|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
thể nói bản thân mình quá ngu ngốc mới cố gắng nhớ lại quá khứ đã mất để rồi biết đâu mình lại đau.
[ Tuyết lạnh…
Như ngày anh làm tim em đóng băng …………
Mưa to …….
Như ngày em khóc ……
Nắng ấm …….
Như ngày em yêu anh …………. ">
Mấy ngày rồi hắn chẳng đến công ty khiến mọi người cũng lo lắng . Chẳng bao giờ hắn bỏ việc như thế này cả , càng không nghĩ mà không nói với thư kí hay giám đốc điều hành .
Nằm trên giường với lớp chăn nhiều hơn mức bình thường . Mấy hôm nay hắn sốt cao lắm , lúc hạ lúc tăng nhưng chẳng chịu đi bác sĩ . Mẹ hắn thì ngày nào cũng rơi nước mắt khi con trai mình như thế . Ngày biết tin nó mất , hắn đi biệt luôn . Suốt cả ngày điện thoại không bắt máy , ai ở nhà cũng lo lắng . Khi về thì quần áo ướt mem , tóc tai thì rối bù . Người toàn mùi bia rượu , trong tay cứ khư khư nắm lấy lá thư tướt nhem như người hắn vậy . Bà lúc chỉ biết khóc chứ còn biết làm gì . Ba hắn cũng đâu hơn bà , người như ngồi trên đống lửa . Mấy ngày đó hắn sốt cao đến nỗi phải đưa vào viện chăm sóc . Khoẻ lại thì nhốt mình trong phòng mặc cho ai kêu gọi hay làm gì . Một thắng sau , hắn bước ra ngoài , nhưng do sốc quá hay sao mà cứ lầm lì . Lao vào công việc như con thú dữ . Nghĩ tới đó thôi là bà đau lòng lắm rồi .
Đêm nào hắn cũng khóc mặc dù chẳng ngồi khóc sướt mướt như con gái hay giống bà . Mà nước mắt cứ vô thức lặng lẽ rơi sau hàng mi dài . Đôi lần bà vào phòng nhìn thấy hắn ngủ trên bàn làm việc . Máy tình vẫn mở , hình ảnh người con gái mà hắn yêu luôn xuất hiện trên màn hình . Nhìn cảnh ấy mà bà đau quặng lòng .
Phải chi ngày đó bà ngăn cản việc trờ về của Nhã Quyên thì tốt biết mấy. NHưng người tính đâu bằng trời tính . Nhã Quyên đâu phải tự nhiên xuất hiện quay trở lại mà cô ta về là do có người đứng sau . Biết chuyện đó nhưng bà lại không can ngăn để giờ mới có cớ dự này . Lỗi này đâu thể trách hắn được .
Sáng ….
Vài chú chim nhỏ đậu trên cửa phòng hắn hót líu lo , cựa mình thức dậy . Mẹ hắn đã thức từ khuya , bà ngồi đó thay khăn và đo nhiệt độ cho hắn đến gần sáng mới về phòng mình . Từ khi sinh nhật hắn xong thì họ bắt đầu dọn qua đây sống cùng với hắn cho vui . Một phần vì muốn cho hắn không nghĩ nhiều đến nó . Một phần là muốn cho hắn có thêm tình cảm gia đình hơn . Từ ngày hắn dọn ra sống riêng , lại ích khi về nhà nên ba mẹ hắn sợ hắn thiếu thốn tình cảm . Dù vậy thì nỗi đau của nó đâu thể nào lành được , có lúc hắn lại yêu nó nhiều hơn chứ .
Một tuần trôi qua nhanh . Trời vừa về chiều pthì máy bay cá nhân nhà nó cất cánh .
Chiếc máy bay hiện đại với đầy đủ tiện nghi . Nhắm mắt ngủ một chút do dư vị của thuốc ngủ còn lại liúc trưa . Miu thì vừa nghe nhạc vừa chat với Bảo rất vui .
.
.
. Máy bay nhà nó hạ cánh . Xách cái vali chẳng mấy bộ đồ đi ra ngoài . Nó đội chiếc mũ lưỡi trai cùng bộ đồ màu đen bó sát làm tôn lên vóc dáng chuần đến từng milimét của nó . Miu thì chọn cho mình chiếc váy màu xanh nhạt trong rất hợp với nhỏ . Bào đứng đó chờ từ khi nào . Vừa thấy nhỏ cậu đã cười rạng rỡ .
– Về có mệt không ?
– Không mệt .
– Ai đây .
Nó nghe Bảo nói thì tháo chiếc nón ra . Cậu không khỏi ngạc nhiên mà lắp bắp . Nó chỉ cười khì .
– Là ….là là J…oe là joe sao ?
Nó gật đầu thay câu trả lời cho cậu . Rồi đi ra ngoài trước . Chiếc xe nhà nó dừng trước công ty . Một năm mọi thứ cũng chẳng thay đổi gì nhiều . Công ty vẫn nguyên vẹn như thế . Vô tình hay cố ý nó đi ngang qua công ty Vỹ Anh . Một công ty người mẫu diễn viên mới xuất hiện cách đây một năm nhưng lại gây được nhiều tiếng vang trên thị trường thế giới . Thậm chí có nhiều nhà thiết kế còn tìm đến công ty chỉ để tìm một cái hộp đồng thiết kế thôi . Nhiều nhà thiết kế nỗi tiếng trên thế giới còn phải nhượng bộ cho công ty vài phần . Nó chỉ nhìn lso7 một cái , miệng lẩm nhẩm ” Vỹ Anh sao , tên nghe hay . Sẽ có lúc gặp mặt ”
Chiếc xe của nó dừng trước FJ . Nó bước xuống mọi người đều nhìn . Phải chăng là người là muốn vào công ty . Nghĩ vậy bào vệ liền chạy ra chặ nó lại .
– Này cô muốn đi đâu ? – Bảo vệ lớn tiếng hỏi nó
– Gặp Phong Minh – lời nói của nó nhẹ nhàng như làn gió nhưng lại lạnh đến thấu xương . Cách nói chuyện vẫn không thay đổi tí nào
– Cô biết cậu ấy là ai không mà dám gọi thẳng tên như vậy – Bào vệ vừa nói thì phía sau có người đi tới lên tiếng – có chuyện gì vậy ?
– Thưa , thư ký Du có người này tự nhiên đòi gặp giám đốc .
– Cô có hẹn trước không ?- Thư ký Du hỏi nó . Nó chỉ nhép mép cười nhạt , xem ra chủ tịch muốn gặp giám đốc phải hẹn trước sao . Ngước lên nhìn Du thư kí một cái . Nó chỉ cười nhạt , giọng ba phần sát khí .
– Chào Du thư kí lâu rồi không gặp .
– Chủ tịch . – Du thư kí một phen ngạc nhiên thì lấy lại phong độ trả lời nó – người về khi nào vậy .
Nó không trả lời cậu , chỉ nhìn tên bảo vệ đang run cầm cập vì sợ . – Đuổi việc – hai từ duy nhất phát ra từ miệng nó rồi đi thẳng vào trong . Thư kí Du chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm , thương tiếc thay cho số phận của tên bảo vệ .
Thang máy lên tới tầng 19 thì dừng lại . Nó đi vào phòng Minh ,. Vô tình nghe được câu chuyện vui của anh , trong đầu xuất hiện vài tia ma mị . Một kế hoạch thành công mĩ mãn . Đẩy cửa bước vào , nước mắt rơi lắm tấm trên gương mặt nó ., giọng giận dỗi nhưng trong lòng lại cười đến đau cả bụng
– Phong MInh anh là thằng tồi , anh biết là bé Ann , Mike và Kate nhớ anh lắm không vậy mà anh ở đây nói chuyện với người phụ nữ khác mà . Tồi biết anh là người thế này thì trước đây tôi không giao công ty cho anh .
– Ơ Joe em đang nói gì vậy . Con nào anh và em làm gì có con .
-Cô là bồ anh ta à . Đừng tin nhé . Anh ta nói dối đấy . Ngày nào con tôi cũng hỏi, mẹ Joe khi nào ba Phong Minh về thăm tụi con ấy .
– Minh tôi không ngờ anh là người như vậy . Đám cưới hoảng lại đi . – Cô gái ấy nói rồi chạy thẳng ra ngoài . Nước mắt đầm đìa hai bờ má .
Còn nó thì cười thánh tiếng , Tay lau lau mấy giọt nước mắt từ chay thuốc nhỏ mắt trong túi . Minh nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống nhưng lại không thể nào mắng đó được
– Em về khi nào vậy . Ba đứa nhóc kia thế nào rồi .
– Về khi nãy , giúp anh đuổi một tên bảo vệ , gặp Du thư kí rồi , bọn nhóc khoẻ . Mà anh định làm đám cưới à .
– Ừ tại em mà giờ cô ấy giận rồi đấy . Bắt đến một chiếc áo cưới mới trong bộ sưu tập em vừa thiết kế đấy .
– Anh có nhiều tiền để mua nó không ?
– Bao nhiêu mới làm cô ấy hết giận .
– Một .
– Một triệu đồng hả , rẻ thế .
– Một triệu đô .
– Em định giết anh à .
– Anh có tới mấy căn nhà ở mấy khu nghĩ dưỡng cao cấp ấy , tình ra cũng được mấy chục triệu rồi còn gì , tiền bất động sản nữa chi . – nó nói tay vuốt mái tóc mình cười cười
– Giàu sao bằng em , tiền em thiết kế cũng bằng mấy căn nhà ấy rồi . Thôi thì tặng không đi .
– Vậy anh lời quá còn gì .
– Em phá anh như vậy thì bồi thường thiệt hại đi .
Cả hai nói rồi cười . Nó chỉ gật đầu đồng ý chứ sao giờ . Định đùa một tí cho vui thế mà cô gái đó tin nhanh đến . Thật chẳng biết làm sao . Vươn vai một cái , nó xách túi ra về . Chạy ngang qua con đường lúc nãy . Nó nhìn Vỹ Anh một lần rồi chạy biến luôn . Đâu đó còn xót lại câu nói vươn theo gió ” Vỹ Anh thật thú vị ”
Bầu trời buổi tối đầy sao , mặt trăng sáng và lung linh đẹp hơn mọi ngày . Nó ngồi trên bậu của sổ ngắm trăng . Tai nghe một bản violin buồn , ngày hôm nay nó mệt mỏi hơn nhưng cũng vui hơn . Mi mắt đã khơn 11 giờ tối vẫn chưa chịu kéo xuống . Ngồi thừ ra đó hồi lâu nó chợt nhớ đến cây đàn . Cây đàn màu trắng hòa vào ánh trăng thánh hai màu tuyệt đẹp . Ngoài đường người đã không còn nhưng vẫn có tiếng xe chạy .
Tháo chiếc heapphone đeo tai ra đặt cây đàn lên vai . Một tay kéo dây đàn , tiếng đàn bao lâu nay không xuất hiện quanh ngôi biệt thự này nay lại vang vọng khắp nơi . Gió nhè nhẹ kéo theo những chiếc là rơi xuống hòa cùng bản nhạc đêm , kết hợp với nhau trong đêm tối .
.
.
.
Hắn vừa kết thúc công việc lúc 11 giờ , thu xếp lại một số hồ sơ chuẩn bị cho việc tuyển người mẫu ngày mai nên hắn mới về muộn . Bụng đánh trống liên tục khiến hắn khó chịu , mặc chiếc áo vest vào . Quăng luôn cái túi đựng hồ sơ trong tập vào xe . Chiếc xe từ từ lăn bánh . Dừng trước cửa hàng thức ăn nhanh , hắn chọn cho mình một ly cà phê nóng . Ngồi nhâm nhi một lúc mới đứng dậy ra về . Cố ý hay vô ý mà hắn lại chạy ngang qua ngôi biệt thự nhà nó . Tiếng đàn vang bên tay hắn như gợi bao kỉ niệm làm hắn đau nay lại đau thêm . Một tia nghi ngờ xuất hiện trong đầu hắn , bản nhạc này hắn đã từng nghe không phải từng nghe mà một năm trước đây ngày nào hắn cũng dừng ở đây để nghe . KHi tiếng nhạc dứt hắn mới sực tĩnh , cho động cơ xe chạy đi nhưng trong lòng vẫn còn một dầu chấm hỏi to đùng .
Định mệnh đã cho ta gặp nhau ,
Nhưng anh và em lại vô tình không biết .
Sáng ……..
Những tia nắng vươn mình trèo qua cửa sổ , khẽ cựa mình thúc dậy . Vài tin nhắn tối qua của Miu nó vẫn chưa đọc . Quơ tay lấy điện thoại phía bàn , Dòng tin nhỏ nhắn hiện ratrướcc mắt nó ,
” Sáng nay đến Vỹ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




