|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
không bình thường” Nó nghĩ dù sao hắn cũng mời nó ăn một bữa ăn sang trọng như thế này nên nó cũng tốt bụng nói thật cho hắn nghe. Nó lại tiếp tục công cuộc làm no bụng, còn hắn lại im lặng đánh giá người đối diện. “Cô thích cái gì nhất?” “Tiền” nó chẳng cần suy nghĩ “Cô yêu ai nhất trên đời” “Tôi” “Nói thật?” “Chính xác” “Nếu tôi giúp cô kiếm tiền cô có muốn không?” Hắn thăm dò “Như thế nào? Tôi nói trước IQ của tôi là zero, Trí nhớ cũng là zero, giác quan thứ sáu không có, năng khiếu nghệ thuật không luôn, ca hát không ai nghe nổi đâu, ngoại hình hạng bét, có công việc cho người như tôi?” Nó cay đắng, nó luôn biết mình như thế nào. “Giúp việc cho tôi”hắn thẳng thắn “Từ chối” Không giây suy nghĩ “Tại sao? Tôi sẽ trả gấp đôi tiền lương của cô bây giờ” “Không thích” nó từ chối “Ăn ở miễn phí” Phụt ! miếng cá nó vừa đưa vào lại phun ngay sang kẻ ngồi đối diện. “Tôi xin lỗi”nó bày ngay ra bộ mặt thật thương cảm, hai mắt chớp chớp. Hắn không thể nói nổi gì khi nhìn cái áo trắng của mình biến màu. Tức giận hắn đi vào toa lét. Một lát sau hắn ngồi trước mặt nó nhìn nó tiếp tục ăn “Sao không muốn?” “Chuyện đó cũng cần hỏi sao?” nó nhìn lại hắn “Tôi không hiểu?” “Thật là! Anh chẳng thông minh hơn tôi gì cả. Tôi nói này nhé, cô nam quả nữ ở chung làm sao được.” Nó chép chép miệng ra vẻ dạy đời. “Cô sợ tôi và cô xảy ra quan hệ” hắn trợn tròn mắt, chỉ qua hắn lại qua nó rồi sau đó cười lắc nẻ. “Im ngay, tôi nói không đúng sao?”Nó bỏ đũa xuống tức giận nhìn hắn “Cô rất xấu cô biết không?” hắn mỉa mai “Biết” “ Cô rất già” “Biết” nó cảm thấy hắn nói củng đúng nên gật đầu “Nên tôi nói cô nghe, với ngoại hình như cô có chuốc say tôi, tôi cũng chẳng thèm mới lại…”hắn em hèm một cái “Mới lại cái gì?” “Tôi bị gay” “À, thẩy nào” nó ngẫm nghĩ cả buổi mới thốt ra lời. “Cất cái mặt đó đi” hắn gắt lên, trừng mắt nhìn nó khi thấy đôi mắt nó nhìn hắn đầy thông cảm. “Tội nghiệp, tội nghiệp” nó lắc lắc cái đầu, chép miệng “Im ngay”hắn cáu tiết, thật là hết chịu nổi, nhưng hắn cũng không dám làm gì quá đáng, hắn sẽ cần phải kiên nhẫn dụ cô, nếu thành công hắn thiếu gì cơ hội trả thù. Nghĩ đến đây, môi hắn cong lên. “Tôi nghĩ thế này nhé. Ăn ở miễn phí, lương 5 triệu, tôi sẽ dọn dẹp buổi tối và chủ nhật, ok?”Nó gợi ý “Cô điên à? Thóc đâu mà đãi gà rừng, cô nghĩ tôi là cái mỏ vàng chắc” hắn tỏ vẻ tức giận “Thôi được rồi, ba triệu, giá chót” “Hai triệu” hắn nghĩ một hồi mới nói. Hắn biết mình đã thắng. Với hắn tiền không quan trọng, quan trọng là hắn có thừa cơ hội trả thù cô nàng này rồi. “ Chấp nhận” nó cao hứng nở một nụ cười thật tươi. Nó thề với lòng ngày mai nó sẽ mua trái cây về cúng ông địa mặc dù phòng nó ông địa ở chỗ nào nó cũng không rõ nữa. Hắn nhìn chằm chằm vào nụ cười đó, thật bất ngờ cô ta cười thật đẹp, tươi như hoa lại còn có má nún đồng tiền nữa chứ, nhìn nụ cười đó khiến tim hắn đập loạn xạ. “Khoan” nó tự nhiên nhảy bật dậy khỏi ghế “Sao nữa?đổi ý?”hắn hơi lo, nhỡ đâu cô nàng nhận ra ý đồ thì sao nhỉ? “Sao lại là tôi?anh thực sự quen tôi?” nó cảm thấy ánh mắt người đàn ông này không bình thường tí nào. “Không quen nhưng cần người làm thế thôi” hắn lấp lửng “Với mức tiền đó, anh có thể tìm được khối người mà, nhất là những người có khả năng và kinh nghiệm hơn tôi nhiều” Lời nó nói cũng rất đúng,, khiến hắn hơi chột dạ, nếu hắn không qua ải này đảm bảo cô ta chạy mất dép “Thực ra còn một lý do nữa, tôi cần cô trở thành bạn gái tôi mỗi khi tôi cần cô đi cùng” hắn viện đại lý do. “Thế thì mức lương đó không hợp lý, một triệu nữa ok?” Nó chộp ngay cơ hội. “Ok” thật may cô nàng này không quá tò mò, nếu không hắn làm sao trả lời. Thế là nó quang minh chính đại chuyển nhà đến căn hộ chung cư cao cấp tại Sài Gòn Pearl. Nó không ngờ anh chàng này lại giàu có thế. Nó từng hỏi căn hộ này của hắn à? Hắn nói của cha mẹ hắn cho hắn làm của hồi môn. Nó đoán nhà hắn tương đối giàu nhưng cũng không quan tâm lắm mà hỏi dù sao cũng chẳng phải của mình, hỏi càng khiến mình thấy mình nghèo mà thôi. Phòng của nó ngay cạnh phòng hắn, nhưng nhỏ chỉ bằng một nửa, bên cạnh nữa là phòng làm việc của hắn. Nội thất căn hộ thì khỏi chê, tất cả đều là nội thất cao cấp, xa hoa chẳng khác trên tạp chí. Có nằm mơ nó cũng không nghĩ mình có cơ hội sống trong căn hộ như thế này. Thật đúng là một bước lên tiên. Sau khi nó xếp mấy bộ đồ quê mùa vào tủ quần áo, thì hắn mời nó ra phòng khách nói chuyện. “Chuyện gì thế?” nó đặt cái mông phịch xuống cái ghế đối diện hắn. “Coi đi”hắn quẳng cho nó mấy tờ giấy. Hóa ra là hợp đồng thuê người giúp việc “Cần cái này thật?” Nó ngạc nhiên khi nhìn thấy mấy tờ văn bản “Đương nhiên”hắn nhướng mắt nhìn nó. Nó ngồi nghiên cứu cái hợp đồng. Đại khái là hợp đồng thuê người giúp việc, thời hạn hợp đồng là một năm. “Sao cái đền bù tổn thất này nhiều thế? Ăn cướp chắc” Nó bất bình khi thấy nếu người giúp việc tự ý nghỉ việc mà không có sự cho phép của bên chủ nhà thì đền bù một trăm triệu. “Cô đang ngồi trên bộ sofa ba trăm triệu đó, đồ trong nhà tôi tất cả là siêu cấp cao cấp, cho nên tôi để đảm bảo ai đó ôm của chạy mất hay làm hỏng phải bồi thương” hắn đều đều giọng. “Ba trăm? Anh đùa tôi chắc? làm quái gì mà mắc thế? Nó dát vàng chắc”nó mất bình tĩnh “Tất cả nội thất đều có nhãn hiệu đề nghị cô lên internet kiểm tra để tránh tôi lừa cô, sao?nếu không đống ý thì thôi vậy?” “Khốn khiếp” nó rống lên, giờ nếu nó không đồng ý thì lại đi bụi đời. Chìa khóa thì đã trả lại cho sếp Dương rồi. Thật là ngu mà, lại bị tên khốn này lừa rồi. “Tôi nói trước nhé, tôi rất thích sạch sẽ nên mọi chuyện trong căn hộ này sẽ do tôi trực tiếp hướng dẫn cô dọn dẹp” hắn cao hứng hết mức. Mả cha nó, sao lại xui thế này cơ chứ. Nó suy ngẫm một lát rồi đành hạ bút ký tên. Nó biết thừa tên khốn nào đó hẳn là đang mãn nguyện lắm đấy. Đúng như nó dự đoán từ ngay ngày hôm sau , buổi sáng chưa đến sáu giờ sáng tên khốn đã gõ cửa phòng. Nó vốn ham mê ngủ nướng, lại vì tối qua tức hộc máu lên ngủ càng trễ, nhưng tiếng gõ cửa như muốn phá hủy kia khiến nó không bò dậy không được. “Điên à?”nó vừa mở cửa đã hét lên. “Tôi muốn ăn sáng” người nào đó đã quần áo chỉnh tề, một cây tân trang thật sự lịch sự. “Chúc ngon miệng”nó đóng cửa cái rầm, đi về phái gường. “Cô mở cửa ra ngay, cô lập tức đi mua đồ ăn sáng cho tôi” hắn vừa gõ cửa vừa hét rất chói tai. “Con trai, con bao nhiêu tuổi rồi mà còn cần người mua đồ ăn sáng hả?”nó tức điên lên mất, cái tên khốn vô liêm sỉ này. “Con trai? Cô dám” hắn hung hăng giơ tay lên, răng nghiến thật chặt “ cô quên hợp đồng hôm qua mới
ký qua rồi?”hắn hạ tay xuống gằn
từng chữ. “Rồi, con trai đợi ma ma một lúc, ma ma đi mua đồ ăn sáng cho”nó đóng cửa đi vaò toa lét. Nó biết thừa tên khốn ngoài kia đang tức hộc máu đây. Ai kêu ngươi dám chọc đến ta hử? Nó tính đúng là không bằng trời tính, hắn đòi ăn phở Hòa tận Quận 3 mà nhà hắn tới đó ít nhất mất nửa tiếng. Thẩy nào hắn gọi nó dậy sớm thế. “Tôi không có xe” nó từ chối “Đi taxi” “Không có tiền” “Tôi cho” “Anh không thể ăn cái gì khác à?” nó nịnh lọt “Không thích”hắn bình thản trả lời. Nó nhìn đồng hồ, rồi đành lóc cóc đi mua, nếu không nó lại trễ giờ làm mất. Thế nhưng khi nó quay về tới nhà thì chỉ thấy tờ giấy trên bàn”tôi có việc gấp phải đi”. Nó hung hăng muốn xé xác ai đó ra làm trăm mảnh. Đành ngậm bồ hòn ngồi ăn tô phở đã nở ra gần hết rồi lê bước đi làm. Khi nó đến công ty, thì muộn mất mười phút. Thế là đương nhiên nó được mời vào phòng sếp Dương để tâm tình. “Cô biết tháng này cô đi muộn lần thứ mấy rồi không?” Sếp Dương hôm nay sắc mặt không tốt thì phải, nhìn thật khó coi. “Lần thứ sáu ạ”nó nhẩm nhẩm tính rồi mới trả lời. “Có ai như cô không?”Sếp Dương không hề tức giận nói. “Xin lỗi, tôi sẽ cố gắng khắc phục ạ”nó lại đọc nguyên văn câu nói mà nó thường sử dụng khi đi trễ. “Từ lần sau nếu cô đi trễ tôi sẽ trừ của cô một nửa ngày lương cho ngày đó” “Tùy”nó tức giận trả lời. Nó chán nản kinh khủng, sáng sớm đã gặp hai con ma này. “ Ba tôi muốn biết cô vì sao chuyển đi và chuyển đi nơi nào?” Sếp Dương đột nghột hỏi khiến nó hơi bất ngờ. Nó nhớ ngày hôm qua khi nó trả chìa khóa phòng hắn còn chẳng thèm nói đến một câu. Thật là sao chỉ có người già thích nó không biết, hay mọi người đều nghĩ nó già nhỉ? “Tôi tìm được phòng rồi nên chuyển, nếu sếp không có chuyện gì nữa thì tôi xin phép” nó định quay đi. “Chủ nhật này ba tôi muốn cô tới nhà có chút chuyện” hắn rất bình tĩnh “Chuyện gì?” nó không vui, tại sao nó phải đến nhà người khác chứ nhất là lại là nhà sếp Dương. Tên oắt con này suốt ngày trưng ra cái mặt mất sổ gạo, nếu ngay cả chủ nhật cũng phải gặp hắn nữa thì cuộc đời nó hết cả ánh sáng. “Không biết, tới rồi biết” Hắn không nhìn nó trả lời. Thấy thế nó lẳng lặng rời đi. Ra đến cửa nó lại trẽ ngay vào toa lét, theo đúng lịch trình sau khi gặp sếp Dương. Đương nhiên nó vào đó là để chửi rủa và trút giận thôi. Đang lúc nó hăng máu thì nghe tiếng bước chân đi vào toa lét nên đành tạm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




