watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5767 Lượt

Nhiều hắn đi trên đường mà nhìn thấy những người khác tay trong tay . Còn mình thì chỉ có một . Phải chi lúc ấy hắn đừng làm nó khóc . Đừng làm nó buồn , quan tâm nó nhiều hơn thì có lẽ nó đã ở bên cạnh hắn lâu hơn .năm sau …..
Mọi thứ dần thay đổi nhiều hơn . , từ nhà cửa , con người … cuộc sống . Mọi người ai cũng thay đổi nhưng chĩ có hắn , vẩn một mình hắn là không thay đổi . Tình yêu dành cho nó không mất đi mà ngày một nhiều hơn . 1 năm qua là thời gian đễ hắn không phải suy nghĩ đến những chuyện buồn phiền nhưng sao tim lại cứ đau , cứ chảy máu từng ngày , từng giờ . Hình ảnh nó lúc nào cũng ở trong đầu hắn không sao quên được .
Bật đại một kệnh truyền hình nào đó đang phát sóng . Báo chí truyền thông chưa bao giờ hết bàn tán , viết bài về những điều mới lạ cả . Công ty Vỹ Anh ra đời đã tròn được một năm nhưng chuyện ấy vẫn được họ đem ra bàn tán xôn sao . Vỹ Anh là công ty do hắn thành lập , đào tạo ra những thế hệ người mẫu diễn viên nổi tiếng nhất hiện nay . Một phần cái tên là của nó và hắn .
Tắt kênh vừa bật lên hắn khoác vội chiếc áo khoác trên giường đi ra ngoài . Đường vẫn đông đúc xe cô qua lại . Ngoài trời mưa lại rơi , rơi như ngày hắn biết tin nó mất . Chiếc xe dừng trước nghĩa trang , một khu mộ khang trang hiện ra xung quanh toàn là bạch hồng . Mỗi ngày một bó được hắn mang tới riết rồi nhìn mộ nó như shop hoa vậy . Ngồi trước mộ nó hắn khẽ lau nước mắt động lại trên khoé mắt khi nhìn thấy tên nó .
Dòng chữ màu đen nổi bật trên tấm bia lạnh giá . Trời mưa ngày một nhiều hơn , nước mắt hắn hòa lẫn với nước mưa tạo nên vị mặn chát khó chịu .
– Này , một năm rồi đó em biết không ?
– Em bỏ anh đi đúng một năm rồi đó nhớ chưa !
– Sao anh nói chuyện mà không trả lời .
– Ngày nào anh cũng ngồi đây với em như vậy có vui không .
– Vui thì cứ nói vui , buồn thì cứ nói buồn . Sao cứ im lặng hoài vậy .
– Mưa rồi kìa , ngày em đi mưa cũng nhiều như vầy nè
– Anh nhớ em lắm đó . Em đi mất rồi mang luôn tim anh đi mất hà . Đau lắm đó .
– Ừ thì em giận anh , em ghét anh . Nhưng em vẫn yêu anh đùng không ?
– Anh yêu em như em yêu anh vậy . Nhớ em nhiều lắm , nhiều đêm anh không ngủ được nè .
– VỹAnh hiện nay thành công lắm . Nó là tên anh đặt cho công ty đó . Tên của anh với tên của em .
– Ở trên đó em có nghe anh nói gì không ?
– Chắc là có đúng không .
– Trời cũng tạnh mưa rồi , anh về nha . Mai lanh lại đến thăm em . Bye bye , gấu con của anh.
.
.
.
.

Gió lạnh khẽ rít qua từng chiếc lá trên đường . Mùa đông lại tới , một năm qua nhanh đến mức chống mặt , thoáng cái đã 1 năm . Khoác chiếc áo len do hai mua , nó đi dạo trên phố . Ngoài trời giờ đã tối lắm rồi nhưng nó lại thích . Như góc tối trong lòng nó không cách nào lí giải được . Hình anh cậu thanh niên chạy nó quanh biện cứ lởn quỡn trong đầu . Mọi thứ điều mờ nhạt , cố gắng lắm nhưng nó chẳng nhớ được gì . Tối nay máy bay nhà nó sẽ đưa Miu sang đây . Từ sau vụ tai nạn ấy đến nay cũng đã một tháng . Một phần kí úc nào đó nó đã mất đi . Tình cảm giữa ba và nó cũng tốt hơn . Nhớ hôm nó gọi cho nhỏ , nhỏ mừng như húm đòi gặp mặt nó ngay .
.
.
.
Lanh quanh khắp nơi cuối cùng cũng dừng lại trước biển . Nó không biết quyết định cho Miu biết việc nó còn sống và cả những việc liên quan đến chuyện vì sao nó lại nói mình chết đi có tốt hay không nhưng hiện giờ thì nó thấy rất tốt .
Một vài mảng kí ức nào đó bị nó quên mất chợt hiện về nhưng lại rời rạc đến khó chịu , khiến đầu nó cứ đau
” – Em đang làm cái quái gì vậy hả , có biết nguy hiễm lắm không hả . Em thông minh mà tại sao lại chơi trò ngu ngốc như vậy , có biết làm anh sợ lắm không . ”
“- Hợp tấu nhé ”

Nó chẳng biết người vừa tránh mắng nó trong đoạn kí ức ấy ai , người nó nói chuyện là ai . Tất cả điều mờ nhạt , mỗi lần nó muốn chạm tay vào người nói chuyện ở bên kia với mình thì hình ảnh người đó lại biến mất . Hai tìm nó suốt từ đó đến giờ chẳng thấy nên đi thẳng ra biển . Quả đúng , nó đúng đó với đôi tay đang ôm đầu . Có lẽ nó đang nhớ thứ gì đó .
– Joe , em sao rồi !
– Không sao , anh này hình như trước đây em có quen một người con trai phải không ?
Hai im lặng không trả lời , anh không muốn nó nhớ đến hắn nữa . Nhớ đến chỉ thêm đau lòng , chẳng phải cuộc sống của nó hiện giờ rất tốt sao . Tốt hơn khoảng thời gian yêu hắn . Ích ra bây giờ nó không phải khóc . Giọng anh nhẹ nhàng từ tốn , nắm lấy hai tay của nó , nhẹ nhàng áp vào mặt mình cho ấm – Chuyện không nhớ thì đừng nhớ , nhớ lại chỉ đau lòng . Thanh Trúc vừa đáp máy bay đang trên đường về đây .
Nó chỉ gật đầu với anh . Chuyện không nhớ thì nó cũng không ép mình được thôi thì cứ thuận theo tự nhiên . Một năm qua nó rất nhớ Miu , cô bạn duy nhất nó có từ khi sinh ra đến nay .

Mùa đông nước Anh thật lạnh , đã khoác mấy cái áo len , cộng thêm việc nằm trong lớp chăn bông ấm mà nhỏ không tài nào ngủ được . Nó bị mất trí nhớ sao , đó là điều nhỏ không tưởng . Tai nạn giao thông diễn ra quá đột ngột khiến cho anh Kelvin không xoay sở kịp . Thêm kết quả xét nghiệm , chụp citi khi nó vừa tỉnh cách đây một tháng thì nó bị chứng mất trí nhớ tạm thời . Nhỏ vừa mừng thầm khi nó quên hắn đi nhưng khi nó nhớ lại thì nhỏ phải làm sao đây . Mọi công sức của anh Kelvin coi như đổ sông đổ biển hết rồi .
.
.
Trái với không khí lạnh của thủ đô London phồn hoa , thì thành phố của hắn lại đầy ngập những ánh nắng vàng hoa . Ngày mới đầy oi bức nhưng trong công ty Vỹ Anh lại như một vùng băng tuyết bao phủ vậy .
Toàn bộ nhân viên điều phải mặc đồ trắng , hoặc đen . Còn nếu không có thì là áo trắng quần đen hoặc vày đen chứ không được mặt đồ màu . Đặc biệt ngày này , từ đầu cửa vào đến phòng giám đốc đều toàn là Bạch hồng . Mọi người thấy lạ nhưng chẳng giám hỏi . Ngày sinh nhật hắn trôi qua một cách chậm chạp không bánh kem , không nến … Chỉ có màu trắng của hoa hồng và mắt khi hắn nhớ đến nó . Nó thật biết chọn ngày mà, ngày sinh nhật hắn là ngày nó mất . Nó bước sang một thế giới khác .
Sinh nhật của hắn trôi qua thật tẻ nhạt . Ngồi trong phòng họp , hắn bật máy tính lên . Trên màn hình máy chiếu lớn hiện ra . Một cô gái đang ăn chè , những kiểu hình nhìn đến buồn cười . Những trò ngố đều được ghi lại một cách tỉ mĩ . Hình ảnh nó đeo chiếc nhẫn vào tay hắn , đến khoảnh khắc đứng dưới hoàng hôn đều chiếu lại trên màn ảnh lớn . Tiếng đẩy cửa phòng hộp , một người bước vào . Trên tay là một cái bánh kem . Cô nhân viên ái ngại khi hắn quay lại nhìn chầm chầm lên cô . Phải hôm nay là sinh nhật hắn nhưng hắn không cần mấy thứ đó . Định quát cho cô ta một trận thì Bảo bước vào . Khiến lời mắng của cậu bị nuốt vào trong .

Bảo ra hiệu cho cô ta đặt cái bánh xuống rồi đi ra ngoài . Cậu ngồi đối diện hắn mặt đăm chiêu nhìn vào màn hình máy tính , giọng quan tâm chân thành của một người bạn .
– Cậu vẫn nhớ Nguyệt Anh sao
– Hôm nay là ngày cô ấy mất .
– Chuyện qua rồi . Một năm rồi còn gì ?
– Thanh trúc đâu cậu không đi cùng à . Mà cậu về khi nào vậy . – Hắn lảng sang chuyện khác
– Miu đi Anh rồi , tớ vừa về . Mà cậu không định tìm người yêu sao . Không định làm sinh nhật à .
– Không . – một câu trả lời ngắn gọn , hắn đứng dậy đóng cái lap lại rồi cầm chiếc áo khoác ra ngoài . Bảo ngồi đó chỉ biết lắc đầu ngao ngán . Trước đây Nhã Quyên biến mất hắn không như thế này . Đúng là nó mất đã để lại cho hắn một vết thương không lành . Còn đau hơn gấp trăm lần so với thời gian cách đây 6 năm .
Quầy tiếp tân vẫn luôn đầy những người buôn chuyện . Cô gái lúc nãy đi vào trực thuộc bộ phận này . Mặt mày cô ta xanh như tàu chuối khi bắt gặp ánh mắt chết người của hắn . Không phải vô tình mà thế . Vì công ty này vốn có luật cấm . Ngày nào cũng đucợ mang bánh kem hay đại loại là quần áo muốn mặc gì thì mặc nhưng đến ngày sinh nhật hắn thì không được để hắn thấy bánh kem trong công ty càng không được mặt quần áo màu . Nếu không thì bị sa thải ngay lập tức . Cũng có thể do số cô ta may mắn khi Bảo bước vào cứu lấy cô ta . Vài chị làm ngồi gần khoác tay nhau buôn chuyện với cô gái lúc nãy .
– Này đem bánh kem vào rồi sao mặt mài xanh thế
– Đáng … đáng …. đáng sợ lắm . – Cô gái vẫn lấp bắp như chưa thoát khỏi anh mắt của hắn . mấy chị đó chẳng hiểu gì vội gặng hỏi .
– Đáng sợ gì , bộ cưng làm sai gì à
– Không phải , ánh mắt của giám đốc rất đáng sợ . Đặc biệt nhất là giám đốc chỉ nhìn có mấy tấm hình trên màn hình máy chiếu thôi . Nhưng ánh mắt không đáng sợ như khi em bước vào .
– Là một cô gái có đôi mắt màu xám phải không . – Chị gần đó cũng bắt đầu xúm lại gần . Cô gái kia chỉ gật đầu một cái rõ chắc .
– Là bạn gái của giám đốc đấy . Mất cách đây một năm , ngay vào ngày sinh nhật của cậu ấy . – chị này vội dừng lại thì chị khác tiếp vào – nên ngày ấy không còn bánh kem nữa mà thay vào đó là những bó Bạch hồng đặc khắp công ty này .
Cô gái kia khẽ gật đầu một cái như đã hiểu . Hèn gì ánh mắt ấy lại buồn và lạnh như băng ở Bắc cực vậy . Nhìn vào như muốn nhấn chìm con người ta .
.
.
.
Trời đã gần 1 , 2 giờ khuyan mà nhỏ vẫn không

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,35 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT