|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
gương mặt đẹp, một đôi mắt màu xanh lá u tối và lạnh lẽo như ngục thất. Nước da cô trắng như sứ, anh chợt phát hiện ra, bên khóe mắt phải của cô còn vết sẹo mờ mờ.
– Anh muốn nói gì đây? – Không chịu nổi sự đánh giá lố bịch, cô chịu thua, đành mở lời tiếp nối câu nói còn dang dở. – Nếu không phải vì biết rõ anh là gay, tôi đã tưởng anh tỏ tình với mình rồi cơ đấy?
– Tôi muốn cô giúp tôi một việc.
Mày cô nhướn lên, có chút thú vị tỏa ra từ ánh mắt kia, anh rùng mình, dự cảm điều chẳng lành. Cũng phải thôi, cô là kẻ có đi có lại, ắt hẳn sẽ bắt anh vì việc nhờ cô mà làm điều gì đó cho bản thân.
– Ồ, giám đốc tập đoàn HYEN còn có thể mở lời nhờ tôi giúp đỡ sao? – Bật cười, tiếng cười nhỏ khiến đối phương cảm thấy u ám hơn. – Nói đi, nhưng tôi nói trước, nhờ tôi, phải có giá xứng đáng!
– Hừm… nên nhớ lúc cô bệnh, tôi đã cứu cô.
– Tôi đâu cầu anh cứu? – Cô lên giọng, nhún vai.
– Nhưng dù sao cũng là tôi cứu cô.
– Thôi được. – Cô nheo mắt, hạ giọng nhượng bộ. – Tôi chỉ tính nửa giá thôi, nhượng bộ anh lắm rồi đấy!
– Tùy cô, nhưng tôi không nghĩ mạng của cô lại chỉ có thế? – Anh cũng nhún vai, thách thức cô bằng một nụ cười châm chọc.
– Viện phí là bạn tôi trả!
– Bỏ đi, thực sự thì tôi không quan tâm, cô muốn gì cũng được, nhưng tôi cần cô giúp, trong việc này.
– Được rồi, có vẻ nghiêm trọng, tôi đang nghe đây!
Anh ghé người vào tai cô, thì thào vài câu, cô hơi tránh né nhưng cũng đành im lặng chịu đựng. Khẽ gật đầu trước câu nói cuối cùng, anh mới thả cô ra và mỉm cười. Cô gái ấy, Hoàng nhận ra, không quen ở gần đàn ông. Anh cảm nhận rõ điều đó trước sự căng thằng của cơ thể cô khi anh lại gần. Và cái gật đầu cứng ngắc và ánh mắt tối lại trước hơi thở của anh khi phả vào tai cô. Đó quả là một phát hiện lý thú. Đột nhiên anh nhận ra, đối với cô, tâm tình anh dấy lên một cảm giác muốn vui đùa.
– Nhớ nhé, tôi trông chờ vào cô!
Cô gật đầu, sau đó anh mới bước ra cửa, còn cô vội cúi mặt xuống, tiếp tục làm việc.
Một tuần sau, mọi việc vẫn bình thản trôi qua như cũ. Cả hai người giáp mặt nhau dưới một mái nhà, trong một căn phòng, kẻ trên giường, người dưới nệm, không ai chạm vào cuộc sống của ai.
Đôi lúc anh muốn mở lời nói gì đó nhưng rồi lại thôi, còn cô vẫn một mực chuyên chú vào công việc.
– Hoàng!
– Sao?
– Dạo gần đây tập đoàn của anh có hợp tác với công ty AAC không?
– Cũng có, nhưng sao?
– Không có gì…
Diên Vỹ lắc đầu, trầm ngâm nhìn tin nhắn mới gửi đến. Vẫn chưa đến lúc cô rời bỏ, mà tại sao Thanh lại đã ra tay trước rồi? Thanh, Nguyễn Vỹ Thanh là chị họ của cô, cũng là người duy nhất còn ở bên cô khi cô bị cả gia tộc họ Hoàng đẩy ra khỏi gia phả. Nguyễn Vỹ Thanh cũng tự mình gây dựng nên một đế chế cho cô, luôn tự tin và quyết đoán trên thương trường, cũng luôn ôm ấp lấy nỗi đau của Diên Vỹ, dưới vai trò của kẻ bảo vệ. Lần này, Thanh chủ động hợp tác với Hoàng, là có chuyện gì?
Có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, cô ấy lại lo cho Vỹ quá rồi.
Cầm điện thoại, cô ra ngoài bắt đầu gọi điện cho Thanh. Ở trong phòng, môi bạc nhếch lên, Hoàng cũng lững thức bắt đầu cuộc gọi của mình.
– Thiệu Thiên, mình đây…
Diên Vỹ cúp máy xuống, an tâm thở phào. Mọi việc lần này xảy ra, không có liên quan gì đến lợi ích cá nhân. Thanh đã trấn an cô và đảm bảo rằng, rồi sẽ qua thôi, những tháng ngày cơ cực.
Diên Vỹ rồi sẽ có lúc vứt bỏ được tất cả, vứt bỏ bằng sạch những thứ vướng mắc của mình.
***
Hoàng cảm thấy kỳ quặc khi thương thuyết diễn ra không phải trên bàn ăn, trong một nhà hàng sang trọng, mà lại ở ngay trong văn phòng của mình.
Nguyễn Vỹ Thanh, cô gái này gợi ra trong anh hình ảnh trái chiều với Diên Vỹ. Mái tóc cắt ngắn, ôm gọn gương mặt xinh đẹp. Môi phủ màu son nhạt và đôi mắt màu ngọc lam.
Vỹ Thanh mỉm cười, sau khi đã thỏa thuận tất cả các điều kiện cần thiết cho lần hợp tác này, cô mới bình thản hỏi anh một vài câu. Những câu hỏi đấy, nếu sau này có thể, anh sẽ trả lời khác đi.
– Anh có yêu Diên Vỹ không?
– Tất nhiên là không! – Mày anh nhướn lên, dứt khoát trả lời.
– Nhưng anh có ý định làm tổn thương nó không?
– Không, hiển nhiên. – Anh khoanh tay, cảm giác cuộc nói chuyện chẳng ra đâu vào đâu và chẳng giải quyết được điều gì, hoàn toàn vô nghĩa.
– Nếu như anh làm cô ấy đau lòng… à không, cô ấy luôn đau lòng. Để tôi đổi sang hướng khác vậy, nếu như anh tổn thương đến cô ấy, theo nghĩa nào đi chăng nữa, tôi cam đoan sẽ làm cho tập đoàn này sống không bằng chết.- Thanh nghiêng đầu, cười cười.
Có nụ cười này là khiến anh cảm thấy cô với Diên Vỹ quả là chị em họ. Họ đều có kiểu kéo mép giống y hệt nhau, mỉa mai và sâu sắc. Hoàng gật đầu, đáp ứng, sau đó hồi lâu, Thanh trở về.
Khi Thanh đi khỏi, anh mới lại lấy điện thoại ra, nhàn nhạt mở lời.
– Thiệu Thiên… kế hoạch có chút thay đổi.
Đêm tàn của những đau thương – phần 6
Diên Vỹ gặp lại Du trong một quán café nhỏ. Nơi đây tĩnh lặng và tịch mịch, chỉ có đôi ba vị khách trong quán. Du xuất hiện với chiếc áo sơ mi trắng, cà vạt thắt hờ và quần bò xanh đậm. Đôi mắt cô hướng cái nhìn lên mái tóc cậu, bù xù mà vẫn rất đẹp đẽ.
– Chào cậu.- Diên Vỹ gật đầu, mỉm cười. Mắt xanh lá xoáy vào mắt nâu trầm một tia tàn nhẫn.
Đón nhận được cái nhìn ác ý của cô, Du cũng chỉ mỉm cười hờ hững. Cậu không cảm thấy cô là một áp lực đối với tình yêu của mình, nhưng cậu cảm thấy cô nguy hiểm. Nguy hiểm đến mức nào ư? Đến mức tàn nhẫn. Cậu vẫn còn đi học, những người cậu tiếp xúc không đủ nhiều để có thể gọi là có kinh nghiệm. Trước mặt cô, cậu giống như kẻ kém cỏi. Chỉ có trong tình yêu, tình yêu là cậu may mắn hơn cô thôi.
– Chào chị, chị đợi tôi lâu chưa?
– Cũng không lâu lắm, tôi chỉ thắc mắc, không biết cậu mang tôi ra đây có việc gì thôi.
– Không… tôi chỉ muốn thay mặt Hoàng thôi…- Cậu từ tốn lắc đầu, mái rũ xuống, nét cắt tinh tế trên mái tóc cậu khiến cậu đẹp như tài tử. Diên Vỹ mỉm cười.
– Cậu nói đi, tôi nghe đây.
– Tôi hy vọng chị đừng xen vào đời tư của anh ấy nữa, cũng đừng cố gắng khiến anh ấy rối trí. Anh ấy có tự do, anh ấy không yêu chị, thực sự không yêu chị. Nên hãy để anh ấy làm những gì mình muốn. Việc chị hành động dại dột như uống rượu và cảm mạo đã khiến anh ấy lưu tâm. Đó không phải điều tốt, sao chị phải làm như thế?
– Là anh ta kêu cậu gặp tôi và nói những lời này? – Khoanh tay, nhếch mép, Diên Vỹ lãnh đạm nhìn cậu.
– Không, tôi thấy thật chán nản trong buổi hẹn hò vào cái ngày cô ở viện.
– Cậu là con trai?
– Tất nhiên.
– Và cậu so đo với một cô gái bị bệnh sao? Cậu định nói tôi ích kỉ còn cậu thì không à?
– Ý tôi không phải vậy. – Du tựa vào lưng ghế, cau mi rồi khoanh tay nhìn Diên Vỹ. Dưới cái nhìn lạnh lẽo của cô, người ta cảm thấy áp lực nặng nề.
– Vậy ý cậu là gì?
– Tôi chỉ muốn cô mặc kệ anh ấy thôi. Cô không thấy quy tắc của những ngày hẹn hò là thứ 3 và thứ 6 rất quá đáng hay sao?
– Cậu biết không…? – Cô chậm rãi đưa lên môi ly sữa nóng, thong thả câu chuyện: – Tôi là đứa con gái không có hạnh phúc. Đã kết hôn với một kẻ không thể yêu tôi, đã đem tự tôn của mình hạ xuống dưới đất, vậy mà cậu định cưỡi lên đầu tôi sao? Cậu nói tôi ích kỉ, thế cậu đã bao giờ đối mặt với sự suy sụp của một tập đoàn chưa? Đã bao giờ cậu phải bình tĩnh trước mặt đối tác và đưa ra điều kiện có lợi nhất cho bản thân dù cậu không có gì, và đánh đổi bằng cả trái tim mình chưa? Đã bao giờ cậu hoảng loạn trong bóng đêm, cũng đã bao giờ cậu mở mắt ra chỉ vì mơ rằng, cậu đã giết rất nhiều người chưa? Cậu có biết cảm giác bò dưới đất để cứu lấy mạng sống của mình không? Tôi đoán là không. Cậu đã quen với sự sở hữu, cậu cho rằng cậu có khả năng sở hữu Vũ Hoàng, tùy cậu thôi. Nhưng cậu ở đây và lấy danh nghĩa gì để nói chuyện với tôi? Trong khi, như cậu thấy đấy, tôi là vợ của anh ta, là người phụ nữ có sắc, có tiền, có quyền, còn cậu? Có khác gì một cậu công tử ẻo lả chỉ trông chờ vào một thằng người yêu ngu ngốc không? Tự nhìn nhận lại bản thân đi, trước khi mở mồm nói với tôi hai chữ tư cách!
Cô mỉm cười, từ tốn. Cách cô nói những câu trên rất chậm rãi, rất bình thản. Nhưng ánh mắt cô, chúng cho cậu hiểu rằng, cô đang khạc nhổ vào cậu những lời lăng mạ nhẹ nhàng nhất. Và cả cái cách đáp trả quá đỗi bình dị khiến Du cảm thấy mình thật sự kém cỏi.
Đó không phải là điều cậu muốn. Việc nhận lấy sự sỉ vả từ vợ của người yêu. Nhưng cậu nhìn thấy giá trị của mình. Giá trị của cậu trong cuộc đời cậu và Hoàng quá khác so với giá trị của cô. Diên Vỹ tinh tế quan sát gương mặt cậu, bình thản nhếch môi. Có lẽ cô đã khiến cậu ngây ra rồi, nhưng nếu không nói thẳng, thì cô đâu có khả năng đến bên Hoàng, càng không có khả năng thành vợ anh.
Chưa bao giờ Hoàng Diên Vỹ là một kẻ nhu nhược. Cô có thể câm lặng, có thể không đòi hỏi, nhưng cô không để cho bản thân mình bị một nhóc con lăng mạ và cảnh cáo cô. Xách túi đứng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




