|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
ánh nắng bắt đầu mò vào từ khung cửa sổ sau một trận mưa kéo dài từ đêm hôm qua đến gần sáng thì mới tạnh .Nhửng gọt sương rơi trên tán lá cây cũng theo nắng mà rơi xuống .Nhẹ đặt đôi chân trần xuống giường nó vào vệ sinh cá nhân ,không mất nhiều thời gian nó đã thay xong đồng phục ,bậy giờ mới nhìn kĩ đống phục trường thì ra là một chiếc váy dài đến đầu gối ,phần đuôi được thiết kế tỉ mĩ với nhửng sợi ren mỏng trong rất đáng yêu . Phần giữa chiếc váy được buộc lại rất tài hoa ,hai cánh tay áo dài có thể săn lên hoặc tuột xuống ,hai màu đen trắng của chiếc váy càng làm cho bộ đồng phục đáng yêu hơn .Thiết kế theo kiểu cách là những bộ đồng phục lolita càng khiến cho nó thích hơn .Nhắc đến đồ Lolita thì nó có cả một bộ suy tập từ váy ngủ ,đi chơi hay dạ hội đều toàn bộ là đồ Lolita ,và từ đâu nó có sở thích suy tầm Lolita là nhờ vào ông anh hai yêu quý của nó đấy .
Bước chân định rời khỏi phòng thì lại có tiếng điện thoại reo lên là của Miu gọi cho cô ,nguyên ngày hôm qua nó định gọi cho Miu nhưng rồi lại quên ,không biết từ khi nào cô đãng trí đến thế .Chậm rải nhắc điện thoại alô thì đầu dây bên kia là một giọng nói ỉu xìu vang lên như giấy gặp phải nước ,lại có tiếng ho ,tiếng khụt khịt từ chiếc mũi xinh xắn của Miu chắc là nhỏ bệnh rồi . Nhắc điện thoại trả lời
– Alô
– Bell hả tớ đây ,cậu giúp tớ xin nghĩ nhé ,hôm nay tớ không khoẻ nên không đến lớp được đừng buồn nhé .- Miu nói một tràn làm nó không kịp phản ứng chỉ ậm ừ một tiếng cho qua .
Đi xuống nhà ,nó không ăn sáng với thức ăn chỉ có sữa là bữa sàng duy nhất thôi ,trưa thì ăn tạm cái gì đó ở trường hay công ty ,tối thì có khi ăn khi không nên dần rồi cái dạ dày không thể chịu nỗi nên đành lộng hành đòi đình rệ hoat5d9ong65 mong cô chủ nhỏ sẽ quan tâm hơn nhưng lại bất kuc75 đành đầu trang biểu tình ,và mổi như thế cô lại cho vào trong một đóng thuốc giảm đau thế là xong ,công việc đình trệ đành phải thực hiện tiếp tục .
Lái chiếc audi trắng quen thuộc của mình đến trường .Chiếc xe dừng tại nhà xe nó bước xuống bao nhiêu ánh mắt ngạc nhiên nhìn nó làm nó cảm thấy khó chịu ,điều ngạc nhiên nhất là họ không chỉ nhìn nó mà con nhìn lên chiếc ôtô màu trắng vừa lái ,theo phản xa nó nhìn theo anh mắt của mọi người ,thì ra là nó quên rằng mình đang là học viên nhận học bổng vào trường mà lại chiếc xe đắt đỏ đến thế không nhìn mới lạ .Chẳng lẽ bây giờ chạy lại đứng trước mặt mọi người nói rằng đây là xe tôi mượn vậy thì thôi cứ để họ muốn nghỉ gì thì nghĩ nó chẳng quan tâm nhiều , vốn dĩ con người nó là thế không quan tâm đến vần đề xung quanh .Cảm giác thấy đầu nó hơi đau nên đi nhanh vào lớp ,Lớp bây giờ tuy vẫn chưa vào tiết nhưng đã rất đông học sinh . Ngồi chổ của mình chưa kịp đặt đồ xuống thì ngoài của đã vang lên vài giọng nói không muốn nghe . Nhắm mắt ngủ suốt năm tiết trôi qua ,nhưngno1 vẩn biết có những ánh mắt đang nhìn mình khinh bỉ . Chuông reo tất cả mọi người đỗ xô ra khỏi lớp ,nó cũng vậy cũng hoà mình vào dòng người đông đúc trong những đám người chen lấn nhau mua đồ ăn ,thức uống cho bữa trưa . Nó cũng chọn cho mình một vài món ăn nhẹ ,và ly sữa .Đang ngồi thưởng thức miếng bánh cheesecake thì từ xa có tiếng của Nhả Anh và Gia Linh vang lên ,trong câu còn có chút mỉa mai
– Này Linh cậu không thấy ở đây có nhiều ruồi muỗi quá sao ?- câu nói vừa dứt thì một tràn cười nổi lên từ phía bọn công tử nhà giàu riêng nó vẫn bình thản ngồi ăn bánh uống sữa mà không để ý đến chuyện xung quanh nhất là người được gọi là công chúa của học viện này . Nó chẳng quan tâm vì quá hiểu con người này ,không chỉ cô ta mà Ngọc gia linh cũng không ngoại lệ ,bề ngoài là người thánh thiện nhưng bên trong lại đầy thủ đoạn .
Ánh mắt của Nhã Anh không mấy thiện cảm nhìn nó ,nhỏ vừa nhớ lại chuyện quả gia Mai nói lúc tối ,vô tình nghe được thôi nhưng khi nghe nhắc đến cái tên nó là máu trong người cô lại bọc phát lên đến tận não ,nỗi tức tối khi bị hắn lạnh nhạt ,sự thờ ơ xem mình như không khí trong lớp của mấy ngày qua đều được cô đem ra mà trúc giận .Sẵn trên tay đang cầm ly nước cam cô phan thẳng về phía nó ,không kịp né nên nó lãnh trọn nguyên cái ly lên trán ,nơi vết thương vừa lành lại nay lại rách toạt ra ,một dòng máu đỏ chảy xuống ,thấm ướt một chút của chiếc áo trắng . Lúc này nhìn sắc mặt của vị công chúa đang tái xanh vì sợ càng làm cho nó thích thú mặc dù người bị thương là mình . Lấy một ít khăn giấy chậm lên vết thương ngăn cho máu không chảy ra ,nó tiến về phía Nhã Anh miệng lên tiếng như đe doạ
– Cô ,phá bữa ăn của tôi thì cái giá phải trả chính là sự nghiệp mà gia đình cô đang có được đấy . – âm lượng nhẹ nhàng thanh thoát của nó vang lên như khiến cho mọi vật ngừng quay ,thời gian như dừng lại ngay thời điểm đó vậy .Mải một lúc sau Nhã Anh mới thoát khỏi lời nói của nó mà cất tiếng
– Cô nghĩ tôi sợ cô sao ?- tuy ngoài miệng nói như thế nhưng trong cô lại dâng lên một nổi lo lắng ,điều nó nói là gì đây thật khó hiểu nhưng không đề phòng thì không được .
– chuyện đó tôi đâu biết được .
Nói rồi nó rời căn teen lên phòng y tế trước hết là cầm máu cái đi rồi tính gì thì tính ,vừa đặt chân vào phòng y tế nó đã nghe thấy tiếng ồn ào ,muốn yên tĩnh thì phải chịu đựng cho băng bó nhanh rồi còn tránh xa nơi đầy mùi cồn ,este đáng ghét này nên nữa định bước vào,nữa lại muốn đi ra . Do dự hồi lâu nói cũng bước vào . Vừa vào đến nó đã gặp hắn ta đang nằm trên giường thì ra là hắn nằm trên này hèn gì lúc nó vào lớp không thấy hắn cứ tưởng hắn nghĩ học chứ , đôi mắt mệt mõi khép hờ lại ,chân thì băng một lớp băng khá dầy khiến nó nhíu mày chăm chú nhìn ,đột nhiên hắn lên tiếng khiến nó hơi lúng túng .
– Nhìn đủ chưa ?
– Ờ ,xin lỗi .- nói rồi nó vội đi đến nơi để hộp cứu thương ,nhìn quanh tìm thầy y tế nhưng chẳng thấy đâu thì tiếng hắn lại vang lên
– Thầy đi ra ngoài rồi ,cô tìm thầy làm gì ?- miệng vẫn nói nhưng mắt không hề mở ra lấy một lần ,mà cần gì mở mắt hắn cũng biết người trước mặt mình là nó rồi .
Không đáp lại lời hắn nó chỉ im lặng ,dùng một ít gòn thấm tí oxi đặt lên vết thương nhằm sát trùng vết thương, mùi oxi già bay khắp nơi trong căn phòng khiến nó càng khó chịu hơn , vô tình làm rơi hộp thuốc xuống đất ,vội vàng cúi xuống nhặt ,một tay đặt trên vết thương ,một tay nhặt thuốc .Miệng không ngừng lẩm nhẩm gì đó khiến cho hắn phải mở mắt nhìn nó mà lên tiếng với vẻ bực dọc
– cô làm cái quái gì thế ,im chút không được à . – tiếng hắn quát lớn khiến nó có chút giật mình nhưng lại quay về với vẽ băng lãnh vốn có .
– xin lỗi !
Cả không gian bao trùm lấy mọi thứ ,chỉ có tiếng thở dài của hắn ,hơi thở yếu dần của nó ,yếu dần như không còn chút sức lực ,nếu biết vào đây ngồi chờ đợi thế này thì nó đã về nhà cho bà quản gia gọi bác sĩ băng vết thương lại còn nhanh hơn là ngồi chờ đợi như thế này . Định đứng dậy thì từ cửa có tiếng của vài người bước vào .
– Thiếu gia thuốc đây ,xin lỗi vì tôi và Dương đi mua chút thuốc nên về …. – Bảo chưa nói hết câu thì thấy thuốc vươn khắp sàn cứ nghĩ là thiếu gia vứt chứ thì cậu đã ngạc nhiên khi thấy nó ngồi gần giường hắn với gương mặt nhợt nhạt thiếu sức sống ,hình như tay còn dính máu nữa . Riêng dương thì vẫn nhìn đóng thuốc vừa mới xếp gọn lại do lúc sáng thiếu gia vứt mà giờ lại như cũ . Thấy thằng bạn không phản ứng gì ,Bảo liến thục cùi chõ vào bụng dương khiến cậu ngậm nguyên cục tức không biết trút vào đâu vì thiếu gia đang ở đây nên không được làm ồn ,nhưng miệng vẫn không ngừng mắng Bảo
– Thằng kia ,không biết đau à mà mày làm gì vậy .
Bảo không nói gì chỉ đưa tay chỉ về phía nó đang ngồi ,lúc này cậu mới để ý là có người lạ ,nhanh chống lấy lại vẻ nghiêm chỉnh ,Dương đi đến chổ nó nhẹ giọng hỏi
– sao thế ,bị thương ở đâu à . Nó Không nói gì chỉ ngước lên nhìn Dương ,gương mặt hồng hào nay lại trắng bệt đến tội , đôi mắt xàm tro sâu như một cái giếng không đáy cứ thu hút anh nhìn của người khác ,khiến cho người ta luôn chú tâm vào đôi mắt đó . Hồi lâu nó lên tiếng sao khi xem xét Dương
- ở đầu .- miệng vừa dứt lời thì tay nó vén tóc lên sau mái tóc ấy là một miếng gạt được dán rất tĩ mĩ ,màu trắng của gạt nay chuyển sang màu đỏ thẩm của máu .
Bắt tay vào công việc ,đưa mắt nhìn hắn ta rồi lại tháo băng trên trán nó ra ,vết thương tuy không sâu nhưng lại rách miệng , máu đã không còn chảy nữa nhưng vẫn thấm ướt lớp gạt mà nó vừa đặt lên trán trong lúc chờ đợi . Dương nhìn vết thương nó rồi lên tiếng
– Em bị thương sao ,vết thương cũ chưa lành . Giờ thêm vết thương này nữa ,em vừa đi đánh lộn về à
Nghe đến đây đột nhiên hắn mở mắt nhìn nó , máu tuy đã cầm nhưng vẫn chảy .Nó im lâng hồi lâu rồi lại lên tiếng
– Bị ăn ly vào đầu thôi .- vẫn thái độ bình thản đáp chuyện với thầy y tế ,nó đưa mắt nhìn ngoài cửa sổ ,nơi những ánh nắng vẫn tranh đua nhau rọi vào cửa sổ . Băng vết thương xong nó định đi nhưng hơi choáng nên đành ở lại .Mọi người điều đi ra ngoài hết chỉ còn nó và hắn
– xin lỗi – tiếng nói nhẹ nhàng vang lên từ phía giường .
Không gian như lắng động chỉ có tiếng thở ,thời
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




