watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2789 Lượt

sao?…………..” – Nó vừa hì

hục với đống quần áo vừa than vãn, kêu trời, chửi đất. Xung quanh nó là cả một bãi chiến trường với la liệt quần áo, xà

phòng lênh láng như nước sông Tô (cái này là chim điêu mong bà con thông cảm), Vĩnh Quân thì chốc chốc lại vào “ngắm”

xem nó làm việc ra sao. Cũng phải thôi, câu đang phải dám sát xem nó có chịu giặt quần áo thật hay chỉ dấp qua hàng nước!

(Căn bản quần áo của cậu sạch sẵn rồi mà!)
– Ko thấy chóng mặt à – Nó văng nguyên bàn tay toàn xà phòng là xà phòng vào người Vĩnh Quân.
– Này, bắn hết vào người tôi rồi.
– Sợ bẩn sao cứ rúc vào đây làm gì? Trông ngứa cả mắt!
– Phải dám sát cô chứ sao? Mà đây là nhà tôi, đi đâu, ở đâu, đứng đâu là quyền của tôi.
– Còn một cái nữa đó.
– Cái gì?
– Nằm đâu, ngồi đâu, vệ sinh ở đâu cũng là quyền của anh! (bó tay thật sự!)
– Tôi cũng phải phục cách ăn nói của cô đó. Ko có chút tế nhị gì cả.
– Tế nhị để anh ăn tươi, tế sống tôi àh?
– Thôi, lo mà giặt đi! Miệng lưỡi của cô tôi ko thèm chấp! (đâu có, ko chấp đc mới đúng chứ!) – Nói rồi Vĩnh Quân lại trở lại

phòng ngồi xem TV và chắc chắn vài phút nữa lại trở lại viếng thăm nó lần nữa.Hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng nó cũng

“thanh toán” xong đống quần áo chất đầy như núi. Mệt mỏi, bơ phờ, chân tay rã rời, cái mzông thì đau ê ẩm hậuquảcủa[
– Cuối cùng cũng xong. Đúng là ngang với tra tấn! Bi giờ mà phải làm thêm việc gì chắc mình đến xỉu mất! Còn giờ phải đánh

một giấc lấy lại sức lực mới đc.
– Chưa xong việc đâu nhóc! – Lại giọng nói quen thuộc và vô cùng đáng ghét vang lên! mớiđccóvàingàymàđãthânquen[. – Thế cô ko chịu lau chùi nhà cửa àk?
– Anh đùa đấy àk? tôi vừa mới phải giặt một đống quần áo mệt gần chzết đây.
– Mới gần chzết chứ chưa chzết . Khi nào chzết hẳn hẵng hay.
– Anh nóy thế màk cũng nghe đc àk? Với lại hôm qua tôi vừa lau chùi rồi thây, vẫn còn sạch màk.
– Hôm qua cô ăn cơm thế hôm nai có ăn ko? (Nói như mấy bà mẹ ý nhỉ!)
– Anh………..!
Vĩnh Quân nhìn quanh nhà – Với cô là sạch nhưng với tôi là bẩn, rõ chưa. Thôi đi làm đi đừng có đứng đó mà nói nữa! Mệt. -

Vĩnh quân bước quay trở lại phòng khách.
– Này, tôi còn chưa nói song cơ màk! Anh bỏ cái tính chưa nói song đã bỏ đi đi nhé…! “Cầu cho mi vấp ngã chzết đi!” – Nó

vừa giứt lời, Vinh Quân đang đy ko hiểu sao chân loạng quạng mất thăng bằng suýt nhào người về phía trước ” đo mặt với

đất “, trước con mắt trợn tròn mồm há hốc của nó: ” ối trời sao linh vậy ta! hê”Aaaaaaaaaa – tiếng nó la vang khắp cả nhà.
– Cô la cái gì mà kinh thế? – Vĩnh Quân từ dưới nhà cũng phải chạy lên.
– Anh xem đi, cái máy hút bụi này, vừa hôm qua còn chạy tốt thế mà hôm nay lại giống cái máy giặt “đơ toàn tập” thế này!
– Tôi nghi ngờ lắm, hay cô làm hỏng.
– Anh nói gì thế? Tôi ko phải là một con ngốc, càng ko phải là một con đại nhà quê như anh nghĩ mà ko biết dùng hai cái thứ

này nhé! Mà rõ ràng là hôm qua chúng trả làm sao cả!…. Hay nhà mình có MA!
– Cô đziên àh? Ma ở đâu ra! Thôi tự cô lo liệu đi, miễn là lau chùi sạch sẽ nhà cửa cho tôi là đc! – Vĩnh Quân mỉm cười đắc

chí bước ra khỏi phòng.

Nó hì hục sách nước, giặt rẻ lau và phải lê lết lau chùi từ tầng ba xuống tầng một, từ phòng ngủ ra phòng khách…….. Và giờ

nó đang có mặt ở phòng của Vĩnh Quân. Chà, căn phòng to, rộng và đẹp quá luôn. Gọn gàng và sạch sẽ! tráingượchoàn[. Đập ngay vào mắt nó là tấm poster hình Vĩnh Quân to tướng đc

treo ngay trên đầu giường ngủ. Vẫn cái khuôn mặt lạnh như tiền, nhưng bù lại là một đôi mắt long lanh, sâu thăm thẳm và

đẹp đến mê hồn. Cái mũi dọc dừa thon thả, và nước da thì trời ơi…. trắng như trứng gà bóc. Ngắm hình của hắn mà nó thấy

ngậm ngùi cho bản thân mình. Hắn cao, nó đại thấp nócaocó1m53thôicácbạnàh,màchỉsốnàychắccácbạnbiếttôi[, hắn mũi cao, nó mũi hổng cao, hắn trắng, cái này nó ko thua. Nhưng tóm lại là nó thấy

ấm ức vô cùng! Hắn có phải là con trai hay ko mà sao ông trời lại ban cho nó toàn những nét đẹp của con gái vậy?

Tức!…….. Nhưng rồi, nó vẫn phải quay trở lại với công việc cao cả của mình: “lau chùi!”. Nó cặm cụi lau chùi từng đồ vật

trong căn phòng của Vĩnh Quân, chợt nó trông thấy một khung ảnh nhưng bị úp mặt xuống bàn, như kiểu phủ định sự tồn tại

của nó. Tò mò nó lất lên xem. Một tấm hình con gái rất đẹp. Mái tóc ngắn dễ thương, và nụ cười đẹp tựa thiên thần. “Con

nhỏ này là ai mà đẹp quá vậy?”
– Ai cho cô động vào đồ đạc của tôi! – Vĩnh Quân ko biết từ đâu chạy vào, giựt ngay cái khung ảnh trên tay nó với đôi mắt vô

cùng giận dữ.
– Tôi………..
– Cô vào phòng tôi làm gì? – Vẫn đôi mắt ấy.
– Tôi…… lau chùi như anh bảo mà!
– Ko cần, cô ra ngoài đi! Đi ra khỏi phòng tôi! – Nó sợ đến tím mặt. Lần đầu tiên nó thấy Vĩnh Quân giận dữ đến thế! Và cũng

lần đầu tiên nó đc trông thấy đôi mắt đỏ ngàu vì giận dữ của hắn, khắc hẳn với đôi mắt đẹp nó vừa trông thấy. Nó vội vàng

chuồn lẹ ra khỏi phòng. “Anh ta làm sao ý nhỉ? Có chuyện gì mà phải giận dữ thế? Có mỗi một tấm ảnh thôi mà!”
Vĩnh Quân trong phòng nắm chặt lấy khung ảnh trong tay, tấm hình cô gái cười đẹp như ánh nắng mặt trời nhưng ko hiểu

sao trong lòng cậu lại lạnh buốt thế này? Phải chăng là tại cái tiết trời lạnh gía ngoài kia? chỉởbênngoàithôivìbêntrong[Nó lại phải tiếp tục với công việc của mình. Nhìn nó vừa làm vừa thở trông đến là khổ thân. Cuối

cùng, nó cũng lau chùi xong cả cái căn nhà rộng thênh thang cùng bao nhiêu đồ vật nội thất trang trí. Đôi tay no tê cứng,

trắng bệch vì bị ngâm lâu trong nước lạnh, toàn thân nó rã rời, cái lưng thì như sắp muốn còng rồi, và đôi chân thì chỉ trực

ngã khuỵ xuống mà thôi.
– Tôi…. làm xong… rồi! – Nó vừa giứt lời thì cũng là lúc nó ngã khuỵ xuống nền nhà, ngất xỉu. Vĩnh Quân lao như bay từ chiếc

ghế sofa ra đến chỗ nó. Cậu vội vàng bế nó chạy lên phòng, đặt nó lên giường, đắp vội cho nó tấm chăn dày thật ấm. Nắm

lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của nó, cậu chợt thấy lòng nhói lên một cảm giác lạ kì khó tả. Đau! Cậu vội vàng xoa dầu nóng khắp

tay chân, chán cổ cho nó. Trong lòng cậu cứ nóng ran như có lửa đốt. Cậu nắm chặt lấy tay nó như để ủ ấm hơn, ko hiểu

sao cậu thấy mắt mình cay xè. Có phải chăng là dầu cao dính vào mắt? “KOOOOOOOOOOOOOO” – Cậu cố xua tan đi những

ý nghĩ tệ hại trong cái đầu đang trực muốn nổ tung của mình.
– Con nhỏ này, tỉnh lại đi! Đừng có đùa nữa, tỉnh lại đi! Ly ơi, Ly ơi cô đừng có sao nhé! Đừng có chzết nhé! Tôi sợ lắm! Xin

cô đó! Tỉnh lại đi………..!
– AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA, sao anh dám cầm tay tôi? – Nó chợt mở mắt và la toáng lên khi thấy Vĩnh Quân đang

nắm chặt lấy tay mình! Nó vội vàng giút tay ra khỏi đôi bàn tay to rộng và ấm áp vô cùng của cậu. – Đồ bziến thái, đồ dâm

dzê đzê tiện! Sao anh dám giở trò bì ổi ra với tôi?
– Cô nói gì vậy?
– Nếu ko sao anh dám cầm tay tôi?
– Tôi……. tôi sợ cô bị lạnh!(thực ra cậu cũng chả hiểu sao cậu lại cầm tay nó nữa!)
– Có anh lạnh thì có! Đồ dzê xồm!
– Này! Cô đừng có quá đáng nghe!
– Mà sao tôi lại ở trong phòng anh thế này? – Nó tá hoả nhận ra là mình đang nằm trên giường của Vĩnh Quân.
– Đừng nói với tôi là cô ko nhớ gì hết đấy nhé! Cô vừa mới bị…….
-AAAAAAAAAAAAAAA – lại tiếng hét kinh hồn của nó vang lên khi nó trông thấy chiếc đồng hô treo trên tường – Đã 5h hơn

rồi hay sao? Thôi chzết tôi rồi! Muộn mất giờ đón bé Tũn rồi! – Đánh con mắt hình viên đạn về phía Vĩnh Quân – Sao anh

thấy tôi ngủ say mà ko gọi dậy hả? (ối trời có nghe nhầm ko đó, nó biểu là ngủ say các bác ạh!) Tí về tôi sẽ tính sổ với anh! -

Nó nhảy phắt xuống giường lao thẳng xuống dưới nhà trước con mắt trợn tròn vì ngạc nhiên qúa cỡ của Vĩnh Quân. Cậu ko

biết có phải là mình vừa gặp ác mộng hay ko? Véo tay đến tím bầm cả mà cậu vẫn ko tin đây là sự thật! “Có đúng là cô ta

vừa ngất xỉu hay ko?” – Cái này thì chắc phải đợi đến lúc nó đi đón bé Tũn về mới hay.

- Ùh! Tôi nhớ rồi. Mà cũng tại anh đó, tôi đã bảo là rất mệt rồi mà anh vẫn cứ cố tình bắt tôi làm
– Xin lỗi!
– Á! Anh cũng biết cũng biết xin lỗi ngừơi khác cơ àh? – Nó cười toe toét nhìn Vĩnh Quân.
– Tôi…….. tôi…..
– Anh ko phải xấu hổ. Sai thì nhận lỗi có sao!
– Biết rồi! Mà cô xoa nhanh lên, lâu quá.
– Thì sắp xong rồi. Mà thuốc này hiệu nghiệm ghê, mới có từ hôm qua đến hôm nay, mà mụn đã đỡ hẳn, có khi gần khỏi rồi

cũng nên.
– Thì thuốc mẹ tôi mua ở tận bên Ý mà.
– Eò….., ko phải khoe!
– Ai khoe, tôi chỉ nói thế thôi mà.
– Hix! “biết nhà anh giàu rồi!” – Mà này, sao anh ít cười thế?
– Hả?
– Anh cười trông đẹp trai cực!
– Thật sao?

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT