watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10814 Lượt

tính tắt mắt nữa, chị cầm giá nến của người ta, chắc chắn là có liên quan đến vấn đề sinh đẻ của chị.

Đồ Nhiễm thầm nghĩ, đúng thật, vốn định báo với Lục Trình Vũ chuyện đứa bé dưới bữa tối lung linh ánh nến.

Bản thân cô cũng thấy buồn cười, bèn đặt cái giá nến vào chỗ cũ.

Hai người tạm biệt nhau, Đồ Nhiễm đã đi ra ngoài, Lý Đồ ngồi nguyên tại chỗ nói:

- Cô em còn trẻ con cái gì chứ, chi bằng theo anh đây đi ngao du thiên hạ.

Đồ Nhiễm cười cười vẫy tay với cậu ta rồi bước ra ngoài.

Đêm hè trong veo, đèn đường rực sáng, làm nổi bật vầng trăng tròn như lòng đỏ trứng gà nấu chín nơi cuối trời, trời càng lúc càng nóng.

Đồ Nhiễm bước ra từ nơi có máy lạnh, chưa về đến nhà mà cả người đã ướt đẫm mồ hôi. Về đến dưới nhà, nhờ ánh đèn của quầy bán quà vặt cạnh đó, cô rút giấy ăn trong túi ra lau mồ hôi, lúc này mới để ý thấy trước cửa tiệm có hai người đang đứng, hình như đang nhìn về phía cô.

Họ đứng ngược sáng nên cô không nhìn rõ, chỉ biết là một nam một nữ, vóc dáng đều cao ráo, người nữ không biết bị làm sao, người nam khoác hờ eo cô ta, đầu cô ta hơi ngả lên vai người nam.

Người nam chào Đồ Nhiễm:

- Về rồi, đúng lúc quá.

Đồ Nhiễm bước lại gần, mới nhìn rõ người vừa nói là Lôi Viễn, còn người con gái bên cạnh anh ta, vừa nhìn cô đã thấy kỳ lạ.

Đôi mắt nhằm hờ của Lý Sơ Hạ khẽ mở ra, nói một câu không rõ ràng:

- Xin chào, tôi đến đưa thiếp mời cho hai người.

Còn chưa nắm rõ tình hình, Đồ Nhiễm hơi sững sờ.

Lôi Viễn chỉ vào Lý Sơ Hạ, giọng hơi áy náy:

- Cô ấy vừa mới uống chút rượu. – Anh ta lại nói. – Tôi gọi điện cho Lục Trình Vũ rồi, cậu ấy bảo lát nữa sẽ về.

Đồ Nhiễm gật đầu, nói vài câu với hai người họ, lòng thầm do dự, cuối cùng vẫn nói một cách khách sáo:

- Hay là mọi người lên nhà ngồi trước?

Lôi Viễn liếc nhìn Lý Sơ Hạ, trông cô ấy có vẻ đã say thật, bước chân loạng choạng, mắt lờ đờ, chỉ mơ màng nhìn Đồ Nhiễm. Lôi Viễn thở dài:

- Cũng được.

Cả ba bước vào tòa nhà, mò mẫm đi lên lầu, đèn cảm ứng trên hành lang hỏng đã lâu, không ai sửa.

Đi đến tầng hai, Lỗi Viễn mới nghĩ ra, bật tách bật lửa lên.

Lý Sơ Hạ bị ánh sáng bất ngờ làm cho giật mình, mơ màng nhớ ra, người kia cũng có thói quen này.

Chàng trai trẻ khi ấy, rất nhiều năm trước, trong con mắt cô anh đã là một người đàn ông, một người đàn ông rất có chủ kiến và khá cố chấp.

Anh bắt đầu hút thuốc từ rất sớm, lại cố chấp muốn giữ thói quen này, cô từng cằn nhằn thói xấu của anh, nhưng lại mơ màng say mê động tác và nét mặt của anh khi anh hút thuốc.

Cô láng máng nhớ lại, những lúc đèn cảm ứng âm thanh ở tòa nhà này không đủ sáng, họ sẽ tắt bật lửa đi, sau đó ở một góc rẽ yên tĩnh, họ sẽ nhẹ nhàng hôn nhau trong bóng tối…

Dường như là chuyện mới xảy ra ngày hôm qua, với những năm tháng ấy, Lý Sơ Hạ thường xuyên đưa ra giả thiết, nếu ban đầu, cô có thể chịu đựng được áp lực từ gia đình, kiên quyết đi theo anh, hoặc khi cô một mình chịu đựng áp lực, anh có thể cho cô thấy hy vọng về tương lai, vậy thì hôm nay, mọi chuyện đã khác.

Vào nhà, hai người họ được mời ngồi ở sofa.

Tay Lý Sơ Hạ đụng vào một cái gối ôm màu tím hồng, trên đó dường như còn vương mùi hương của người phụ nữ khác. Cô rụt tay về, dịch sang phía không có gối ôm, hơi ngước mắt lên, đưa mắt nhìn quanh. Sàn nhà, tường nhà vẫn như cũ, đồ đạc vẫn là những thứ đó, chỉ có thêm vài món đồ trang trí mềm mại, nữ tính, nói là điểm xuyết, nhưng lại tựa như có mặt ở mọi nơi.

Lý Sơ Hạ cảm thấy sợi dây vẫn căng ra trong đầu mình dường như càng bị kéo căng và đứt phựt trong giây lát, nhất thời càng rối loạn, cô cố gắng nhớ lại, người

kia, và những chuyện đó, đầu đau như muốn nổ tung.

Đồ Nhiễm vào bếp lấy nước lạnh và cốc, khi bước ra, cô nhìn thấy trên bàn trà có một tấm thiếp cưới đỏ rực.

Bề mặt tờ thiếp cưới làm theo kiểu khung ảnh độc đáo, đính bức ảnh cưới màu sắc ấm áp.

Vừa nhìn Đồ Nhiễm đã nhận ra cô dâu trong tấm ảnh, mặt trái xoan, mắt phượng, mũi thẳng, miệng xinh, xinh đẹp, đoan trang. Khí chất của Lý Sơ Hạ hoàn toàn tự nhiên, đẹp đẽ, thông tuệ, cho dù có thêm lớp phấn son đậm theo kiểu trang điểm hàng loạt thì vẫn khiến người ta không dời mắt được. Cho dù lúc này cô ấy đang chếch choáng chán chường ngồi trên sofa thì vẫn toát ra nét thanh cao và kiêu hãnh từ trong xương cốt vốn được hun đúc trong môi trường sống đầy ưu đãi.

Đồ Nhiễm thoáng bối rối với tấm thiệp cưới. Lý Sơ Hạ không đưa nó cho cô, cũng không nói lời mời với cô, chỉ tiện tay đặt ở đó, để nó lặng lẽ nằm một mình.

Màu đỏ chói chang, như một cái mặt cười đầy mỉa mai, chỉ đợi chờ và nở rộ vì một người đặc biệt.

Cuối cùng, tiếng chìa khóa lách cách cũng phá vỡ bầu không khí gượng gạo đó.

Ba người trong nhà không hẹn mà cùng quay ra cửa chính.

Trái tim Đồ Nhiễm thấp thỏm không yên, nảy lên thình thịch đầy bất an, trong nhà đang bật máy lạnh, nhưng cô vẫn thấy nóng.

Chẳng bao lâu sao, Lục Trình Vũ bước vào, Đồ Nhiễm không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn anh, trán anh lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ xíu, nét mặt mệt mỏi.

Anh nhìn mọi người trong phòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Lý Sơ Hạ, anh đứng đó, cúi đầu nhìn cô ấy, như phảng phất một tiếng thở dài.

Đồ Nhiễm nghe thấy, tiếng thở dài ấy trầm thấp dịu dàng, tựa như ẩn chứa những cảm xúc vô tận.

**

Khi Lôi Viễn đứng dậy ra về có liếc sang nhìn Lý Sơ Hạ, cô vẫn đang chìm đắm trong cảm xúc của mình không tỉnh lại được, vì thế hoàn toàn không có phản ứng gì trước đề nghị của anh ta.

Lôi Viễn đã muốn chuồn từ lâu, trước đó Lý Sơ Hạ hẹn anh ta đi ăn cơm nhân tiện đưa thiếp mời, trong lúc bùi ngùi anh ta có hơi nhiều lời, khiến cho người ta thương tâm, hậu quả nhãn tiền.

Chuyện đã đến nước này mọi người đều khó lui bước, càng ít người ngoài cuộc càng dễ giải quyết, còn về việc giải quyết như thế nào, anh ta cũng chẳng tính được. Mỗi người một cách nghĩ, hoặc trọng tình hoặc trọng lợi, nếu đổi lại là anh ta, quá nửa sẽ quay đầu lại, dù là về mặt tình cảm hay điều kiện, cũng chẳng có một mảy may lý do nào lựa chọn người bên cạnh.

Vừa đi xuống lầu, Lôi Viễn đã nghe thấy tiếng Đồ Nhiễm gọi từ phía sau, anh ta ngoảnh lại, thấy cô đang đi dép lê chạy theo, tay cầm ví đựng tiền lẻ. Đồ Nhiễm nói, trong nhà hết đồ uống, tôi xuống lầu mua, nhân tiện chúng ta có thể nói chuyện. Vẻ mặt cô hết sức tự nhiên, như đang nói chuyện gia đình với bạn cũ.

Lôi Viễn lại khá ngỡ ngàng, phụ nữ vốn đa nghi, bản năng chiếm hữu lại mạnh, còn cô này thì hay rồi, nhường chiến trường cho tình địch, một mình bỏ chạy trước. Sau đó lại ngẫm nghĩ, biết ngay cô ta định nói gì với mình.

Anh ta lại không nghĩ tới phương diện khác, hành động này của Đồ Nhiễm ít nhiều cũng có ý muốn lấy lòng Lục Trình Vũ, nói một cách hoa mỹ là cho người ta không gian riêng tư. Người khác có không gian tự do rồi, mình lại có thêm không gian để tưởng tượng. Ra khỏi cửa, mỗi một bước đi về phía trước, sự khó chịu trong lòng lại tăng thêm một phần, như thể có một con mèo đang giơ vuốt cào cấu trong tim, vừa đau vừa ngứa, càng ngày càng mạnh, không biết bao giờ mới kết thúc.

Từ tận đáy lòng, Đồ Nhiễm coi thường bản thân mình.

Người ta nói, phụ nữ thông minh sẽ biết giả vờ ngây ngô, mắt nhắm mắt mở mà sống. Có những chuyện nhìn thấu suốt chưa chắc sống đã thảnh thơi, có những chuyện biết quá nhiều chưa chắc đã thấy vui, như thế gọi là nhiều thêm một chuyện chẳng bằng bớt đi một chuyện, nếu không làm được điều này, chẳng qua là tự cho mình thông minh mà thôi.

Hiện giờ, Đồ Nhiễm cảm thấy mình đúng là một người phụ nữ ngu ngốc, tự cho mình là thông minh, nếu không thì vào buổi tối của một ngày nóng bức như thế này, cô đã không phải nói chuyện về tình cũ của chồng mình với một người mới gặp mặt hai ba lần.

Hơn nữa, bất luận đối phương ậm ừ cho qua chuyện hay huỵch toẹt không kiêng kỵ gì, cô cũng đều phải nuốt xuống.

Sau khi tiễn Lôi Viễn về, Đồ Nhiễm cũng không đi mua đồ uống mà chỉ ngồi xuống gốc cây đa cổ thụ trong tiểu khu, đêm đã về khuya, những người đi hóng mát cũng thưa dần.

Không biết ai lấy dây thừng buộc một chiếc lốp xe cũ dưới gốc cây làm xích đu, trước kia khi nhìn tụi nhóc ngồi đây đu qua đu lại, Đồ Nhiễm không khỏi ngưỡng mộ. Cô nhớ mãi những cảnh quay lãng mạn trên ti vi hồi nhỏ, cô gái thuần khiết ngồi trên xích đu, bộ áo váy trắng tinh tung bay trong gió, đó đều là những vai diễn nhận được nhiều thiện cảm. Sau lưng họ, nhất định có một người bố tự hào về con gái, hoặc những người tình yêu thương và hết lòng bảo vệ họ.

Chỉ tiếc là hồi nhỏ Đồ Nhiễm nhát gan, lại nghĩ ngợi nhiều, lúc thì sợ xích đu bị đổ, lúc lại sợ mình tuột tay, khi đó ý thức tự bảo vệ mình của cô rất mãnh liệt, đối nhân xử thế có chừng có mực thu chân khép tay. Nếu là một năm trước, với cái tính lo lắng hão huyền hồi nhỏ, chắc chắn cô sẽ không đi cầu hôn, cùng lắm chỉ đứng từ xa lẳng lặng nhìn anh, rồi cùng với sự xoay vần của thời gian, sẽ dần quên đi tình cảm của một thời tuổi trẻ.

Đồ

Trang: [<] 1, 39, 40, [41] ,42,43 ,79 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT