|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
im im sao câu nói của nó , hơi ngại vì hình như nó chạm vào nỗi đau của hắn thì phải nên vội tiếng . Theo đó là đứng dậy . Đặt tờ 100 000 ngàn lên bàn rồi đi ra ngoài . – Anh định ngủ ở đây à .
Hắn vừa tĩnh khỏi câu nói của nó , bước ra khỏi cửa thì nó đã đi được một đoạn khá xa . Vừa chạy theo nó mà hắn vừa thở , mà hắn cũng không biết cớ gì phải theo nó . Nhưng mà trong tâm hắn lại thôi thúc mình phải chạy theo , để rồi nhận một câu hết sức phủ phàng
– Anh theo tôi làm gì ?
Hắn lại im lặng , nó lại bước đi . Hai người hai tâm trạng , người đau , người vui . Người cười thì người khóc . Luôn là những hình ảnh song song và đối lập nhau .
Nó thấy hắn không đuổi theo nữa thì dừng lại . Hắn đi tới cười toe nhìn nó. Vỗ nhẹ vào vai nó , hắn lại cười . Lần này là nụ cười đẹp . Mặt trời chói chiếu rọi lên khuôn mặt baby đấy cùng nét cười tỏa sáng trên gương mặt trẻ con .
Khuya lạnh , gió nhè nhẹ thổi . Tiếng là cây xào xạt trên tầng thượng của ban công cao ngất . Gió lạnh lùa vào chiếc áo khoác mỏnh manh . Khẽ run người một cái , nó cầm tách cà phê đen nhấp một ngụm . Hơi nóng phả vào mặt , mùi thơm của cà phê nguyên chất sọc vào mũi khiến nó thích thú cái vị đăng đắng cùng mùi thơm đặc biệt ấy .
11 giờ đêm …
Gió vẫn thổi có đều mạnh hơn . Bầu trời bắt đầu xuất hiện vài tia sấm chớp . Vài ngôi sao vẫn lấp lánh trong không gian tối ấy . Quản gia cùng mấy người làm tất bật chạy lên ban công tìm nó . Người cầm dù , người cầm đèn vì ở đây vốn không có sự cho phép của nó thì không được bật đèn . Nó thích bóng tối , bóng tối giúp nó có thể khóc mà không ai biết . Nhẹ đẩy cửa , mọi người bước lên . Nó đứng đó với ly cà phê đã cạn từ bao giờ . Hơi thở ấm áp , giọng nó nhẹ như gió nhưng chẳng kém phần uy quyền
– Xuống hết đi .
Mấy người vừa mới bước vào nghe tiếng nó đã quay ngược theo chiều đang đứng mà đi xuống . Bà quản gia già chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm . Đặt ly cà phê trên bàn nó cũng đi xuống . Theo sau là cô hầu duy nhất được chỉ thị ở lại để mang tách cà phê xuống .
.
.
Mưa bắt đầu rơi tí tách trên nền tôn lớn , phát ra những âm thanh kêu lộp bộp , nước tạt vào phòng nó qua lối cửa sổ bên kia dãy phòng chưa đóng cửa . Gió mạnh lùa vào càng khiến nó thích hơn . Chui rút trong lớp chăn bông ấm , nó cuộn mình chìm vào giấc ngủ ngon lành .
Sáng …
Vài tia nắng nhạt chợt ùa vào qua khe cửa sổ . Đôi mi cong dài từ từ lay động , Vẻ mặt ngái ngủ của nó trong đáng yêu vô cùng .
Bước xuống nền gạch lát hoạ tiết cầu kì nhưng là màu trắng . Màu của sự thanh khiết và tinh khôi . Bàn chân trần khẽ nhóm gót lên vì độ lạnh như băng của nền gạch , một phút khi thích nghi nó mới lững thững đi vào nhà tắm .
Ngâm mình trong làn nước ấm buổi sáng thật thích . khoác lên mìng một bộ váy trắng tinh , trên mái tóc đính phụ kèm thêm một cái nơ nhỏ trong dễ thương lắm .
Hôm nay là ngày cuối nó chơi , mai phải về . Nên giờ quyết định đi biển chơi . Nó nhớ mùi vị mặng và cay nồng của nước biển khi thấm vào đầu lưỡi , khi bị tạt dính lên mắt . Đặc biệt là nó muốn tìm hiểu về giấc mơ trước biển . Người con trai luôn ẩn hiện .
.
Ngồi trên xe của hắn nó không khỏi buồn cười . Lúc sáng thì bàn luận chỉ có 3 người đi , mà giờ lại có hắn đi cùng . Miu lúc đầu là người xưng phong tuyên bố hôm nay đi chơi chỉ 3 người mà thôi . Nhưng vừa nghe Bảo nói là tên Vỹ gì đấy không đi làm , thì y như rằng nhỏ một mực bắt Bảo gọi hắn theo .
Trước đây thành kiến của nhỏ dành cho Vỹ vốn ít , giờ lại thấy nó vui vẻ như thế này thì thành kiến ấy cũng trôi tuột theo dòng nước luôn .
4 người , 4 phong cách . Người trắng , người đen , người hồng , người đỏ . Bốn người như nổi bật giữa một vùng biển xanh ngát .
Chiếc xe to đổ trịch xuống ngôi biệt thự lớn , bên ngoài bao bọc bởi những tán dây leo , bên trong thì rất nhiều cảnh . Bước xuống xe nó tham lam hít lấy một hơi thật dài không khí mang theo mùi vị của biển vào mũi . Nhìn khung cảnh xung quanh , mọi thứ hình như quen lắm . Chỗ này nó đã đến rồi thì phải .
Bên trong mấy người làm chạy ra , người thì sách , người thì mang . Hành lí có bao nhiêu đâu
mà phải mắc công mấy người này thế không biết . Theo sau hắn đi vào . Nó kéo tay miu lại , hỏi nhỏ đủ hai đứa nghe .
– tớ đến đây rồi à .
Nhỏ chỉ gật đầu nó một cái rồi đi trước . Phòng nó nằm gần phòng hắn , nên tiện thể hắn xách túi lên giúp nó một đoạn .
Phòng rộng và thoáng , cửa sổ được làm bằng kiếng trong nên có thể nhìn thấy bên ngoài , đặc biệt kiến trúc ở đây được xây thoe lối phương Tây nên thoáng hơn . Lại quay hướng ra biển nên nó rất thích . Nằm xuống giường sau mấy tiếng ngồi xe . Thoáng ngũi thấy mùi hương từ bình hoa phía trong . Là Bạch hồng , một trong những loài hoa nó thích và được trồng trong vườn .
.
Phía xa là những ruộng muối trắng xóa nhấp nhô lên cao .
Thay bộ váy ra , nó chọn cho mình trang phục thoải mái . Áo pull cùng quần ngố ngắn đến đầu gối ,tôn lên đôi chân dài miêng mang của nó . Nước da trắng ngần và mịn màng . Mái tóc dài được búi cao lên , thêm cái tai vành to rộng , kèm theo cái kiếng mát của người đi du lịch .
Mọi người đều đã ngồi vào bàn ăn chờ nó, nó là người cuối cùng xuống .
Hắn và nó làm như tâm ý hợp hay sao á . Mà hắn cũng mặc ,áo pull với quần ngố giống nó , chỉ là khác màu thôi . Miu và Bảo nhìn thấy thì liền phì cười .
Nhỏ thì bận áo ngắn với váy quần màu xanh biển , còn bảo thì bận quần tụt ngắn với áo phong dài . Mõi người kèm theo những phụ kiện đi biển .
Ngồi đối diện hắn . Nó cũng chẳng nói gì , chỉ nhìn rồi lại gắp , hết gắp lại ăn chứ biết nói gì giờ . Một phần là nó không muốn nói chuyện nhìu . Cả cặp kia thì cứ ngồi chí chóe đến phát sợ . Ăn xong mấy thứ lót dạ , cả nhóm bắt đầu đi chơi .
May mắn là hôm nay bải biển không đông nhưng mấy ngày trước . Lôi mấy tấm ván trong đống đồ vừa mới mướn từ bãi tắm . Cả nhóm bắt đầu chơi những trò cảm giác mạnh như lướt ván . Người dành chiến thắng là nó , tới chơi trò lặn thì hắn lại là người đứng đầu .
Chơi mệt thì cả bọn bắt đầu chuẩn bị một bếp ăn ngoài trời . Hải sản mua từ mấy thở thuyền vừa đánh về , còn tươi xanh luôn ấy . Nào là mực , tôm, cua ghẹ . Mỗi thứ lấy mấy con .
Bếp vừa cháy hừng hực than hồng , vừa kêu xèo xèo do nước từ mấy thứ tôm mực chảy ra . Mùi thơm của chúng sọc vào mũi tụi nó , đánh thức cái bụng đang đói cồn cào .
Thức ăn được hắn và Bảo gắp ra dĩa còn nó và miu thì lo việc nước uống . Pha thêm mấy ly cocktail vừa pha chế ở quầy rượu trong nhà mang ra cho tụi hắn .
Cả đám bắt đầu ăn uống , Miu vừa ăn vừa cười đùa với bảo thật vui .
Thoáng chốc mới đó cũng chiều về .
Nó đứng gần biển ngắm mặt trời lặn . Hoàng hôn trên biển thật đẹp . Nó cười nụ cười đẹp và tươi hơn mọi khi . Hắn vô tình ngắm mặt trời nhưng thực chất là ngắm nó , ngắm nó cười . Tay đưa điện thoại lên chụp hoàng hôn rồi chụp nó luôn . Nó cười giống hệt nó , cả dáng đứng ngắm mặt trời chiều nữa .
Đi lại gần nó , hắn bắt chuyện .
– Cô thích biển lắm hả .
– Ưmh
Nó nhẹ đáp rồi ngắm hoàng hôn tiếp . Hắn thấy nó say sưa thế cũng không muốn làm phiền . Nó thấy im cũng lên tiếng
– Mai tôi về Anh , anh đưa tôi ra sân bay không ? – Hỏi xong nó mới biết mình thật vô duyên , ngại ngùng nó cúi xuống nhìn sóng biển
Hắn bất ngờ vì câu hỏi của nó , nó đi sao . Người thứ hai cho hắn cảm giác quen thuộc một lần nữa đi sao . Ngỡ ngàng , lo sợ là cảm giác hiện tại của hắn .
Nó nhìn hắn rồi lại nhìn biển , giọng trầm lắng .
– Tôi chỉ đùa thôi . Mai có Miu và Bảo đưa tôi đi là được rồi . Còn giờ thì về .
.
.
.
[ Định mệnh lại vô tình ..
Mang em đi lần nữa …
Hay vì anh quá ngốc ….
Tự mình đánh mất em …..">
Bầu trời đầy sao , những ngôi sao lấp lánh như những vì tinh tú . Nó ngồi ngắm nhìn khung cảnh trên đường về . Bầu trời cao , trăng sáng . Gió thổi nhẹ nhưng cũng đủ làm nó lạnh . Mặc dù thích nghi cao với mội trường khí lạnh nhưng vẫn không khỏi rùng mình . Miu tựa đầu vào vai Bảo ngủ ngon lành hệt như mèo con .
Nó đeo headphone vào tai , khẽ đưa mắt nhìn hắn . Cảm giác như sở đánh mất thứ gì đó rất quan trọng khiến nó đau . Tựa đầu vào ghế , nhắm hờ đôi mắt lại như tận hưởng không khí xung quanh nhưng thật chất là để phân loại ra những thứ đang hỗn độn trong đầu nó . Tận dụng hết chất xám của mình . Cuối cùng nó cũng phân ra xong nhưng chẳng nhớ được gì . Chỉ khắc ghi được mấy khoảnh khắc đẹp . Nhưng hình ảnh hắn vẫn cứ lởn quởn quanh đầu nó như cơn ác mộng mỗi tối vây quanh vậy .
Chiếc xe thắng trước đường , nó chợt gọi dừng xe lại rồi đón taxi về nhà . Miu cũng lờ mờ tỉnh dậy chào tạm biệt nó rồi cùng Bảo về nhà . Chỉ còn lại mình hắn , hắn ngồi trong xe nhìn nó , nhìn chiếc xe nó khuất dần . Trong lòng dâng lên cảm giác tiếc nuối đến khó tả .
.
.
.
.
Mặt trời vừa sáng , nó thức dậy . Ngồi trên bậu cửa sổ lớn ngắm mặt trời . Nó thật sự nhớ nơi này rồi đây . Cứ nghĩ tới lúc đi sao lại chẳng nở tí nào . Quản gia và người giúp việc soạn đồ sẵn cho nó . Mới ở có mấy ngày nên đồ không có gì nhiều . Chẳng ra là đem đi cho có lệ chứ đồ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




