chu Dạ, nghe nói ngươi đính hôn, thật hay giả vậy?” Hiển nhiên đã bị chấn động.

Cô tức giận nói: “Ta nói ngươi có tin không?” Cũng không hoàn toàn phủ nhận, dù sao có lửa mới có khói, cứ phủ nhận thì ích gì, cứ quay đầu cho xong. Trong lòng, lầm bầm mắng thầm Vệ Khanh, đến cuối cùng còn có thể gọi điện thoại cho hắn, đã coi như không tính toán rồi.

Cặp oan gia lại không vui cúp máy.

Vài ngày sau, Chu Dạ tắm xong đi ra, trong kí túc chỉ còn cô và một bạn nữa chưa chuyển đi, không biết mấy người khác buôn chuyện gì mà nhiều vậy, ngay cả một chỗ đứng cũng không có. Lưu Nặc đang vùi đầu đóng gói hành lý, nói: “Chu Dạ, di động của bạn reo vài lần.”

Cô cầm lên xem, thấy dãy số lạ, nghĩ nghĩ, vẫn gọi tới, nếu số điện thoại quấy rối bình thường sẽ không gọi nhiều lần như vậy: “Alo, xin hỏi ai vừa gọi vào số này thế ạ?”

Bên trong truyền tới một giọng nói ôn hòa: “Chu Dạ phải không? Bác là mẹ của Vệ Khanh.” Chu Dạ nghe thấy, suy nghĩ một lát mới có phản ứng, nhất thời luống cuống tay chân, sợ người khác nghe thấy, vội chạy ra ban công: “Bác gái, cháu chào bác, vừa rồi cháu đi ra ngoài, không biết bác gọi điện, cháu xin lỗi.” Biết rõ đối phương không thấy, nhưng vẫn không ngừng gật đầu cúi người, vẻ mặt sợ hãi.

“Không sao, bác cũng không vội gì. À, bác vừa mới nhờ người ta mang cho cháu ít hoa quả và sữa, cuộc sống trong trường rất kham khổ phải không? Trước kia Vệ Khanh thường oán thán đồ ăn ở canteen trong trường rất khó ăn.” Bà nghĩ Chu Dạ còn trẻ, một cô gái nhỏ phải xa nhà mấy ngàn dặm, sống cũng không dễ dàng gì. Trước kia, Vệ Khanh từng ở kí túc, cuối tuần đều về nhà, oán thán cái này không tốt, cái kia không được, bởi vậy rất thương Chu Dạ.

Chu Dạ đứng lặng, không biết phải làm sao, liên tục nói cảm ơn, còn cẩn thận hỏi: “Bác gái, bạc gọi cho cháu có phải có chuyện gì muốn nói không ạ?” Mẹ Vệ Khanh cười: “Ha ha, đứa nhỏ này, nói chuyện sao lại khách sáo như vậy! Đúng rồi, tối thứ sáu tuần này cháu có rảnh không?” Chu Dạ vội nói có có. Bà nói: ‘Vậy là tốt rồi, nhớ tới nhà bác chơi nha, bác bảo Vệ Khanh tới đón cháu.”

Chu Dạ bị dọa, nhất thời không nói nên lời. Mẹ Vệ Khanh là ai chứ, còn cố ý hỏi: “Sao thế? Có phải bận chuyện gì không?” Chu Dạ đành kiên trì đáp: “Không có đâu ạ, đến hôm đó nhất định cháu sẽ tới.” Mẹ Vệ Khanh vừa lòng, ngắt máy.

Lão tướng ra tay, làm sao chạy thoát cho được.

[16">: theo hướng gió mà bẻ bánh lái, nghĩa giống với câu: gió chiều nào theo chiều

[17">: Hai câu này trong bài Vô đề – tương kiến thời nan diệc biệt nam của Lý Thương Ẩn.

Bài gốc:

無題-相見時難別亦難

相見時難別亦難,

東風無力百花殘。

春蠶到死絲方盡,

蠟炬成灰淚始幹。

曉鏡但愁雲鬢改,

夜吟應覺月光寒。

蓬萊此去無多路,

青鳥殷勤為探看。

Phiên âm

Tương kiến thời nan biệt diệc nan,

Đông phong vô lực bách hoa tàn.

Xuân tàm đáo tử ty phương tận,

Lạp cự thành hôi lệ thuỷ can.

Hiểu kính đãn sầu vân mấn cải,

Dạ ngâm ưng giác nguyệt quang hàn.

Bồng Lai thử khứ vô đa lộ,

Thanh điểu ân cần vị thám khan.

Dịch nghĩa

Gặp gỡ nhau đã khó, chia lìa nhau lại càng khó

Gió xuân không đủ sức, để trăm hoa tàn úa

Tằm xuân đến chết mới nhả hết tơ

Ngọn nến thành tro mới khô nước mắt

Sớm mai soi gương, buồn cho tóc mây đã thay đổi

Ngâm thơ ban đêm chợt nhận ra ánh trăng lạnh lẽo

Đường từ đây tới Bồng Lai dù không xa

Chim xanh hãy vì ta mà ân cần thăm dò tin tức

Dịch thơ (Bản dịch của Xuân Như):

Gặp nhau đã khó huống chia xa

Đông phong dẫu nhẹ rụng trăm hoa

Tằm tơ đến chết còn chưa dứt

Lệ nến thành tro vẫn chửa nhòa

Soi gương một sớm hay đầu bạc

Lảy khúc thâu đêm lạnh nguyệt tà

Bồng Lai chốn ấy xa xôi lắm

Chí có chim xanh nhớ đến ta. Gặp mặt

Edit: Ishtar

Sau khi Chu Dạ nhận được điện thoại của mẹ Vệ Khanh, giống như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than, sống một ngày dài như một năm, cả ngày lo lắng đề phòng, mất hồn mất vía. Tất Thu Tĩnh đã hoàn thành xong luận văn, cũng đã lên thuyết trình xong, chỉ còn chờ tới Thanh Hoa báo danh, vì thế mới có thời gian nhàn rỗi quan tâm chuyện của Chu Dạ: “Chu Dạ, ngươi bị làm sao thế? Tốt nghiệp đại học rồi, mơ ước thi nghiên cứu sinh cũng đã hoàn thành, còn không đi ra ngoài chơi sao?”

Chu Dạ chán nản nhìn cô: “Vậy ngươi định đi đâu chơi thế?” Tất Thu Tĩnh đẩy gọng kính, nói: “Đang mùa hè, có thể đi đâu chứ, đương nhiên là đi nghỉ hè.” Chu Dạ chỉ “à” một tiếng, vẫn như trước, đắm chìm trong suy nghĩ.

Tất Thu Tĩnh đẩy đẩy Chu Dạ: “Chu Dạ, Chu Dạ, đừng có như củ cải trắng thế, vui vẻ lên đi, có việc gì thì cứ nói ra, cứ để mãi trong lòng rất khó chịu nha.” Cô cũng không phải người mù, đương nhiên có thể phát hiện ra mấy ngày nay Chu Dạ có tâm sự.

Chu Dạ ôm đầu than thở: “Ngươi nói tới nhà bạn trai, có ý nghĩa gì?” Tất Thu Tĩnh cười nhạo vài tiếng: “Chỉ vì chuyện này mà ngươi đau đầu sao? Có gì đâu nhỉ, cũng chỉ là tới chơi, chẳng có ý nghĩa gì.” Chu Dạ không đồng ý: “Sao lại không có ý nghĩa gì chứ! Đây chính là tới thăm cha mẹ hắn!”

Tất Thu Tĩnh cười: “Là tới gặp cha mẹ chồng chứ!” Chu Dạ thẹn quá thành giận, liều mạng đánh cô. Cô thấy Chu Dạ đỏ mặt, cười tới mức không thở nổi, giễu cợt: “Chu Dạ, không ngờ da ngươi trắng quá ha.” Lại nghiêm mặt nói: “Ta cũng từng tới nhà bạn trai chơi, còn ở nhà hắn mừng năm mới, mà bây giờ cũng đã chia tay. Cũng không phải là gặp người lớn rồi thì có thể cam đoan sau này sẽ ở bên nhau. Chuyện tình cảm, hay thay đổi.” Nhớ tới ngày trước thề non hẹn biển, lại nhớ tới hôm nay hai người xa lạ, không kiềm chế được nỗi xót xa. Trong lòng mỗi người đều có chuyện xưa.

Chu Dạ vẫn nói: “Nhưng mà người nhà anh ấy không như vậy…” Chỉ nhìn thấy chị dâu hắn từ xa đã làm cô hoảng sợ. Cô vẫn còn ít tuổi, còn nhiều băn khoăn.

Tất Thu Tĩnh lại nói: “Chu Dạ, ta biết so với bọn ta, ngươi kém vài tuổi, có lẽ chưa từng nghĩ xa như vậy. Nhưng có thể hay không thể tới nhà anh ta, chỉ là hai khái niệm khác nhau. Ngươi đã nói thích anh ta, vậy thì còn do dự cái gì?” Muốn làm dịu không khí, nên vừa cười vừa nói: “Đều là người cả, người ta có thể ăn thịt ngươi sao? Muốn ăn ngươi phải là cái người kia mới đúng…”

Chu Dạ cười mắng: “Tất Thu Tĩnh, ta không biết ngươi miệng lưỡi trơn tru từ khi nào vậy, trong đầu đen ngòm như thế, sao ngươi có thể thi đỗ Thanh Hoa nhỉ?” Cứ như vậy nô đùa, nhưng thật ra đã thả lỏng hơn nhiều. Đúng vậy, có gì đáng sợ đâu. Hơn nữa, thoạt nhìn mẹ Vệ Khanh cũng rất hòa ái dễ gần đấy thôi, không có cách nào khác, ai… xem ra là không tránh được, đành phải lấy dũng khí tiến lên phía trước.

Chu Dạ gọi

Trang: [<] 1, 70, 71, [72] ,73,74 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT