|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
giao dịch thành công hả?” “Ý mày là?” “Coi đó như một vụ làm ăn đi, phải có kế hoạch cụ thể” “Nhưng mày cũng biết tao chưa từng theo đuổi ai mà? Làm sao bây giờ?” “Thế mày có tao ở đây làm gì?”Dũng tự hào vỗ ngực “Mày á? Ba mươi hai mà tuổi mà có mỗi bà Nguyệt, mày thì biết cái khỉ gì” hắn mỉa mai bạn. “Ừ nhỉ, nhưng mày không phải là vua thủ đoạn à? Vận dụng vào việc này đi. Dù sao cô ta cũng chẳng phải là mấy em choi choi thích lãng mạn đâu, gái già càng dễ cua” Dũng động viên bạn. Hắn cũng hy vọng bạn thân mình có được hạnh phúc. “Ừ” Nguyện khẽ nhếch môi. Hắn đã biết mình phải làm cái gì rồi. Đầu óc của hắn chỉ thích hợp để lân kế hoạch và tiến hành thôi. “Nhưng mày khẳng định mày có phản ứng với cô ta?” “Ừ, hôm qua trước khi chúng mày tới, tao đã thử lại rồi” nghĩ đến chuyện đó, hắn lại nhớ tới cái phản ứng kinh khủng của hắn khi tay hắn chạm vào da cô, nó thật tuyệt. “Mà mày cũng thật lạ nha, cô ta nấu ăn ngon vậy mà mày dám chê người ta vụng về” Dũng nhớ lại cảm giác món ăn hôm qua hắn được thưởng thức. “Này, không có lần nữa đâu, ngon hay không cũng là do tao đánh giá” “Gớm, chưa gì đã thể hiện quyền chiếm hữu, mày mà yêu thực lòng thì người đó sẽ khổ đây” “Vớ vẩn” hắn lẩn tránh, vì bản thân hắn biết hắn sẽ giữ cái thuộc về hắn bằng mọi thủ đoạn. Tính chiếm hữu của hắn là cái mà bản thân hắn đôi khi cũng phải khiếp sợ. “Này lô đất bên Nhà Bè, mày có đấu thầu không?” “À, mày thích miếng đất đó hả?” “Ừ, bố mẹ tao thích, mày nghĩ sao?” Nguyện rất giỏi, và khả năng phán đoán của hắn rất chính xác, công ty của Dũng có ngày hôm nay chủ yếu là dựa vào lời khuyên từ thằng bạn này. “Cũng được, nhưng có nhiều công ty nhắm vào đó lắm, chút xíu tao cho mày danh sách” “Mày muốn?” “Không, tao có dự án khác” Cuộc sống của nó lại quay trở lại guồng, hằng ngày dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, đi làm, về nhà, nấu cơm, dọn dẹp, đi ngủ. Nhưng mà, hai tên cực phẩm thì hoàn toàn thay đổi. Trong một tuần thôi mà nó bị dọa cho tinh thần ăn ngủ không yên tí nào. Sếp Dương thì không la mắng nó nữa, lại còn cùng nó ăn trưa, đó là lý do nó bị đói vì nuốt không trôi. Còn buổi tối, cực phẩm kia lại thường nói chuyện bang quơ, thi thoảng còn gắp đồ ăn cho nó, lại khen nó nấu ăn ngon nữa, mỗi lần hắn nói đều khiến nó tim đập chân run. Kết quả là sau một tuần bị hai tên cực phẩm hành hạ, nó đã giảm được ba kg, thật khiếp quá. Tự nhiên lại càng eo thon. “Sao ăn ít thế?” “Dạo này tự nhiên không muốn ăn”nó máy móc trả lời “Bị bệnh?” hắn dừng đũa “Không, chắc có tuổi rồi nó thế” “Có tuổi, cô làm như cô sáu mươi không bằng” hắn lườm nó “Thì tôi đi được một nửa rồi còn gì?” nó cãi lại, miệng lại và cơm “Tí ăn xong đi vào phòng làm việc, tôi trả lương tháng này, tiện tính toán chi tiêu tháng sau” hắn đứng dậy. “Ok” nói đến tiền nó chưng ngay ra nụ cười tươi rói. Nhìn nó cười, hắn lại có kế hoạch bổ sung rồi. Đúng là gái già mê tiền sẽ có cách làm riêng. Nó lững thững đi vào phòng làm việc của hắn. “Đây là lương tháng này” hắn chìa cho nó mấy tờ năm trăm “Cám ơn” nó hí hửng cười. “Tháng náy chi tiêu hết sáu triệu tất thảy, tôi đưa cho cô năm triệu nên giờ trả lại cho cô một triệu nữa” hắn lại đưa tiền cho nó. Được cái, tên này tương đối thoáng chuyện tiền nong, nên nó thật không phải đau đầu suy nghĩ nhiều. Nếu nó chi tiêu gì chỉ cần ghi vào cuốn sổ rồi hằng tuần đưa cho hắn là xong. Mà hắn cũng chẳng hỏi nhiều chỉ cộng sổ thôi. “Cô muốn kiếm thêm tiền không?”hắn hỏi nó, ánh mắt kia có chút gì đó mơ hồ nhưng nhắc tới tiền nó đều quên mất cái gì gọi là sự cảnh giác. “Có” nó gật đầu “Cô xoa bóp vai cho tôi, tôi trả cho cô năm mươi ngàn một lượt hai mươi phút ok?” “Đồng ý” nó vui vẻ đồng ý, thật là béo bở nha. Nó nhanh nhẹn chạy ra sau lưng hắn, sợ hắn đổi ý. Tay nó vừa đặt lên hai vai hắn, thì như có dòng điện chay dọc sống lưng nó, mặt nó lại nóng ran nữa rồi. Thôi kệ, tiền là quan trọng nhất, kiếm đã tính sau. Nó xoa xoa , bóp bóp rất nhẹ nhàng. “Mạnh một chút đi” hắn nhắc nó “Xuống một chút” Nó làm theo nhưng khi nó nhìn xuống thì bắt gặp ngay cảnh xuân trên người hắn, hắn mắc áo sơ mi, mà mấy cái cúc phái trên không có đóng. Ngực hắn thật trắng, nhìn thật rắn chắc nha, giá như nó được sờ thì tốt nhỉ? “Lau nước miếng đi” hắn tốt bụng đưa cho nó khăn tay “Ừ” nó cũng cầm, lau miệng. Ê! Khoan sao nó lại thế chứ. “khụ khụ” nó ho khan, mặt càng lúc càng đỏ. Đúng là làm chuyện xấu vẫn là không nên. “Nếu muốn sờ thử, tôi cho” hắn gợi ý “Không thèm” nó bĩu môi từ chối, mặc dù trong lòng muốn lắm. “Không thèm thì thôi” hắn cười cười. “Anh làm nghề gì thế?” “Làm ông chủ” hắn trả lời “Ông chủ? Ông chủ mà đi xe wave à?” nó khinh bỉ “Tôi có nói xe đó của tôi à?” hắn hỏi lại “Chẳng lẽ anh mượn?” “Ừ” hắn gật đầu “Anh làm người mẫu? hay diễn viên? “ theo nó đoán, người đẹp như hắn nghề đó là phù hợp nhất. “Không phải, mà cô quan tâm tôi hả?” hắn hỏi lại “ hay cô có ý đồ gì với tôi” “Chẳng dám trèo cao” “Trèo đi” hắn khuyến khích “Đàn ông đẹp chỉ treo làm cảnh thôi” “Làm cảnh, tôi không nghĩ thế” giọng hắn không vui “Ít nhất tôi không vô dụng” “Ai biết” nó tỏ vẻ nghi ngờ “Ai cần cô biết” hắn cáu tiết. Thế là nó im lặng, không muốn chọc hắn thêm nữa. Nhỡ đâu hắn không trả nó năm mươi ngàn thì phí. Reng reng “Chết tiệt” cả tháng chẳng có ma nào gọi điện, thế mà bây giờ tự nhiên điện thoại lại đổ chuông, lại đúng lúc đêm khuya mời bực mình chứ. Nó mò mò tìm cái điện thoại “Nhầm máy rồi” nó bấm nghe và tắt luôn Lại đổ chuông “Phiền chết được, nhầm máy” nó hét lên, đang định tắt thì nghe tiếng “Anh là bạn của Nguyện” “Nguyện nào?”nó hỏi. Hình như người cùng nhà nó tên Nguyện thì phải “ có chuyện gì?” “Nó say rượi, mất chìa khóa, em mở cửa dùm anh với” hắn vẫn nhẹ nhàng. “Đợi chút” nó lồm ngồm bò dậy đi mở cửa. Đứng ngoài là anh chàng bạn hắn lần trước tới nhà. Còn hắn thì quần áo lôi thôi, toàn mùi rượi đang dựa vào bạn mình. Nó ghét nhất là ai phá giấc ngủ của nó, cho dù có là trai đẹp thì cũng thế thôi. Chẳng thèm nói một lời, nó mở lớn cửa cho hai người vào. “Em giúp anh chăm nó nhé, anh phải về gấp không bạn gái anh giết anh mất” bạn hắn nhờ vả nó. Nó không muôn nhưng cũng không dám từ chối, đành gật đầu. Sau khi tiễn khách, nó đi vào phòng hắn thì thấy hắn đã nằm trền nền nhà. Nó nhăm nhó nhìn hắn. “Sao lại uống rượi cơ chứ?” nó lầm bầm, cố gắng đỡ hắn lên gường, nhưng với thân hình nó lùn chủn còn hắn thì cao cả 1 mét 8 thì thật khó khăn. Nó lôi, kéo, thậm trí tiện thể đập hắn vài cái nhưng thật vô dụng. “Ăn cái quái gì mà nặng thế không biết” Nó ra sức cấu véo vào da thịt hắn cho bõ tức “Dám phá giấc ngủ của ta này, tên khốn này” nó thả ga chửi hắn. Mất cả mười phút nó mới lôi được cái xác to lớn kia lên gường. “Nước” hắn khàn khàn giọng Nó lại lóc cóc đi rót nước cho hắn, hắn uống xong lại thở phì phò. Nó hơi sợ, dù gì nó cũng chưa chăm sóc người say rượi bao giờ, làm sao biết làm thế nào. Nghe nói nếu người say rượi bị cảm có thể chết, nếu hắn chết thì làm sao? Nó có bị đi tù không? Không có gió mà nó rét run. “Nóng quá” hắn rên rỉ. Nó giúp hắn cởi áo khoác. “Nóng” Nó lại giúp hắn cởi áo sơ mi của hắn. Nhìn thấy ngực đàn ông, mà lại của một cực phẩm, nó không khỏi nuốt nước bọt ừng ực. Đẹp thật, nhìn thật hấp dẫn, nó nghĩ nếu nó sờ bây giờ chắc hắn không biết đâu nhỉ? Nghĩ là làm, nó bắt đầu sờ từ xương quai xanh của hắn. Tay ta như bị điện giật, tê tê rất thoải mái. Còn người hắn thì chẳng khác là nam châm, nó bị hút về phía đó. Sờ đã đời, nó định quay về phòng thì bất ngời hắn kéo tay nó, ôm nó vào long. Mà nó tương đối nhỏ bé, nên giờ nó lọt thỏn trong lòng hắn. Hai chân hắn quắp lấy chân nó, tay thì ôm chặt lưng nó. Tư thế này sao lại mờ ám thế không biết, khiến con tim ngu ngốc của nó nhảy lộn xộn hết cả. “Này, buông tay” nó ra sức giãy ra. Càng giãy thì nó càng bị ôm chặt hơn, kết quả là cả người nó dán sát vào người hắn. Nó cảm thấy cả nhịp tim đập nhanh của hắn, hơi thở nồng đặc mùi rượi khiến chân tay nó mền nhũn ra. Nó ra sức ngửi ngửi mùi hương trên người hắn, một lúc sau thì chìm vào mộng đẹp. Trong mơ, nó thấy, nó được cực phẩm hôn rất mãnh liệt. Khi nó tỉnh dậy, thì hắn đã đi làm rồi. Thật may, nếu không nó sẽ ngại chết mất. “ha ha ha” nó cười rất vui vẻ vì hôm qua nó đã lén sờ mó ai đó rồi. Nhưng tự nhiên nghĩ lại mặt nó lại nóng lên. “Lần sau ngươi mà say, ta sẽ xơi tái ngươi” nó lẩm bẩm trước khi đóng cửa phòng hắn. Chuyến công tác này khiến hắn mệt chết, hơn một tuần không gặp bà cô già, không được hưởng đồ ăn theo ý hắn, hắn cảm thấy thật trống vắng. Tối nào hắn ngủ cũng không ngon giấc, toàn nghĩ về vị ân nhân của mình. Nhiều lần hắn muốn gọi điện để nghe giọng nói của cô, nhưng lại thôi, hắn cũng không biết mình mắc cái chứng bệnh gì nữa, tâm tư hắn toàn bị treo ngược lên cành cây. Vừa xuống sân bay hắn đi thẳng về nhà, giờ này chỉ cần nhìn thấy bà cô già kia là hắn sẽ cảm thấy thoải mái cũng như hắn sẽ được giải thoát khỏi cái gì đó day dứt mãi trong đầu hắn mấy hôm nay. Mở cửa, phòng tối om, đã hơn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




