watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:00 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4293 Lượt

của mình mà bữa tối diễn ra thật im lặng, không phê bình, không giải thích. Và tình trạng này cũng kéo dài thêm ba ngày nữa đến khi nó thấy miệng nó sắp đóng rêu thì nó quyết định nói chuyện với hắn. Tối nay nó phải nói chuyện với hắn mới được, theo như người ta nói thì cảm giác tim đập chân run là tình yêu, nếu thế thật thì nó tiêu thật rồi, sao nó có thể thích một anh chàng gay chứ. Nó mải suy nghĩ mà không biết, có người nhìn nó chằm chằm hơn năm phút. Mãi cho tới khi nó nghe tiếng nhắc “ Hiền” mới tỉnh lại. “Có chuyện gì thế?” một đồng nghiệp tỏ vẻ quan tâm nó “Không có gì” nó tỉnh lại. “Sếp Dương tìm cậu từ sáng đó” cô ta nhắc nó “Vâng” nó đứng dậy đi về phía thang máy. Trong thang máy nó thấy hai người đồng nghiệp Đồng nghiệp A nói:” tim tớ muốn ngừng đập khi nhìn thấy anh ấy, tự nhiên mặt tớ nóng kinh khủng” Đồng nghiệp B: cậu thích hắn rồi, cua hắn đi thôi. Câu nói đó khiến tâm hồn nó treo ngược trên cành cây. Thích? Thích? Thích? Nếu họ nói đúng thì mình thích một tên gay sao? Đầu óc như một mớ hỗn độn. Nó đi vào phòng sếp Dương , tự kéo ghế ngồi xuống, im lặng nhìn hắn, nhưng đầu óc nó đang ở phương trời nó cũng chẳng rõ nữa. “Mẹ tôi nói tối nay cô cùng về ăn cơm” “Vâng”. “Chủ nhật này nhà tôi đi picnic muốn cô đi cùng” “Vâng” “ Hẹn hò với tôi đi” “Vâng” “Cô có thể về chỗ rồi” “Vâng” Nó đứng dậy đi ra ngoài, theo thói quen quẹo trái. Khoan, sếp Dương vừa nói những gì ấy nhỉ? Nó không nghe thì phải. Hình như hắn không la cô như mấy ngày trước. Nó quyết định quay lại hỏi, vừa mở cửa, thò đầu vào nó nhìn thấy sếp Dương đang mỉn cười rất vui. “Sếp vừa nói gì với tôi thế?” nó hỏi xong, mặt ai nó cứng ngắc bất động “Xin lỗi, tôi không nhớ sếp nói gì cả” nó tỏ vẻ bối rối, xoa xoa đầu mình. “Cô…” sếp Dương mặt tái mét “Nếu tâm trạng không vui thì nói sau đi, giờ đầu óc tôi đang lộn xộn lắm, sếp mà la tôi thì mệt sếp thôi” nó thảm nhiên phán một câu, đóng cửa đi ra ngoài, quẹo trái. “hình như mình nghe tiếng hét thì phải” nó nói với chính mình. Sau khi ngồi trong toa lét suy nghĩ gần hai giờ, nó quyết định một biện pháp an toàn cho con tim già cỗi của nó chính là: tránh mặt kẻ làm tim đập nhanh càng xa càng tốt, nói chuyện càng ít càng tốt, cãi nhau với hắn càng ít càng tốt. Nó quyết tâm thực hiện kế hoạch của mình từ tối hôm nay. Nhưng nó chẳng cần phải làm gì cả, bởi vì nó không gặp cái người chung nhà hơn một tuần nay rồi. Nó đoán hắn đi công tác, nhưng nó lại cảm thấy ấm ức kinh khủng, sao hắn đi mà không thèm nói với nó một tiếng nào. Thế có khác gì coi nó như không tồn tại đâu?. Chán nản nó quyết định đi tu sửa sắc đẹp của mình, nó đi đến một tiện tóc rất lớn, nó nói với em nhân viên “ làm sao cho chị nhìn trẻ hơn tí đi”, thế là sau bốn giờ, nó có mái tóc xoăn, ngắn màu vàng, nhìn nó thật khác nha. Mà dạo gần đây, nó cảm thấy sếp Dương đối với nó rất đặc biệt, nhỏ nhẹ, dể chịu kinh khủng, hắn không còn gầm lên với nó nữa. Dù nó có làm sai hắn chỉ nhắc nhở thôi, thậm chí còn giúp nó sửa lại cho đúng. Nó thật không hiểu, hắn ăn phải bả gì mà thay đổi nhanh như thế. Chính vì thế, nó càng hạn chế tiếp xúc với hắn, cho lành ấy mà. Mang theo quyết tâm rõ ràng rằng : hai tên cực phẩm này chỉ làm cảnh thôi, không chạm vào được. Nó quyết định tìm gặp sếp Dương trước. Sau khi nó trình bày với sếp Dương rằng” tôi cảm thấy sếp không bình thường tí nào, sếp mà cứ đối xử với tôi tốt thì tôi thấy sợ đó” sau khi nó nói xong câu đó thì bị đuổi ra khỏi phòng làm việc của hắn và cả tuần rồi nó cũng không bị gọi lên phòng hắn nữa. Thế là cuộc đời nó trở lên tươi đẹp hơn trong một tuần nay, không bị la, không bị dọa bởi hai cái khuôn mặt thối kia nữa. Nhưng trong lòng nó cứ có một cảm giác mơ hồ gì đó, như mất mát mà nó không biết làm sao để diễn tả. Nguyện đi phăng phăng vào phòng giám đốc, cô thư ký đã quá quen với cảnh này, nên cũng không thèm ngăn luôn. Hắn bước vào phòng Dũng, tự kéo ghế ngồi rồi nói rõ tình hình cho thằng bạn. “Tao nên làm thế nào bây giờ?” Hắn hỏi bạn sau khi thuật lại hết suy nghĩ cũng như tình cảnh của mình. “Thử đi” Dũng khuyên bạn “Thử như thế nào mới được chứ?” Nguyện bối rối. Hắn đi công tác bên Mỹ hơn một tuần nay, vừa về là tìm ngay thẳng bạn thân để tư vấn vấn đề ngang dải trong lòng hắn. Chính hắn chũng không biết hắn làm sao nữa, hắn nhớ ân nhân, nhấc điện thoại muốn gọi cho cô hơn hai mươi lần mà hắn lại thôi. Chỉ cần nghĩ đến cô, tim hắn lại loạn nhịp. Nhớ tới mùi hương trên người cô, cơ thể hắn lại muốn nóng ran. “Tạo điều kiện cho bản thân mày gần gũi cô ta trước, thử xem cảm giác có chính xác không đã” Dũng cao hứng. “Nếu có phản ứng thì làm sao?” hắn tò mò “Thì thẳng tiến, theo đuổi chứ sao?” Dũng kết luận “Nhưng cô ta không hợp khẩu vị của tao tí nào” Nguyện nhăn mặt “Mày còn có cơ hội kén cá chọn canh à?, mày nghĩ là mày bình thường à?” Dũng dực mình đập tay lên vai hắn một cái. Tên ngốc này, rõ ràng là thích người ta muốn chết còn gải bộ. Trong tình yêu quan trọng gì ngoại hình cơ chứ. “Biết thế. Nhưng nhỡ tao có phản ứng thì sao? “ hắn lo lắng “Từ từ rồi tính, mày phải xác định rõ ràng đã” Dũng chấn an hắn.” mà cho tao gặp cô ta trước đi, lần trước tron bar xa thế chưa rõ mặt” “Ừ, mai đi, tao nói cô ta chuẩn bị cơm trưa ” “Kêu nhóm mình đi nhé” “Ok. Nhưng tao lo lắng Yến mà nhìn thấy Hiền gây chuyện thì sao?” Hắn biết Yến rất thích hắn nhưng thật sự hắn lại không có tí gì cảm giác với cô cả. Nhưng dù sao, Yến cũng là hàng xóm với hắn từ bé nên hắn cũng không lỡ tách cô ra xa. “Mày cứ nói người giúp việc là được chứ sao” “Cũng phải, mà nhìn cô ta cũng không sáng giá lắm” Tâm trạng hắn giờ rất kích động, vui mừng có, buồn rầu có, lo sợ có. Hắn thực sự không thể tập trung công tác khi mà đầu óc cứ treo bên ân nhân. Lần này, hắn phải tìm hiểu rõ xem cái tâm tình chết tiệt của hắn thực ra là cái gì. “Băm chết ngươi, băm chết ngươi, băm chết ngươi” nó vừa bằm thịt trên thớt vừa xả cho bớt tức. Hôm qua hắn đi công tác về, chẳng những không thèm nói gì mà phang ngay cho nó một cục tức” mai tôi mời bạn tới ăn cơm, cô làm mấy món theo như tờ giấy này, cho bốn người bạn”. Nó tức lắm mà không làm gì được vì thân là người giúp việc. Mà lão khốn này, biết nó có một mình cũng chẳng thèm vác mặt ra khỏi phòng làm việc mà giúp nó một tay, trong khi thực đơn toàn món tốn thời gian. Chủ nhật mà nó phải bò dậy từ năm giờ sáng để đi chợ, về cái lại vội vàng lao nhanh vào bếp. Thật tình, hôm qua nhìn thấy hắn, nó lại thấy hồi hộp, tim nó lại không nghe lời tí nào cả, cứ đập bát nháo hết cả lên. May mà hắn không nói nhiều với nó, nếu không không biết nó sẽ tự biến mình thành cái dạng gì nữa. “Con heo đó có thù gì với cô à?” hắn lù lù đứng sau lưng nó từ lúc nào. “Anh… dọa chết tôi” nó nhảy dựng lên, lùi về phía sau tí nữa thì làm rơi cả con dao. Đúng là không nên nói xấu người khác không thì có ngày bị đau tim mà chết mất thôi. “À, có tật giật mình” hắn nhìn thấy mặt cô đỏ lên, thì tâm trạng hắn vui hơn hẳn. Cả đêm qua hắn chẳng ngủ được tí nào cả, đành qua phòng làm việc nghiên cứu dự án xây trung tâm mua sắm, mãi gần sáng mới chợp mắt được một tí thì nghe tiếng lầm lầm của ai đó. Mà cũng tại cô ta, tự nhiên tóc đang đen, lại đi nhuộn thành màu vàng, lại còn uốn quăn nữa chứ, làm hắn hôm qua suýt nữa nhận không ra, tưởng mình vào nhầm nhà. Hơn một tuần không gặp cô, nhìn thấy cô hắn thực xúc động, cố gắng kìm lại cái cảm giác chạy nhanh tới ôm cô vào lòng. Suy nghĩ đó chính là nguyên nhân khiến hắn mất ngủ cả đêm “Tôi … tôi làm gì nào?” nó lắp ba lắp bắp “Có cần tôi phụ không?” hắn nhiệt tình hỏi. “Được không?” nó nghi ngờ “IQ của tôi rất cao, chỉ cần cô nói tôi khắc hiểu” “Được, anh lột vỏ tôm đi” Nó nhiệt tình hướng dẫn hắn làm. Nhìn hắn đeo tạp dề, đứng bóc vỏ tôm, tự nhiên nó cảm thấy ấm ấm trong lòng. Hắn thật thông minh, chỉ cần hướng dẫn là hắn làm được ngay. Chẳng bù cho nó, cái gì cũng phải học vì lần mới thấm, mà thấm rồi thì sẽ quên ngay nếu không sử dụng thường xuyên. Nhìn đôi tay thon dài, trắng nõn kia bóc vỏ tôm, nó lại nghĩ nếu như hai bàn tay đó mà vuốt ve nó thì sẽ thế nào nhỉ? Ách, sao nó lại có cái tư tưởng không trong sáng với một tên gay cơ chứ. “Thật biến thái quá đi” “Cô nói ai biến thái?” hắn bất ngờ hỏi nó “Ấy, là tôi nói sếp trong công ty tôi thôi” nó bối rối chống chế. “Sếp cô là kẻ biến thái” hắn tò mò “Ừ” nó gật gật đầu “Như thế nào thì gọi là biến thái” hắn lại hỏi nó “Thì như anh đó” nó vô tư hắt ngay gáo nước lạnh vào mặt hắn “Cô…” hắn giơ con tôm trước mặt nó. Mặt hắn một màu xám ngắt. “Tôi đùa thôi, anh đứng nóng” biết mình lỡ lời, nó cúi cúi mặt tỏ vẻ hối lỗi. “Hừ” hắn tiếp tục công việc. Không thèm nói chuyện với nó nữa. Nó đoán hắn đang bốc hỏa đây. Thôi kệ, giận thì giận, nó chẳng thèm quan tâm. Dưới sự cố gắng không ngừng nghỉ của cả hai, cuối cùng bữa trưa cũng hoàn thành: gà tần thuốc bắc, chả giò, tôm chiên bột, cánh gà chiên nước mắt, salad rau, và món tráng miệng rau câu dừa. Nhìn một bàn đồ ăn, nó thỏa mãn cười to. Lần đầu tiên trong cuộc đời nó làm nhiều đồ ăn như vậy. Cười thỏa mãn nó mới quay ra nhìn người phụ bếp,

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT