watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10818 Lượt

vì em trai con sao, mẹ bảo nói đi học tiếp, nó bảo phải đến đại sứ quán gia hạn visa đã, đòi đi Bắc Kinh một mình. Mẹ trông cái điệu bộ nó không tin được, chắc gì đã quay lại trường hay chỉ chăm chăm ba chân bốn cẳng chạy mất, mẹ muốn áp tải nó đi.

Lúc đó đầu cô váng vất, cô nói, mẹ, thế thì mẹ đi trông nó đi, con sẽ tới ở với bà ngoại.

Bà hỏi cô, chồng con thì sao, hay là bảo nó tạm thời dọn đến đó ở luôn, bây giờ có xe cũng tiện.

Cô nói, anh ấy bận, bệnh viện gọi lúc nào là phải đến lúc đó, hơn nữa anh ấy to xác như thế, không chết đói được.

Hai mẹ con bàn bạc xong, bà Vương Vĩ Lệ và Đồ Loan mấy ngày nữa sẽ lên Bắc Kinh, Đồ Nhiễm dọn về nhà mẹ đẻ.

Tất bật, rối loạn, cô quên bẵng cú điện thoại của Chu Tiểu Toàn.

Hai ngày sau, Chu Tiểu Toàn lại gọi cho cô, quăng vào mặt cô một câu:

- Mình cho cậu hay, xảy ra chuyện rồi, vừa rồi bạn học cũ của cậu định ôm con gái nhảy lầu đấy, làm mình sợ chết đi được.

Mấy hôm đó, suốt ngày Đồ Nhiễm chỉ ôm khư khư cái điện thoại trong túi, điện thoại không kêu, thỉnh thoảng cô lại lấy ra xem, chẳng nhìn thấy gì, đúng lúc tiếng chuông vang lên lảnh lót, kèm theo tin tức bất ngờ. Cô không tưởng tượng được cảnh một người yếu ớt như Tô Mạt lại ôm đứa con bảo bối đi tìm cái chết.

Chu Tiểu Toàn nói:

- Hồi trước vẫn cứ nghe hai người họ cãi nhau trong nhà suốt, con khóc cũng không ai lo, mình còn tưởng là có chuyện gì, thật không nhìn ra được người trông thật thà, chất phác như Đồng Thụy An cũng có nhân tình ở bên ngoài, đúng thật là chó cắn người thì sẽ chẳng sủa.

Đồ Nhiễm hỏi:

- Tô Mạt giờ thế nào?

Chu Tiểu Toàn nói:

- Cũng may giờ đang nghỉ hè, nếu không chỉ sợ cậu ấy cũng chẳng lên lớp được, ngày nào cũng ôm con ngồi thẫn thờ, nếu không thì lại níu tay mình rơi nước mắt, con bé đói thì cô ấy pha tạm ít sữa bột cho xong. Hồi trước buổi tối Đồng Thụy An còn về nhà, bây giờ cả ngày chẳng thấy mặt mũi đâu, đêm cũng không về.

Nghe thấy bốn chữ “đêm cũng không về” Đồ Nhiễm liền nổi giận, thầm chửi một câu, miệng nói:

- Cuối tuần rảnh rỗi mình sẽ tới xem, bây giờ cậu ấy có con, lại không có nhà ngoại bên cạnh, cậu để ý giúp cậu ấy.

Cô cúp điện thoại về bàn ăn cơm, bà Vương Vĩ Lệ và Đồ Loan đã đi, trong nhà chỉ còn lại cô và bà ngoại.

Bà ngoại đặt đũa xuống hỏi cô:

- Có phải Tiểu Lục gọi điện không?

Cô sững người:

- Không ạ.

Bà ngoại lại nói:

- Con ở đây mấy hôm rồi, có cần về nhà xem thế nào không?

Đồ Nhiễm cười:

- Bà chê cháu phiền phức muốn đuổi cháu đi ạ, đây chẳng phải là nhà cháu sao, cháu cứ ở đây đấy, không đi.

Bà cụ cũng cười, ngẫm nghĩ rồi hỏi cô:

- Hay là Chủ nhật tuần này bảo Tiểu Lục đến ăn cơm đi, vợ chồng trẻ cứ ở mỗi người một nơi cũng không ổn.

Đồ Nhiễm vừa gắp thức ăn vừa nói:

- Anh ấy không đến đâu ạ, hôm qua vừa gọi điện cho cháu bảo bây giờ đông bệnh nhân, còn không có cả thời gian để ngủ.

Bà cụ nhìn cô không

nói gì, đẩy đĩa cá đến trước mặt cháu gái:

- Nhiễm Nhiễm, sao gần đây con gầy thế, sắc mặt kém quá, ăn cũng ít. Con nhớ cuối tuần đi chợ mua mấy khúc xương ống về, bà cháu mình hầm canh để ăn.

Cuối tuần, bà cụ ninh một ít canh, hai bà cháu ăn một chút, Đồ Nhiễm múc vào cặp lồng giữa nhiệt mang đến cho Tô Mạt.

Chu Tiểu Toàn đang ăn cơm với hai mẹ con Tô Mạt, trên bàn có mấy món ăn khô khốc, một đĩa đậu phụ trứng muối, một đĩa rau cải xào, mấy con cá rán mua ở ngoài về. Mắt Tô Mạt vừa đỏ hoe vừa sưng húp, đầu tóc rối bù, đang bê bát cơm đút cho con gái.

Đồ Nhiễm cầm bát nói:

- Mình ăn rồi mới đến đây, cậu ăn đi, để mình đút cho con bé.

Cô múc một ít canh chan vào cơm, rồi lại lấy thìa dằm nát thịt trong canh ra, chậm rãi đút cho đứa bé. Con bé ăn rất ngon lành, miệng còn dính mấy hạt cơm, đút không kịp.

Tô Mạt thở dài nhìn con gái, cầm đũa lên gẩy mấy hạt cơm trong bát mình, mãi vẫn không đưa được vào mồm.

Chu Tiểu Toàn nhìn Đồ Nhiễm bằng ánh mắt bất lực.

Đồ Nhiễm nói:

- Cậu cứ không ăn không uống thế này, chẳng may có cơ sự gì thì con cậu phải làm thế nào? Cậu bảo nó phải dựa vào ai? Nó mới lớn từng này, dựa vào cái gì mà phải chịu tội theo cậu?

Nghe vậy, Tô Mạt cắn môi, nước mắt lại lã chã rơi.

Chu Tiểu Toàn nóng nảy, thẳng tính, thấy Đồ Nhiễm đã nói thẳng ra thì không nhịn được, nói:

- Nếu là mình thì vứt luôn con bé cho nhà hắn, bảo mẹ hắn nhìn xem mấy người nuôi dạy thằng con trai kiểu gì, đến cả con gái ruột của mình cũng không cần, mấy người không lo tại sao tôi lại phải lo. Sau đó thu thập chứng cứ, nhanh chóng moi tiền, moi được bao nhiêu tốt bấy nhiêu, nhất định phải vét cạn ví hắn, lập tức ly hôn rồi bỏ đi.

Đồ Nhiễm trừng mắt nhìn Chu Tiểu Toàn, mím môi lắc đầu.

Chu Tiểu Toàn nói:

- Trừng cái gì mà trừng, mình nói có gì không đúng? Một lần bất tín vạn lần bất tin, loại đàn ông như thế còn giữ lại làm gì? Nếu muốn ngoại tình thì ban đầu đừng có kết hôn.

Nghe vậy, Tô Mạt chỉ bưng mặt khóc, con bé thấy mẹ rơi nước mắt thì cứ ngồi bên cạnh nhìn chằm chằm, tò mò.

Đồ Nhiễm bế con bé lên đặt vào lòng mình, quay mặt về phía cô, nói nhỏ:

- Chu Tiểu Toàn, cậu đừng có đứng đó mà chỉ tay năm ngón, cậu tưởng tình cảm của người ta là vòi nước, muốn vặn thì vặn, muốn đóng thì đóng đấy chắc, làm gì có chuyện hễ có vấn đề là lại đòi ly hôn? Hơn nữa, bây giờ không chỉ là chuyện người lớn, còn có cả đứa bé nữa, vấn đề này giải quyết như thế nào, chủ yếu phải xem ý kiến của Tô Mạt, nhưng dù có giải quyết như thế nào, nhất định cũng phải tốt cho bản thân và đứa bé.

Chu Tiểu Toàn nổi giận đùng đùng:

- Lại là giọng điệu của mấy bà cô có chồng các cậu, làm bộ làm tịch khuyên với chả giải, lũ chúng nó ở ngoài bồ bịch lăng nhăng mà các cậu còn muốn ở nhà sinh con đẻ cái cho bọn hắn? Ngoài đường đàn ông ba chân[2"> đầy ra đấy, bản thân nhu nhược đừng có lấy trẻ con ra làm cái cớ

[1"> Đàn ông ba chân là từ lóng chỉ người đàn ông đầy đủ chức năng sinh dục (chân thứ ba chỉ bộ phận sinh dục của người đàn ông).

Thấy Tô Mạt đã nấc lên thành tiếng, Đồ Nhiễm vội nói:

- Không nói nữa, ăn cơm đã. Nhưng Tô Mạt, bây giờ cậu không chỉ có một mình mà còn có con bé nữa, làm mẹ dù thế nào cũng phải ngậm dắng nuốt cay, nếu không sao đủ tư cách để nó gọi cậu là mẹ. Dù thế nào, con bé vẫn là số một, nó cũng chỉ có thể dựa vào cậu mà thôi, cứ chăm sóc con bé cho tốt đã rồi tính sau, chuyện gì cũng cứ gạt sang một bên. – Cô dúi đôi đũa vào tay Tô Mạt.- Kiên cường lên, ít nhiều gì cũng ăn một chút đi.

Tô Mạt cầm đũa và cơm vào miệng, nhồm nhoàm nói:

- Mình muốn tìm một luật sư để tư vấn trước đã.

Chu Tiểu Toàn vỗ tay:

- Tốt, nên như thế, chưa chuẩn bị thì không ra trận. – Cô nàng ngẫm nghĩ một lúc rồi quay sang Đồ Nhiễm. – Ông xã nhà cậu chẳng phải có một người bạn làm luật sư sao, hình như chuyên thụ lý mấy vụ kiểu này.

Đồ Nhiễm nhìn cô ấy, bình thản nói:

- Nếu cậu thật sự nghĩ vậy, mình sẽ liên hệ giúp.

Từ nhà Tô Mạt đi ra, Chu Tiểu Toàn trách cô:

- Đồ Nhiễm hôm nay cậu làm sao thế, người như Tô Mạt mà còn có thể ôm con định nhảy lầu, có thể thấy cậu ấy bị chèn ép đến mức nào, cậu còn ở đó mà khuyên với chả giải, giả dối quá.

Đồ Nhiễm thở dài:

- Tô Mạt là người thế nào mình còn rõ hơn cậu, cậu ấy như thế đâu phải là muốn ly hôn.

Chu Tiểu Toàn nói:

- Người ta đã muốn tìm luật sư rồi.

Đồ Nhiễm nói:

- Cậu cứ đợi mà xem, cậu ấy cũng chỉ biết nói mấy lời gay gắt ấy thôi. Hơn nữa, với hoàn cảnh cậu ấy hiện tại, một tháng hơn một nghìn tệ, nhà ngoại lại không ở đây, nếu ly hôn rồi thì nuôi con kiểu gì, thằng cha Đồng Thụy An này nếu đã quyết tâm thì quá nửa là sẽ chẳng để ý đến đứa bé.

Chu Tiểu Toàn bán tín bán nghi:

- Hổ dữ cũng không ăn thịt con, bình thường Đồng Thụy An đối xử với con bé cũng không tệ, chưa chắc đã không cần con bé chứ?

Đồ Nhiễm nói:

- Cậu không biết đấy thôi, con người Đồng Thụy An, đừng thấy bình thường nho nhã, thư sinh, lòng dạ hắn cứng rắn lắm.

Chu Tiểu Toàn hỏi:

- Sao cậu biết?

Đồ Nhiễm lắc đầu:

- Chuyện trước đây, không nói thì thôi.

Chu Tiểu Toàn cảm khái

- Theo cậu nói, tìm đàn ông vẫn nên tìm người mềm lòng.

Đồ Nhiễm lại lắc đầu:

- Vậy thì không ổn, người ta mềm lòng với cậu, đương nhiên cũng sẽ mềm lòng với người khác. – Cô bỗng cảm thán. – Nghĩ lại thì kết hôn cũng chẳng có gì hay ho, cả ngày tương cà mắm muối, mệt chết đi được. Thực ra chế độ hôn nhân này rất không có tình người, cứ cố trói chặt hai con người ở bên nhau mấy chục năm, ngày nào cũng như ngày nào, hằng ngày chạm mặt, bốn mắt nhìn nhau, hai bên đều chán ghét, có là thần tiên cũng không chịu nổi. Mấy cái đám cưới vàng, đám cưới bạc gì đó, mình không tin họ nhìn nhau mà không thấy ngán ngẩm, cậu bảo mấy người này tự ngược đãi bản thân rốt cuộc là vì cái gì? Là để cuối đời có người làm bạn? Chăm sóc lẫn nhau? Không cô đơn, không lẻ loi?

Chu Tiểu Toàn lườm cô:

- Cậu đừng vì một Đồng Thụy An mà bắt đầu nghi ngờ

Trang: [<] 1, 41, 42, [43] ,44,45 ,79 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT