|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
cầm lên. Cô nhớ rằng đã có một thời cô từng vì nụ cười trong nắng mà say đắm nhưng sau đó, cơn giông đến và rạch nát nụ cười đó. Bật cười, cô lặng lẽ đứng lên và khoác áo vào. Bước chân mong manh trên nền đá hoa cương lạnh ngắt.
Dừng lại trước một căn phòng lớn, cô thầm đoán có lẽ đây là phòng của Thiệu Thiên. Không đẩy cửa vào, dợm quay lưng, chợt có tiếng nói gay gắt phát ra từ sau cánh cửa.
– Chết tiệt!
Là phòng cách âm, vẫn còn nghe được những lời như thế, ắt hẳn anh ta đang gào thét dữ dội lắm nhưng cô không quan tâm, tiếp tục bước đi thì cánh cửa sau lưng bật mở. Nép vội vào bên cạnh cánh cửa. Thật may mắn là cánh cửa khi mở lại hướng phía bên ngoài. Thiệu Thiên ra khỏi cửa cũng không đóng vào, đi thẳng qua hành lang, bước chân chắc nịch và nhanh chóng hướng về… phòng nghỉ của cô sao?
Nhanh chóng bắt theo bước chân của Thiệu Thiên, cô quyết định không trốn tránh mà nắm lấy tay áo hắn. Quay người lại, đối diện với gương mặt của Diên Vỹ, hắn chậm rãi đổi thái độ, khóe miệng nhếch một chút, rồi hỏi.
– Đi đâu? Tôi đang định tìm cô.
– Chuyện gì sao?
– Tôi phải bắt cóc cô thêm năm ngày nữa. – Hắn chẳng giấu diếm, cũng bình tĩnh nói tiếp: – Tôi sẽ cho cô sung túc trong năm ngày này.
Diên Vỹ cười. Nụ cười nở rộng, rạng rỡ trên gương mặt xinh đẹp. Vũ Hoàng muốn khai chiến với cô? Thật sự muốn khai chiến với cô sao? Mới đây thôi, mới đây thôi anh ta còn là người đề đạt trăng mật, mới đây thôi còn mang cô đi viện, chăm sóc cho cô một đêm. Được, cô chấp nhận. Ngoại trừ việc chạy trốn, cô còn có thể đối đầu. Không chỉ đối đầu, cô còn có thể dẫm bẹp đối thủ dưới chân.
Cảm nhận cô biến đổi tâm tình nhưng lại không ngờ cô nở nụ cười tươi tắn đến thế. Có chút sửng sốt nhưng anh không kinh ngạc quá lâu. Sau khi Thiệu Thiên đi khuất, cô cũng trở về phòng, vò vạt áo, chợt thấy trên tay mình ươn ướt.
Nước mắt! Cô kinh ngạc nghĩ thầm, khinh bỉ bản thân vì lý do không đâu mà khóc. Nhưng, chỉ là khóc thôi, cô đâu có yếu đuối. Cô có quyền đau khổ cơ mà!
Đêm tàn của những đau thương – phần 8
Chào buổi sáng. – Thiệu Thiên nâng cốc rượu trong tay, mỉm cười nhìn cô.
– Cảm ơn vì bộ quần áo, tôi thích chiếc váy này.
– 5 triệu! – Hắn cười cười, cô nhìn tà váy trắng rồi không ngần ngại gật đầu.
– Được, sẽ trả tiền anh sau.
Im lặng, cô ngồi xuống ăn sáng, xin phép sử dụng máy tính giải quyết công việc. Thật sự, mọi thứ đều rất thoải mái. Cô không liên lạc với Thanh, cũng không hoảng loạn gì cả, chỉ nhẹ nhàng thưởng thức chuỗi ngày nhàn nhã.
Thiệu Thiên kể từ sau bữa sáng hôm đó, anh ta chẳng lưu luyến gì cô và dường như biến mất khỏi thế gian. Thiệu Thiên họ Trần. Tên thật của anh ta là Trần Tuấn. Đi lên từ hai bàn tay trắng, có lẽ cũng có kẻ chống lưng, nhưng một mình anh ta gây nên cơ nghiệp với tập đoàn trị giá vài tỉ USD cũng không phải tầm thường.
***
Hết năm ngày, cô mới gọi điện cho Thanh.
– Thanh, em đang bị bắt cóc.
– Cái gì? – Đầu dây bên kia nhíu mày, bàn tay vô thức siết chặt lại, ánh mắt khó hiểu rồi tiếp tục lắng nghe. – Vỹ à em?
– Vâng, chị đến chỗ này nhé…- Diên Vỹ đọc địa chỉ cho cô, lúc cụp máy, mới buông tiếng thở dài.
…
Chiếc Porsche xuất hiện, người trong xe bước ra, gương mặt ngoại trừ biểu cảm lạnh nhạt trào phúng còn mang theo hơi hướm khinh bỉ và kinh tởm.
Đứng ở cổng là Diên Vỹ, váy màu xanh dương, nhẹ nhàng trong gió, bên cạnh là Thiệu Thiên, tựa mình vào cổng, khẽ cười. Gương mặt phân nửa
bị che đi bởi chiếc kính râm quá khổ. Vỹ Thanh bước xuống, quần áo trên người là bộ đồ da chuyên dụng trong “công việc” của cô. Bên hông cô dắt một khẩu súng, có thể nhanh chóng vượt mặt cảnh sát đến đây, cô hẳn là đã hơi quá coi thường mọi thứ.
Gương mặt Vỹ Thanh tắt nụ cười, mi chau lại, cảm giác có chút thân quen với người đàn ông đứng kia. Một thân anh ta chỉ một màu đen, áo sơ mi đen, chiếc quần âu xa xỉ và đôi giày bạc triệu. Tỉ mỉ đánh giá người đàn ông trước mặt mà quên mất nhiệm vụ chính của mình, Vỹ Thanh nhớ đến kí ức xa xôi nào đó.
– Nhìn anh có chút quen mắt, chúng ta đã gặp nhau chưa? – Kéo tay Diên Vỹ lại, Vỹ Thanh nghiêng đầu xoáy ánh nhìn lạnh lẽo vào Thiệu Thiên.
Anh khẽ khẩy cười.
– Bình thường, nếu một chàng trai tán tỉnh cô gái nào đó sẽ dùng phương thức này để hỏi, nay cô lại dùng nó hỏi tôi, có khi nào là tán tỉnh?
Nụ cười mang tính hài kịch kia một lần nữa nhoẻn ra trên gương mặt tinh xảo của Vỹ Thanh. Diên Vỹ bên cạnh chỉ ngắm móng tay, cũng không đề cập đến vấn đề này. Cô còn nhiều thời gian, không cần vội vã, nếu có thể, để cho Vỹ Thanh “dạy dỗ” Thiệu Thiên một chút cũng tốt. Bõ công cô năm ngày trời không thể ra ngoài, sớm đã quên đi ánh sáng mặt trời màu gì rồi.
– Thanh, anh ta là kẻ bắt cóc em, mấy ngày qua, quả thật khiến em khá khổ sở. – Thúc cùi trỏ vào Thanh, Diên Vỹ hạ giọng, trong giọng nói mang theo vài phần ấm ức. Nghe vậy, Vỹ Thanh không ngần ngại quay đầu trừng mắt với Thiệu Thiên.
– Gì? – Thiệu Thiên hơi ngẩn người, nửa đùa nửa thật nhìn cô. Đằng sau mắt kính râm kia, chả ai nhìn thấy ánh mắt của hắn.
Thanh lanh lẹ rút khẩu colt 45 ra khỏi hông, lên nòng rồi mỉm cười. Nghiêng đầu, mái tóc ngắn ôm trọn gương mặt khiến nụ cười bỗng rạng rỡ và sáng lạn.
– Làm em gái tôi khốn khổ mà lại đòi bình yên?
-Ờ… – Anh khoanh tay, không ra hiệu cho người của mình xuất hiện, chằm chằm nhìn khẩu súng, chằm chằm nhìn hai chị em rồi phá ra cười. – Cô đã trở lại rồi. Nhìn tôi đi!
Bỏ kính xuống, gương mặt kia khiến Vỹ Thanh có chút đờ đẫn. Âm thanh của kí ức đập vào não cô, đau đớn dữ dội. Gương mặt xinh đẹp chuyển sắc. Quay đầu, một mạch kéo Diên Vỹ lên xe.
– Đi thôi…
Vỹ thắc mắc, nhưng không hỏi nhiều, chỉ cảm thấy tò mò với thái độ của cả hai người. Trước khi rời đi, trong mắt cô còn lưu lại nụ cười lạnh băng của Thiệu Thiên. Nụ cười đó, thật sự rất ám ảnh. -3
Đến khi cô trở về nhà, trời đã là đêm. Ngắm nhìn màu sắc lấp lánh của đèn đường khi ô tô vút qua các mặt phố, Diên Vỹ chỉ có một cảm xúc duy nhất: đắng cay.
Cô căm ghét cảm giác bị đem ra làm trò đùa cợt. Cô có thể thản nhiên với một kẻ như Vũ Hoàng, nhưng tự tôn, thứ mà xưa nay cô luôn nghĩ mình không cần, bị chà đạp, cô lại muốn xẻ Vũ Hoàng và tình nhân của hắn ra thành trăm mảnh.
Nhưng, cô sẽ làm sao?
Tất nhiên là có, chỉ là không phải bây giờ. Cô không muốn phải bận lòng vì những thứ ngu xuẩn như Vũ Hoàng hay Thanh Du, nhưng nếu cô không chấm dứt cái trò lố bịch này, những tháng ngày sau của cô tuyệt đối không dễ dàng.
– Có cần tôi đưa em lên không?- Thanh xuống xe nhìn Vỹ.
– Không, chị có việc mà, không cần bận lòng.- Xua xua tay, cô gái trẻ nghiêng đầu, rồi xoay người, ánh mắt có liếc lên căn hộ đang sáng đèn. – Em tự lo được. chị về cẩn thận.
– Được rồi… – Gật gật đầu, Thanh vào xe rồi phóng đi, đến khi chiếc xe biến mất sau một khúc quẹo, Diên Vỹ mới thở phào rồi mới lên nhà.
***
Mở cửa ra, trước mặt cô là căn phòng tối om. Phòng khách tắt đèn, chỉ có bóng đèn trước phòng ngủ đang sáng. Đảo mắt một lần nữa, cô phát hiện trong nhà xuất hiện đôi giầy của Du. Phòng tắm không bật đèn, căn nhà bừa bãi.
– Cách làm tình bạo lực này là thú vui của bọn họ sao? – Cô lẩm bẩm, không cần tháo giầy, cô thủng thẳng bước đến tủ rượu.
Vẫn những chai rượu ngày hôm trước, những loại rượu… thượng hạng. Môi nhếch lên, trong nháy mắt, đôi mắt đen sầm. Thong thả kéo vạt váy, đài các cao sang mở cánh tủ, mỉm cười lấp lánh khi bắt gặp thứ nước dậy mùi sóng sánh trong những chai thủy tinh sang trọng, Diên Vỹ vuốt ve chúng, nhẹ nhàng và nâng niu.
Lấy ta một chiếc ly thon dài, cô gái cầm theo một chai X.O và Vodka Thụy sĩ đến bàn phòng khách. Bình tĩnh mở đèn, ánh sáng vàng dịu ôm lấy cô, và ôm lấy màu sắc tuyệt vời của rượu. Nâng li lên, nhẹ nhàng đổ rượu vào miệng, nhẹ nhàng thưởng thức sự du dương và tan chảy khi thứ dung dịch gây nghiện đó luôn xuống họng, trườn qua phế quản. Nhắm mắt tận hưởng, nhắm mắt trân trọng.
Váy xanh quý phái, giầy trắng mong manh. Ánh đèn rủ lên mái tóc xinh đẹp, lấp lánh trong đôi mắt màu lục tinh tế, thuôn thả trên cánh tay trắng muốt, quyến rũ nâng ly. Diên Vỹ nhẩm tính tời giờ, rồi nhìn
lần lượt chai rượu bên mình, lòng thầm nghĩ đến giá của mấy chai rượu đó.
Cạch!
Đêm tàn của những đau thương – phần 9
Cửa phòng ngủ mở ra, Du ngơ ngẩn nhìn cô gái ngồi bình tĩnh trong phòng khách, không khỏi cảm thấy e thẹn trước cơ thể trần trụi của mình. Liếc mắt nhìn cậu, Vỹ cười, tay nâng cao lên như dùng rượu chúc phúc, rồi lơ đãng ngắm nhìn gương mặt cậu.
– Hoàng, Hoàng! – Du quạy đầu vào phòng, cuống cuồng gọi Hoàng.
Người đàn ông trong phòng kia lại đáp lại cậu bằng nụ hôn nơi hõm cổ, ướt át, trân trọng.
– Sao hốt hoảng thế em?
– Cô ta, cô ta đã về! – Du đẩy anh ra, lung túng nhìn anh.
– Cô ta? Ai?- Nhíu mày, giọng Hoàng trầm xuống, có chút khàn khàn như nổi lên ham muốn.
– Diên Vỹ, Diên Vỹ đã về rồi.
Mắt anh mở to. Không phải chứ, Thiệu Thiên nói rằng sẽ giữ cô ta bảy ngày,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




