watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10798 Lượt

rõ ràng là đang suy nghĩ, chau mày nhìn cô.

Cô lại nói:

- Giữa chúng ta không có nền tảng tình cảm, xảy ra chuyện gì cũng là hết sức bình thường. Chẳng có gì là không dám nói cho người khác biết cả.

Anh hỏi cô:

- Em cho rằng đã xảy ra chuyện gì?

Cô lại nói:

- Con người anh luôn như vậy, người ta hỏi cái gì, từ trước tới giờ anh chưa bao giờ trả lời vào thẳng vấn đề, em với anh là vợ chồng, hay là đang chơi trò vô gian đạo[12"> đây? Anh không cảm thấy chúng ta cứ như vậy rất hoang đường hay sao?

[12"> Vô Gian Đạo chỉ tầng thứ tám của địa ngục, cũng là tên bộ phim nổi tiếng của Hồng Kông sản xuất năm 2002, nói về hoạt động nằm vùng của cảnh sát và xã hội đen. Chơi trò vô gian đạo là tiếng lóng chỉ việc người này tưởng mình lừa được người kia, nhưng thực chất cũng bị người kia lừa.

Anh nhìn cô:

- Em định nói gì?

Cô hỏi:

- Dù cho án đặt ngang mày, cuối cùng vẫn thấy lòng này băn khoăn[13">, đúng không?

[13"> Nguyên văn: “Túng nhiên thị tề mi cử án, đáo để ư nan bình”. Đây là hai câu thơ trong bài “Chung thân ngộ” (Lỡ nhau suốt đời) trong tác phẩm Hồng Lâu Mộng. sau khi Bảo Thoa và Bảo Ngọc kết hôn, dù Bảo Thoa luôn cố gắng làm tròn vai trò người vợ, nhưng trong lòng Bảo Ngọc vẫn chỉ có hình bóng của Lâm Đại Ngọc.

Anh hừ nhẹ:

- Đừng giở chữ nghĩa ra với anh, anh không hiểu.

Đồ Nhiễm thầm thở dài, nghĩ một lúc lâu, cuối cùng mới lên tiếng:

- Cho dù giữa chúng ta tồn tại rất nhiều vấn đề, cho dù khởi đầu không tốt, em cũng hy vọng có một kết cục tốt đẹp… – Cô nghiêm túc nhìn anh. – Nhưng em không muốn anh phải miễn cưỡng với em.

Anh nhìn sang phía khác, rất lâu không lên tiếng. Trái tim Đồ Nhiễm chìm xuống rất sâu, cô nói nhỏ:

- Anh cứ miễn cưỡng bản thân như thế, không thấy khó chịu sao? Anh định cứ sống thế này cả đời sao? Em không muốn thấy anh phải chịu ấm ức.

Anh lại im lặng, thở dài, sau đó rút điện thoại trong túi quần ra bấm số, đầu bên kia nhanh chóng nghe máy.

Ở đầu dây bên kia, loáng thoáng tiếng một cô gái trẻ, một cô gái lạ, âm sắc vừa dịu dàng vừa hào hứng.

Hai người chào hỏi nhau, Lục Trình Vũ nói rất khách sáo:

- Hiện giờ sức khỏe bố cô đã căn bản phục hồi, quá trình hồi phục sau mổ rất tốt, nếu cô còn vấn đề gì cần hỏi thì có thể tới bệnh viện hỏi tôi, hoặc tới phòng khám nhờ đồng nghiệp của tôi tư vấn. Buổi tối người nhà tôi cần nghỉ ngơi, không tiện nghe điện thoại, mong cô thông cảm…

Anh cúp máy, đung đưa điện thoại trong tay:

- Người nhà một bệnh nhân lúc trước. – Anh nhìn cô, hỏi bằng vẻ tò mò. – Em tưởng ai? Lý Sơ Hạ?

Đồ Nhiễm cúi đầu nhìn ngón chân mình, một lúc sau mới đáp:

- Vâng. – Cô lại ngừng mấy giây. – Ai biết được, anh bấm đại một số nào đó thì sao?

Lục Trình Vũ nói:

- Đồ Nhiễm, anh không thích giở trò tính toán như em, cho dù có, cũng chả có tâm trí đâu mà dồn vào những việc này.

Đồ Nhiễm cảm thấy tai mình nóng bừng, tâm tình ảo não, không biết phải nói gì.

Cả hai chầm chậm đi về phía trước một lúc, Lục Trình Vũ mới nói:

- Em nói đúng, hai chúng ta không có nền tảng tình cảm, lại thiếu sự tin tưởng lẫn nhau, anh có thể hiểu được suy nghĩ hiện nay của em, còn về sau này làm thế nào, cứ qua mấy ngày này rồi tính.

Cô gật đầu:

- Được, kết quả thế nào em cũng đã chuẩn bị tinh thần cả rồi.

Cô không nói tiếp được, họng bất giác nghẹn lại, chật vật kìm nén, rồi mới nói nhỏ một câu:

- Có thể ôm em một cái được không? Mấy hôm nay… em rất khó chịu.

Lục Trình Vũ nghiêng người nhìn cô, kéo cô vào lòng, rất lâu, anh nghe thấy cô gục trên vai mình, thút thít khóc. Anh bất giác cúi xuống, hôn nhẹ lên thái dương cô.

Hôm nay anh không về, cả đêm ở bên cô.

Sáng hôm sau, bà Vương Vĩ Lệ trở về, Đồ Loan quả nhiên không về cùng. Mọi người đã liên hệ với nhà tang lễ, hôm sau khi lễ truy điệu kết thúc, bà cụ được người ta đẩy vào phòng trong. Lúc này mọi người mới ra ngoài, đứng dưới hàng hiên, nhìn những cột khói hừng hực bốc lên từ ống khói cỡ đại của nhà tang lễ.

Đồ Nhiễm nhìn những cột khói đục ngầu trên không trung, như vừa mơ một giấc mơ, lòng bỗng nảy ra một suy nghĩ không hiện thực. Có lẽ sau khi về nhà, bà ngoại vẫn đang tựa bên bệ cửa sổ có song sắt chống trộm, ngắm nhìn người qua kẻ lại bên dưới qua những khe hở để giết thời gian, thấy cô trở về, bà bèn nở nụ cười hiền từ với cô.

Con hiền cháu thảo mua một chiếc hộp đựng tro chất lượng thượng thừa, cháu trưởng của

bà ôm tro, Đồ Nhiễm ôm di ảnh, một hàng người hùng dũng lái xe lên núi Cửu Phong.

Ông ngoại Đồ Nhiễm qua đời từ sớm, mấy năm trước mấy người con trai về nghĩa trang ở quê thu dọn hài cốt mang tới chôn ở núi Cửu Phong, còn mua một phần mộ chung. Phần mộ đó nằm trên thềm đá trên cao, hai bên trồng tùng bách xanh mướt, phía trước tầm nhìn thoáng đãng, núi non sông ngòi ngút ngàn.

Hôm hạ huyệt, Lục Trình Vũ luôn có mặt, cũng không biết anh xin nghỉ lúc nào. Cháu chắt đa phần phải đi làm hoặc đi học, ít có mặt, anh trở thành người đắc lực trong đám con cháu, nói ít, chỉ cắm cúi làm. Đồ Nhiễm quỳ trước bia đốt vàng mã, anh cũng cung kính quỳ xuống vái ba vái.

Đồ Nhiễm nhớ lại hồi còn sống, bà ngoại rất thích anh, bất giác mắt lại đỏ hoe.

Cô vẫn ở nhà mẹ đẻ, lấy cớ là ở đây gần công ty, mang thai rồi chạy đi chạy lại không tiện. Bà Vương Vĩ Lệ cũng không nghi ngờ gì.

Đồ Loan ở Bắc Kinh xin gia hạn visa bị từ chối, bởi vì thành tích học tập quá tệ, không xin được giấy chứng nhận của trường.

Bà Vương Vĩ Lệ bị sốc, trầm lặng suốt một thời gian dài, sau đó lại nghe thấy con trai thông báo đã tìm được việc làm ở Bắc Kinh, không muốn quay về. Bà nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không yên lòng, bèn sắp xếp hành lý, định lên Bắc Kinh với con thêm một thời gian nữa.

Trước khi đi, bà gọi con rể đến, đầu tiên là quở trách vài câu vu vơ, nói con dâu mang thai là chuyện lớn như vậy mà bên nhà chồng cũng không thể hiện gì, cũng không dám trông mong vào họ, chỉ căn dặn Lục Trình Vũ dù công việc bận rộn đến đâu thì cũng phải chăm sóc Đồ Nhiễm và đứa bé trong bụng cho tử tế, lại nói bà sẽ cố gắng để về sớm.

Lục Trình Vũ vâng vâng dạ dạ, dù công việc có bận đến tối tăm mặt mũi, trong cuộc sống anh vẫn được cọi là một ông bố tương lai đủ tiêu chuẩn, cách hai, ba ngày lại qua sông tới thăm.

Đồ Nhiễm buột mồm hỏi:

- Sắp ly hôn đến nơi rồi còn năng nổ thế làm gì?

Anh nói:

- Cho dù ly hôn cũng phải sinh con xong rồi mới ly hôn, không thể để con ngay cả hộ khẩu cũng không có, cứ ngoài vòng pháp luật như thế.

Cô đáp:

- Ờ, cũng phải.

Sau khi anh đi, cô lên mạng tìm từ khóa “bà mẹ đơn thân”, thấy có người viết một bài: Tôi là một người mẹ đơn thân, tuy tôi rất yêu con mình, nhưng hiện giờ tôi đã mất lòng tin vào cuộc sống, không tiền, không đàn ông, tôi phải làm sao đây?

Đồ Nhiễm nhìn tiêu đề, không click vào để xem nội dung mà tắt đi luôn. Trong tay cô công việc dồn đống, nhân lúc bây giờ bụng vẫn chưa lộ, tình hình sức khỏe tốt, cô sẽ cùng Lý Đồ đi gặp khách hàng, đi thị trường, gần như ngày nào cũng ngã vật ra giường là ngủ vùi, cũng chẳng còn bao nhiêu thời gian để nghĩ về cuộc sống sau này.

Thực ra trong lòng cô vẫn thiếu tự tin, chỉ có điều đứa bé này, thi thoảng hoặc cô có ý định từ bỏ, thì một cảm xúc khác lại trào lên, khiến cô không ngừng tự trách mình, có lẽ đó chính là tình mẫu tử.

Hoặc giả, còn có một suy nghĩ khác mà ngay bản thân cô cũng không muốn thừa nhận… Với cha đứa bé, cô ít nhiều vẫn ôm một tia hy vọng.

**

Thời gian này, sự thay đổi của Lục Trình Vũ lại khiến Đồ Nhiễm có phần không thoải mái.

Từ sau khi bà Vương Vĩ Lệ lên Bắc Kinh, gần như tối nào anh cũng gọi điện tới, lúc thì buổi sáng, khi thì buổi tối. Qua điện thoại, cô nghe thấy hơi thở gấp gáp của anh, biết được anh đang trên đường về nhà.

Từ trước tới giờ anh luôn đi rất nhanh, cả hai chưa nói được mấy câu anh đã về tới nhà, về cơ bản nội dung cũng như nhau, “Dậy chưa?”, “Ăn chưa? Ăn gì?”, “Tan làm chưa?”, “Hôm nay thấy thế nào?” vân vân, phương thức cơ bản là một hỏi một đáp, khi nói gần xong anh lại dặn dò mấy câu, sau đó hai bên đều cúp máy.

Dù như vậy, trong lòng Đồ Nhiễm vẫn thấy rung động, thúc đấy cô không kìm chế được mà nắm bắt những thay đổi nhỏ bé trong giọng nói của anh. Ví dụ như hôm nay, khi hỏi như vậy, giọng anh chậm hơn trước, hoặc hiện giờ hình như anh nói nhiều hơn một chút, rồi hoặc như nhớ lại hơi thở của anh qua điện thoại, hơi thở trầm ổn, mạnh mẽ đầy nam tính, phảng phất truyền qua tín hiệu điện thoại, mơn man trêu ghẹo lỗ tai cô.

Những cảm xúc nội tâm phong phú này, Đồ Nhiễm quy cho sự khác thường về mặt sinh lý gần đây, thậm chí cô còn hoài nghi, mật độ liên lạc dày đặc như vậy giống như một trò chơi khăm.

Có lần, cô đang họp ở công ty, điện thoại trong túi reo lên, cô không nghe mà tắt đi, đổi sang chế độ rung, định tranh thủ lúc nào rỗi thì nhắn tin trả lời.

Lúc đó Cố Viễn Hàng đang nổi giận vì một thất thoát trong kinh doanh, căn phòng họp rộng lớn lặng phắc như tờ, ai nấy đều nín thở. Cố Viễn Hàng răn dạy người này, phê bình người kia, giữa lúc ấy lại có tiếng điện thoại réo

Trang: [<] 1, 49, 50, [51] ,52,53 ,79 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT