|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
“Á” nó hét lên, khiến hắn giật mình vội vàng đi ra. Nó suy nghĩ, hắn là Gay nhìn thấy nó cũng có sao đâu nên sau khi thay áo nó vui vẻ đi nấu cơm. Nó nấu nồi canh chua cá lóc, bò xào hoa thiên lý và trứng chiên. “ Cô nấu cái gì thế này?” Nguyện đặt cái chén thật mạnh trên mặt bàn ăn. “Thì anh yêu cầu nấu canh chua mà” nó trả lời “Canh chua? Sao lại ngọt thế này chứ?” hắn bắt bẻ “Tôi thấy ngon mà, tôi làm đúng theo cách ở trên mạng mà” “Đúng ? cô xem có nồi canh chua mà cô nấu cũng không ra hồn, cô có khả năng làm được cái gì hả?” hắn gắt gỏng. “Này, anh không ăn thì thôi, đừng suốt ngày chê bai này nọ nhé” nó tức khí. Ngày nào nấu ăn cũng chê bai, mà rõ ràng làm gì mà tệ đến mức đó chứ. Nó thấy tên này cố tình trả thù nó đây mà. “Cô nói thế mà nghe được à? Tôi thuê cô làm người giúp việc chứ không phải làm bà chủ nhé” hắn cười mỉa mai. “ À, nếu không thích thì đuổi tôi đi, tôi cóc cần nhé” nó lì cái mặt ra. Hắn điên tiết, đập bàn thật lớn, khiến tô canh bắn tung tóe trên mặt bàn. “Không ăn thì thôi” nó đứng dậy gào lên, bê luôn tô canh đổ thẳng vào thùng rác. “Sao cô dám…..” hắn lắp bắp, mặt hắn chuyển từ xanh sang đen “Tôi cái gì không dám? Anh quản được tôi chắc” nó vặn nhỏ volum, nhưng giọng hạ thật thấp. Nó đi thẳng vào phòng, để lại một người ngồi trên bàn ăn, tay nắm chặt, mặt tái xanh. “Cô ra đây ngay cho tôi” hắn vừa gào vừa đập ầm ầm vào cửa phòng nó. “Khỏi đập” nó mở cửa đẩy hắn ra một bên đi thẳng ra sofa, tay cầm theo cuốn sổ nhỏ. “Ngồi xuống” nó ra lệnh cho hắn. Chả biết trời xui đất khiến thế nào hắn cũng ngoan ngoãn mang bộ mặt sát thủ ngồi xuống ghế. “ Hôm nay tôi và anh nói chuyện thẳng thắn với nhau sau hơn một tháng sống chung” nó nhẹ nhàng. “Thẳng thắn?” hắn hơi ngạc nhiên “Đúng, anh có chỗ nào không vừa lòng với tôi anh nói tôi nghe thử xem nào?” “Ý gì?” “ Ý là anh có gì không thích ở tôi anh nói cho tôi nghe, tôi xem xét rồi sửa” nó kiên nhẫn giải thích dù nó biết tỏng tên khốn này đang giả ngu. “Cái gì cũng không hài lòng” hắn nói dối. “Anh không hài lòng với tất cả?” nó đã cố gắng thế mà hắn lại coi như không, tên này đúng là cố tình chơi nó đây mà. “Đúng, cô lười biếng, ngu ngốc, vụng về, xấu xí” hắn cố tình trêu tức nó. Biết thừa là nó sẽ nổi điên. “Câm mồn” nó điên tiết, cầm ngay ly nước lọc trên bàn hất thẳng mặt hắn. “Cô…” hắn bất ngờ với phản ứng của nó, mắt trợn to đầy tia máu thật hung dữ. “Anh nghĩ tôi hài lòng với anh chắc” nó gằn giọng “ anh là tên khốn nhỏ mọn, tinh tướng, khó chịu nhất tôi từng gặp” “Tôi…” “Im, nghe tôi nói hết đã, không cho anh nói” nó giơ giơ nắm tay trước mặt hắn, tỏ ra dữ dằn. “Tôi hỏi anh, anh cố tình hành tôi đúng không?” nó hỏi thẳng “Đúng” hắn thẳng thắn thừa nhận không cần suy nghĩ. “Tại sao?” “Thích thế” “Ra thế” nó trề môi coi như đã biết. “Cô là người tôi thuê, tôi có quyền như thế, nếu cô không hài lòng thì có thể bỏ việc” hắn móc lại “Bỏ việc? quên đi cưng, chị đây xem xưng có đủ trình để làm chị bỏ không đã” nó trêu tức hắn. “Chị?, cô mấy tuổi mà dám thế?” hắn thực sự bị chọc điên mất. “À, tuổi chị có thể kém cưng, nhưng suy nghĩ thì hơn hắn cái đồ nhỏ mọn như cưng” nó chậc chậc lưỡi, đứng dậy đi vòng vòng quanh ghế hắn, hai tay nắm phía sau lưng. “Suy nghĩ hơn? Suy nghĩ hơn mà 29 tuổi đầu còn mặc áo hello kitty, gấu, gà con à?” hắn cười to, nhìn chằm chằm vào cái áo có con gà con trên người nó. “ Cái này là sở thích” nó cãi lại “Sở thích? Sở thích của một một đứa bé hả?” hắn tò vẻ khinh thường nó “Anh..” nó bị bí từ. “Sao? Tôi nói đúng quá hả?” tâm tình hắn vui hơn khi thấy cái mặt tức giận của nó. “Đúng cái đầu anh ý”nó gào lên, mặt đỏ gay “Ngu ngốc thì đừng cho mình là thông minh” hắn bồi thêm. Hắn nói xong đi thẳng vào phòng, để lại nó với bao nhiêu ấm ức. Tâm trạng hôm nay của hắn thực sự rất vui vẻ. Hôm qua nó đã chọc cho ai đó mất ăn mất ngủ, thật là vui. Nhìn khuôn mặt cô nàng đỏ gay nói không ra lời, hắn cảm thấy mình thật sự thành công. Từ ngày cô ta dọn đến ở hắn cảm thấy cuộc sống của mình thật sự rất khác. Hắn vui khi trêu chọc cô, thấy một chút ấm áp khi quay về nhà thấy một người trong bếp. Và hắn thấy tim mình loạn nhịp khi người nào đó gào lên với hắn. Hắn nhận thấy, một ngày hắn không nhìn thấy cô, hắn sẽ buồn. Khi tâm trạng hắn không vui, chỉ cần nhìn cô, hắn liền cảm thấy nỗi buồn như bay bị gió thổi bay đi mất. Hôm trước hắn nhìn thấy nó mặc áo ngủ hình gấu, nhìn rõ ràng là rất xấu thế mà hắn lại cảm thấy đẹp, đúng là ở cùng người xấu diết thành ra tiêu chuẩn cũng giảm xuống. Nhìn đồng hồ, giờ đã là bảy giờ rồi. Hắn đứng dậy thu lại laptop. “Về thôi” hắn vui vẻ nói, nụ cười chưa từng tắt trên môi. Về nhà, hắn thấy tối om, tự nhiên hắn cảm thấy lo lắng, vội vả bật đèn tìm kiếm thân ảnh quen thuộc. Hắn lo lắng nhỡ hôm qua, hắn quá lời, cô bỏ đi thì làm sao?. “Hiền” hắn gõ gõ lên cửa phòng cô. “Gì?” thấy nó thò đầu ra, nhìn hắn với ánh mắt khinh thường, khiến hắn thở phào nhẹ nhõm. “Cơm” “Không nấu” nó trả lời xong định đóng cửa lại “Sao không nấu?”hắn khó chịu, cô lại tính đình công ư? “Tôi làm cái gì anh chẳng chê, nấu làm gì, đằng nào chẳng đổ đi” nó ấm ức. “Tôi muốn ăn cơm” hắn gằn giọng “Tự đi mà nấu” nó ương bướng Hắn thấy cô đang rất khó chịu,hắn không muốn chọc giận cô nữa. “Cô có gì tức giận với tôi thì cứ nói tôi nghe, tôi sẽ suy nghĩ về nó một chút” hắn hạ giọng nhỏ nhẹ. “Thật?” nó lập tức hỏi lại “Thật” hắn nhận ra cô nàng này rất dễ bị lay động, nhìn khuôn mặt cô lập tức thay đổi, hắn thấy thật vui. “ Anh nói đấy nhé, giờ anh ra sofa ngồi đi, đợi tôi một tí” nói xong nó quay vào trong phòng. Hắn ngồi đợi cô mà cảm thấy một chút chờ mong không biết cô nàng này bày trò gì nữa. Để xem cô ta có bao ấm ức với anh. “ Giờ tôi sẽ hỏi anh trả lời nhé” nó đi ra, tay lại cầm cuốn sổ ngày hôm qua. “Được” hắn cố gắng tỏ ra nghiêm túc, kìm nén nụ cười khi nhìn thấy cô đi vòng vòng quanh hắn với cái áo hello kitty màu vàng. Nhìn cô chẳng khác gì một cô nhóc mười bảy tuổi với khuôn mặt già chát. “ Vấn đề thứ nhất: anh thấy tôi ngu ngốc hả?” nó mở cuốn sổ trên tay nhìn vào đó hỏi. “ Không hẳn” hắn lấp lửng, hắn tò mò không biết cô định làm trò gì. “ Nói yes hoặc no, không chấp nhận câu trả lời như trên” nó ra dáng một bà giáo viên. “ Đúng” “Ngu chỗ nào?” nó hỏi lại “Có mấy món ăn nấu cũng không ra hồn” hắn không dám nói là cô bị hắn lừa đến đây mà không biết nên đành viện đại lý do này. “ Anh có biết nấu ăn không?” “Không” “Vậy anh còn ngu hơn tôi, dù sao tôi còn biết” nó kết luận “….” Hắn thấy mình bị vào bẫy. “ Vần đề thứ hai: tôi ăn mặc xấu lắm hả?” “Ừ” “Tại sao?” “ Nhìn thật xấu” “Xấu hay đẹp có ảnh hưởng đến anh sao?” “Không có” hắn chối. Nhưng bản thân hắn biết nhìn cô mặc mấy bộ đồ ngủ trẻ con tự nhiên tim hắn nhảy vài nhịp không đúng. “Cho nên, tôi đề nghị anh không được phép cam thiệp vào vấn đề này của tôi” nó cao giọng “Được” “Vấn đề thứ ba: tại sao mua máy giặt mà bắt tôi giặt tay?” nó thực sự cảm thấy vấn đề này rất bực mình “ Quần áo của tôi không được phép giặt máy, hư mất” hắn trả lời đúng sự thật. “Vậy tôi có thể sử dụng máy để giặt quần áo của tôi chứ?” “Được, tôi có bao giờ nói cô không được dùng đâu?” hắn bắt bẻ lại “ Qua” đúng thế, hắn chưa từng nói nó không được dùng mà. “ Vấn đề thứ tư: tại sao bắt tôi đi mua đồ ăn sáng xa như thế? Gần đây thiếu gì nhà hàng nấu ăn ngon” “ Nếu cô nấu được đồ ăn sáng, tôi sẽ nhân nhượng vấn đề này. Nhưng nhất thiết phải ngon mới được, không thì miễn bàn” “Được, tôi sẽ học” nó dứt khoát “ Vấn đề thứ năm: Nhà có thể cách ngày lau được không?” “Không, vấn đề này không bàn” hắn dứt khoát. “ Vấn đề thứ sáu: anh tốt nghiệp đại học chưa?” “Tại sao hỏi vấn đề này?” hắn thắc mắc “ Vì anh sử dụng ngôn ngữ rất thô lỗ. Tôi sống với anh có một tháng năm ngày mà anh dám chửi tôi ngu ngốc bốn mươi bảy lần, vụng về 32 lần, xấu xí mười tám lấn” nó liệt kê hết. “CÔ ghi lại?” hắn bất ngờ với số liệu chính xác cô nàng đọc ra. “Đúng vậy” nó thảm nhiên trả lời như chuyện bình thường. Hắn nhận ra cô nàng này thật sự rất ghi hận trong lòng. “Cô thấy tôi nói sai?” hắn hỏi ngược lại “Rất sai. Anh thấy tôi ngu ngốc chỗ nào? Vụng về chỗ nào? Xấu xí chỗ nào?”nó vừa nói vừa dí sát cái khuôn mặt nó vào mặt hắn. Tim nó tự nhiên đập thình thịch, nhìn gần hắn thật sự đẹp, mũi cao,môi mỏng, da trắng nõn, mắt sâu, lông mi công vút. Hắn bất ngờ đẩy nó ra, nó ngã chổng queo trên sàn nhà. “Nấu cơm đi” hắn bỏ vào phòng bỏ lại nó với bao cảm xúc hỗn độn. Hình như mặt nó đỏ bừng thì phải. sao lại thế nhỉ? Nó thì thầm. Tim hắn muốn bay ra khỏi lồng ngực. Hắn đứng bất động sau cánh cửa, cảm thấy một thứ cảm giác rất mơ hồ. Tự nhiên hắn cảm thấy Hiền thật đẹp, thật dễ thương. Khi cô dí sát gần vào hắn, hắn ngửi thấy mùi sữa tắm hoa nhài nhè nhẹ của cô, hình như cái nơi hơn bảy năm ngủ yên của hắn ngọ ngậy thì phải. Chính vì sợ cái trạng thái đột ngột này hắn mới vội chạy trốn. Vì hai người đều theo đuổi suy nghĩ riêng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




