watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:00 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4295 Lượt

hỏi anh, anh bị cận thị hả?” Nó rất nhân từ nhắc lại câu hỏi “ Không” hắn trả lời cộc lốc. “Vậy là bị loạn thị rồi, thế thì anh phải mang kính chứ” nó kết luận “Tại sao?” hắn nghi ngờ cô nàng này đang muốn nói gì đó. Lần trước hắn đã bị kiểu nói chuyện không đầu không đít này làm cho tức chết rồi, nên lần này hắn phải cẩn thận hơn. “Anh nhìn kỹ đi” nó đột nhiên rí sát mặt vào mặt hắn, chỉ cách 5 cm, khiến tim hắn đập rộn ràng, cơ thể hắn căng cứng lại. Một giây, hai giây, ba giây, năm giây rồi mười giây trôi qua, hắn đẩy khuôn mặt đó ra rồi hét lớn “Cô điên à?” khiến khách trong nhà hàng đều quay lại nhìn hai người. Thật mất mặt, hắn vội vàng đứng dây, đi ra tính tiền. Tranh thủ lúc hắn tính tiền nó chuồn mất. Nhìn trước di động đen trắng cổ lỗ sĩ, ngay cả bàn phím cũng mờ hết hắn không khỏi thở dài. Đã một tuần rồi mà điện thoại chẳng lần nào đổ chuông cả. Số điện thoại này đúng là không phải số hắn gọi lần trước, chỉ khác nhau có một số cuối. Hôm đó hắn tính tiền thì cô ta chuồn mất, hôm sau hắn lại phải đi công tác tại Hà Nội. Hắn cố tình mang theo chiếc di động này xem cô ta có đòi lại không mà chẳng hề có ai gọi cả. Mở danh bạ ra thì có duy nhất hai số điện thoại “ nhà” và “công ty”. Hắn thật tò mò không biết cô nàng này thuộc típ người nào? Sao lại không có tới một người bạn thế? . Hắn lại nhớ tới cái cảm giác khi cô ta dí sát mặt vào mặt hắn khiến tim hắn đập thật nhanh nha. Quả thực lúc đó hắn quá bối rối nên mới đứng dậy đi tính tiền. Cả tuần nay hắn rất tò mò không biết cô ta có ý gì mà bắt hắn nhìn mặt cô ta. Reng reng reng. Hắn ngẫm nghĩ một lát rồi nhấc máy, hắn tin là cô sẽ gọi tìm máy về. “Alo” hắn nhấc máy. Đầu bên kia sụng là “Alo” giọng một người đàn ông. Hắn chưa kịp hỏi thì chỉ nghe tiếng tút tút tút. Ai vậy ta? Bạn trai? Bạn? anh trai? Thật đáng ngờ, ngày mai hắn về nhất định phải tìm cô hỏi cho rõ mới được. Hắn có thật nhiều vấn đề cần giải quyết với ân nhân. “Điện thoại đâu?” Sáng sớm vừa đến công ty nó đã được trịnh trọng viếng thăm phòng sếp Dương rồi.Nó gãi đầu tỏ vẻ suy nghĩ một lát, rồi trả lời rất vui vẻ “ Mất rồi” “Mất? khi nào?” Giọng sếp Dương thật hào hứng nha. Chẳng lẽ nó mất điện thoại lại có người vui mừng ra mặt thế này à? Đúng là thế gian này ác quá, toàn cười trên mất mát của người khác. Mà nhắc mới nhớ, không biết nó mất di động ở đâu nữa, thật là đãng trí quá đi. “ Lâu lắm rồi không thấy, chẳng biết mất ở đâu nữa” “Đầu cô chứa đất à? Di động mất cũng không biết” Dương tức giận, mà phùng lên “ Mất cũng tốt, đỡ ai làm phiền” nó rất trung thực khai báo niềm hạnh phúc khi chiếc điện thoại không cánh mà bay. “Mua cái khác đi” Sếp Dương gằn giọng “Không thích” “Mua ngay” “Không thích, sếp không có gì sai bảo nữa thì tôi ra ngoài đây” nó dứt khoát rời đi. Trời đất, hắn đến là bị đau tim với bà cô này mất thôi. Dạo này tâm tình hắn đặc biệt rất lạ, ngày nào cũng muốn hành hạ cô, nhưng không trông thấy cô lại cảm giác thiếu thiếu cái gì đó. Mà mỗi lần gặp cô đều bị làm cho tức hộc máu, vậy mà hắn vẫn muốn gặp. Nhiều khi hắn nghĩ chắc hắn bị bệnh rồi, nên thích ngược đãi như thế. Hôm qua gọi điện cho cô thì nghe tiếng đàn ông, thật sự khiến hắn tâm tình cực xấu. Hắn cũng không biết nguyên nhân từ đâu? Trong toa lét, nó tức điên lên đấm đấm vào con cá sấu nhựa mà nó mua mấy hôm trước. “Đồ điên, dám quản cả chuyện điện thoại của chị đây à? Muốn chị bỏ tiền mau điện thoại cho mày làm phiền à? Mơ đi” Sau khi xả hết tức giận nó mới từ từ đi ra văn phòng. “Nghe gì chưa? Bạn gái Sếp Dương mới đến đó, xinh lắm nhé” Cô A “Đương nhiên là xinh rồi, nhưng sao không phải cô nàng lần trước đi sinh nhật quản lý Thư nhỉ?” Cô B “Chắc bị đá rồi” Cô A Nó cười tươi, trong đầu nảy ra một ý kiến, nó đi về phía phòng sếp Dương. “Dương, sao bà nội và ba mẹ kêu người ta đến ăn cơm mà sao không nói cho người ta biết?” nó mở cửa một cái nói ngay “…” Sếp Dương trợn tròn mắt nhìn nó Cô nàng kia thì mặt đổi màu “Hôm trước em quên di động trong phòng ngủ sao anh không mang cho em, nhớ mai mang nhé, thôi anh tiếp khách đi” nó đóng rầm cửa chạy như bay về phòng mình. Sáu giờ, nó lê cái xác mệt mỏi về phòng trọ. Vừa đi vừa chửi cái thằng nhóc hỗn đảng” đồ khốn, đồ không tim, không gan, không phèo, không phổi, ta nguyền rủa nhà ngươi” Câu chửi này đi theo nó suốt hai mươi phút đi bộ về nhà. Nó công nhận nó hơi nhỏ mọn, đã ghét ai là ra sức chửi, nhưng ai bảo hắn chửi cô là đồ không óc cơ chứ. Từ xa nó nhìn thấy”cực phẩm”, cả tuần không gặp rồi, sao hôm nay hắn lại rảnh rỗi tới thăm mình nhỉ?. Nó đứng núp tại gốc cây cách chỗ hắn đúng không xa, nó cần suy nghĩ tính kế đối phó với thành phần không bình thường này. Năm phút sau, nó đã có ý tưởng. Nó đi thẳng một mạch, qua luôn hắn. Hắn đứng đây chờ cô gần một tiếng đồng hồ, mà cô dám lơ hắn. Quá lắm rồi, ai cho cô ta cái quyền khinh người thế không biết. Hắn đuổi theo kéo tay cô lại “Này” Hắn hét lên “Anh biết tôi à” Nó bình tĩnh diễn tuồng Khuôn mặt đã đỏ lên vì tức, giờ càng đỏ. Nó rất thỏa mãn với hình ảnh này. “ À, tôi thấy anh quen mắt lắm nha, chúng ta biết nhau hử?” “Cô nói xem” giờ này hắn thực sự muốn bóp cổ cô ngay lập tức. Cô thật sự vô sỉ quá mức. “Ây da, trí nhớ tôi kém lắm, già rồi nên không nhớ nổi. Thôi mai anh quay lại đi, để tôi về nhà nghĩ xem anh là ai đã nhé” Nó lịch sự kéo tay hắn ra. “Không muốn lấy lại điện thoại?” Hắn đã điên đến mức nắm chặt hai tay, gân xanh trên trán bất đầu nổi lên rồi. “ Điện thoại?, anh nhặt được ư? Thật tốt quá cho tôi xin lại đi” nó giả lả, thì ra hắn cầm điện thoại của nó, hôm đó nó mải ăn lên quên mất. Nó có chủ trương sống”có còn hơn không” nên muốn xin lại. Hắn thò tay vào túi quần móc móc một hồi, sau đó mỉn cười nhìn nó. Nụ cười này đúng là giết người không dao mà, sao mà đẹp thế không biết. “Ây da, tôi lại quên ở nhà mất rồi” hắn bắt trước giọng của nó “Anh…” tên khốn này, rõ ràng nó nhìn thấy trong túi quần hắn có điện thoại của nó mà, hắn dám lừa nó. Tức chết mà. Nhìn khuôn mặt tức giận của nó, tâm trạng của hắn chuyển biến hẳn. Hắn quay đầu leo lên xe bỏ lại một câu” ngày mai 6 giờ tối tại quán Thiên Thần, tôi mời cô ăn và trả điện thoại cho cô ok”. Nói đến ăn miễn phí tâm trạng nó thật sự tốt ngay được, tất cả tức giận theo gió bay đi mất. Nó lắc đầu”ông trời hình như nhìn thấy nó rồi thì phải”. Hôm sau, nó rất đúng giờ có mặt tại quán Thiên Thần, nhưng nó không có đi vào mà đợi bên ngoài. Nó biết nếu như vào rồi mà hắn không tới thì lớn chuyện. Nó làm gì có tiền mà trả cho cái nhà hang sang trọng này chứ. An toàn là trên hết, nó quyết định ôm cây đợi thỏ. Hắn hôm nay mặc một cây màu trắng, quần short, áo phông, giầy thể thao, nhìn hắn thật sự quá bắt mắt khi bước xuống từ chiếc taxi. Nó nhìn lại trang phục của mình, quần vải áo sơ mi cũ lại màu đen nữa chứ. Thật là chói nhau mà. Nhìn thấy nó, hắn lại trưng ngay ra cái nụ cười chết chóc kia, khiến nó không khỏi tim đập thình thịch. Đương nhiên, khi nó cùng hắn đi vào thì nó thành nền cho hắn. Nhìn hai người chẳng khác gì ông chủ và người hầu là mấy. Nó tự đánh giá như thế. “Chọn món đi” hắn rất lịch sự đưa menu cho nó. Nó thấy nghi ngờ sao hôm nay hắn lại cười nhiều thế không biết, không biết hắn có làm trò gì khôn đây. Nó chọn năm món tất cả, tất cả đều là món đắt nhất. Trong thời gian chờ món ăn lên, hắn mời nó uống rượi vang, nhìn giá tiền nó thật muốn chết mà, chai rượi vang thôi mà giá bằng nửa tháng lương của nó. Nó ngầm đánh giá, chắc hẳn tên này có tiền đây. Hắn cũng chẳng nhân từ gì vừa uống vừa nhìn nó chằm chằm. Cái chiêu đấu mắt này, nó từ trước tới nay chưa có đối thủ. Khi con người ta bị lăng nhục qua nhiều, thì họ ắt có cách chống lại, mà cách của nó chính là lừ mắt đối phương. Nó sống suốt 29 năm cuộc đời, đây là việc nó giỏi nhất. Và dĩ nhiên ai đó bị nó nhìn tới đỏ mặt quay qua nhìn cửa sổ. Nó hài lòng với chiến tích vòng một này. “Ngon không?” “Ngon”nó ngoan ngoãn gật đầu. Nhìn những món ăn đủ màu sắc lại thơm phức trước mặt. Nó nghĩ rằng ăn xong mà nó có đi qua thế giới bên kai nó cũng sẽ rất thỏa mãn. “Cô không có bạn à?” hắn thấy cô qua tập trung ăn uống nên tranh thủ điều tra “Không” “Cô có bạn trai không?” hắn tiếp tục “Không” “Cô thấy tôi thế nào?” “Không bình thường” nó vẫn vô tư trả lời “Sao lại không bình thường?” Sau khi hắn hỏi câu này thì đôi đũa trên tay nó dừng lại, nó nheo mắt nhìn hắn. Vài giây sau, nó lại tiếp tục chiến đấu vừa ăn vừa nói. “Ây, cái đó có gì mà cần hỏi? Anh như thế kia sao cứ bám lấy tôi làm gì? Tiền ư? Xin lỗi nhé một xu không có, sắc ư? Tôi có ư? Tôi đã soi gương từ khi ba tuổi rồi mà chưa nhìn ra nét đẹp của mình đấy” “Đúng” hắn bồi thêm không quên gật đầu như băm tỏi. Thấy hắn đồng tình nó có hứng tiếp tục. “Bí mật công ty ư? Tôi, một kế toán lương, biết gì mà hỏi, đấy anh thấy tôi có điểm gì cho anh bám nhỉ?” Nó kết luận “Đúng” hắn tiếp tục bằm tỏi “Vậy nên tôi mới nói anh rơi vào một trong ba trường hợp” “Sao?” hắn nhìn nó “Một là anh bị thiếu dây thần kinh cảm giác, hai là anh bị loạn thị, ba là anh

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT