|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
tự bao giờ.
Cô dựa vào khuỷu tay ấm áp của anh, ngắm nghía gương mặt nghiêng nghiêng của anh, càng ngắm càng không muốn dời mắt, nhất thời cảm xúc dạt dào, cô bèn nhỏm lên hôn nhẹ vào môi anh.
Tình cảnh này tựa như chỉ xuất hiện trong những cơn mộng mơ thầm kín của tuổi mười bảy, khi tưởng tượng xong, tỉnh mộng rồi, ảo não rồi, thực tế mà cô phải đối diện, vẫn là ánh mắt lạnh lùng, xa cách của anh.
Hôm sau là Chủ nhật, Đồ Nhiễm ngủ tới tận lúc mặt trời đứng bóng mới dậy, mua thêm một ít rau củ quả nhét vào tủ lạnh rồi mới tự về nhà mẹ.
Lục Trình Vũ trực ca tối, quả nhiên giữ đúng lời không đưa cô về. Về việc người đàn ông này có phải mang trong mình tác phong đại hiệp nhất ngôn cửu đỉnh[6"> hay không, cô không nắm chắc, nhưng chí ít cũng có thể khẳng định, anh chắc chắn tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc “không làm được thì sẽ không hứa.”
[6"> Một lời nói nặng bằng chín cái đỉnh đồng, ý nói lời nói nặng ngàn cân, đã nói lời là phải giữ lời.
Buổi tối, Đồ Nhiễm cùng Lý Đồ tới gặp một khách hàng nữ, chốt được phi vụ đầu tiên của công ty nhỏ.
Đơn hàng không lớn, lại gặp một ít trục trặc, không hẳn là một khởi đầu thuận lợi, may mà Lý Đồ không phải là dạng nói hay làm dở, mơ mộng viển vông, câu nói cửa miệng của cậu ta chính là “Tiền nhiều tiền ít đều là tiền cả, vừa mới khai trương, vụ nào không ra tiền tôi cũng cứ nhận, tích luỹ kinh nghiệm, tích luỹ quan hệ, tích tiểu thành đại.”
Vì Đồ Nhiễm không uống được rượu nên Lý Đồ đỡ rượu giúp cô không ít, cứ uống nhiều là cậu ta lại hơi lải nhải, khen cô chuẩn bị công việc chu đáo, giỏi lấy lòng khách hàng, lại nói nếu gặp phải khách hàng nam uống giỏi, thì cậu ta đã dẫn người khác theo rồi.
Lý Đồ nhìn cô bằng đôi mắt chếch choáng mơ màng:
- Xinh đẹp, dẫn đi dễ làm việc, những cũng lại phiền phức. – Nói xong thấy cô không có phản ứng gì, cậu ta không nhịn được oán thán. – Cứ ra ngoài là nhìn điện thoại, trong điện thoại có gì mà hút hồn chị thế?
Mặt Đồ Nhiễm nóng bừng, nhét điện thoại vào túi áo.
Lý Đồ lại cười:
- Đang chơi trò nhắn tin với ông xã hả?
Thực ra chẳng có cái tin nhắn nào của người kia, nhưng cô vẫn ừ một tiếng, Lý Đồ nhìn cô không nói gì, tiễn cô tới tận cổng tiểu khu, hai người chào nhau ra về.
©STENT
Vừa vào đến nhà, Đồ Nhiễm đã chạy lại nhìn màn hình hiển thị của điện thoại bàn, ấn đủ một vòng, không có gì hết.
Cô bần thần ngồi trước điện thoại một lúc, nghĩ lại thấy cũng chẳng có gì, hồi trước bao nhiêu ngày cũng vẫn sống như vậy, đã sớm quen rồi, buổi sáng mới chia tay, đâu có nhanh như thế?
Đợi một mạch tới tận thứ Tư, cô không nhịn được bèn gửi tin nhắn đi, rất lâu không có hồi âm, chiều tối, Lục Trình Vũ gọi điện cho cô, anh bảo sẽ tới cùng ăn cơm.
Cô khấp khởi trong lòng, lập tức phóng ra chợ mua đồ ăn, chọn toàn những món anh thích ăn, nhưng còn chưa về tới nhà đã lại nhận được một cuộc điện thoại, anh nói bệnh viện có việc, anh không tới được.
Tâm trạng của cô lập tức xuống dốc không phanh.
Đồ Nhiễm có phần chán ghét tâm trạng cứ sụt trồi như tàu lượn cao tốc gần đây của mình, cô cảm thấy nên di dời sự một chút sự chú ý, vì thế bèn bắt taxi, xách túi đồ ăn tới tìm Chu Tiểu Toàn.
Đến nhà Chu Tiểu Toàn, cả hai nấu cơm tối xong xuôi, bèn sang nhà đối diện rủ Tô Mạt cùng ăn.
Trông Tô Mạt vẫn ổn, khá hơn trước một chút, một mình chăm con, nấu cơm, khi đi làm thì vẫn để con bé bên nhà bà nội.
Đồ Nhiễm lưỡng lự mãi, đành nuốt chuyện cuối tuần tình cờ gặp Đồng Thuỵ An vào trong bụng, nhưng lại không nhịn được kể hết với Chu Tiểu Toàn.
Chu Tiểu Toàn khá ngạc nhiên, hỏi thẳng:
- Mình còn tưởng Đồng Thuỵ An hồi tâm chuyển ý rồi, hai tuần nay ngày nào hắn ta cũng về, mặc dù hơi muộn nhưng ngày nào cũng về. Một mặt thì vỗ về bên này, một mặt lại đi gặp bố mẹ nhân tình, hắn định giở trò gì đây?
- Chừa lại đường lui? – Đồ Nhiễm ngẫm nghĩ. – Nếu là vậy, càng nên cho Tô Mạt biết, để mình suy nghĩ đã… Chuyện này thật không dễ xen vào, nếu chẳng may sau này hai bọn họ hoà giải, mình nói ra để làm gì?
Suy đi tính lại, cô bèn gọi điện cho Lôi Viễn, thầm nhủ nếu Tô Mạt thật sự có ý muốn ly hôn, có lẽ sẽ không cắt liên lạc với anh chàng luật sư này. Lôi Viễn lại nói: “Lần cuối cô bạn cô tới gặp tôi là hơn mười ngày trước.”
Lôi Viễn không nói nhiều, anh ta cảm thấy người phụ nữ đó đến tám, chín mươi phần trăm là đã thoả hiệp, trông cô ta giống tuýp người dễ bị dao động.
Lần trước gặp nhau, chỉ một lời nói của anh ta đã có thể khơi lên ý chí chiến đấu của cô ta, vậy thì, lời nói và hành động của người khác cũng có thể dễ dàng khiến cô ta thay đổi quyết định trước đó.
Họ vốn đã hẹn thứ Sáu sẽ nói chuyện thêm, kết quả cô ta thất hẹn, thậm chí còn không gọi điện thông báo. Anh ta đương nhiên sẽ không gọi tới để hỏi thăm, chẳng rỗi hơi đến thế. Hôm đó anh ta được về sớm, nhưng tận sâu trong đáy lòng thoáng gợn một nỗi mất mát mơ hồ. Tâm trạng này rất không rõ ràng, chỉ hơi gợn lên một chút, giống như những game nuôi dưỡng trước đây đã từng chơi, khi nhân vật trong máy tính bỗng đi lệch khỏi quỹ đạo đã định, kết cục của cô ta, không phải là điều anh đã tững nghĩ tới.
Lôi Viễn cảm thấy, có những người phụ nữ giống như vắt mì, bạn rót cho cô ta một chút nước thì cô ta sẽ trở thành bùn nhão, nhưng nếu phơi khô vắt mì ấy dưới
ánh nắng, cô ta lại có thể trở nên cứng cỏi như gạch đá.
Có những lúc, anh thật sự hi vọng Tô Mạt có thể biến thành một viên gạch, viên gạch tuy tầm thường, nhưng ít nhất có thể đập vào đầu người khác.
Nhưng bùn nhão chính là bùn nhão, vĩnh viễn không thể trở thành gạch đá.
Một buổi chiều của ngày thứ Sáu, rất hiếm khi, Lôi Viễn một lần nữa không có chuyện gì làm, tan làm sớm.
Một không đi xem mắt, hai không có chỗ ăn, ba không có hoạt động giao lưu nào với đồng nghiệp, anh ta thấy hơi nhàm chán, bèn gọi điện cho mấy tay bạn thân định rủ đi uống rượu, ai ngờ lũ bạn hoặc phải trực ban hoặc tạm thời đi công tác, hết thảy đều thẳng thừng từ chối anh ta.
Lôi Viễn vừa rủa xả cái điện thoại lại vừa cảm tạ ông Trời đã dung túng, cô đơn khó nhịn, đúng dịp đi tán gái, vì thế anh ta bèn xuất phát. Thoạt tiên tìm một chỗ ngon lành để giải quyết bữa tối, rồi tìm một chỗ vớ vẩn nào đó để đi dạo, đêm xuống mới tới quán bar.
Trời nhập nhoạng tối, mưa rả rích.
Anh ta quẹo xe vào con đường lớn ven sông, nơi đó đường rộng, vắng vẻ, nhiều nhà hàng.
Vẫn còn sớm, anh ta lái xe chầm chậm, trên vỉa hè bên tay trái xuất hiện hai mỹ nữ, ngực nở eo thon chân lại dài, trang điểm tinh tế, ngay cả chiếc ô nhỏ xíu trong suốt cầm trên tay cũng tinh xảo, chỉ tiếc làn da không đủ trắng sáng.
Anh ta thò đầu ra tiếp tục lái xe về phía trước, đèn đỏ, dừng lại.
Chiếc đồng hồ lớn ở cửa ô ngân vang vài tiếng, anh ta ngẩng đầu nhìn dãy di tích Tô giới, hình như cứ lâu lâu lại có người sơn trát lại một lượt cho mới, dù sao trông chúng luôn rất có tinh thần, rất phấn chấn.
Bên dưới toà nhà có một bến xe buýt, xe buýt dừng lại theo thứ tự, có người lên xe có người không lên xe, xe đi rồi lại tới, có người lên xe có người vẫn không lên…
Trong khoảnh khắc đèn đường vừa bật sáng, xe dừng lại dưới mái hiên, vào giây phút chiếc xe vừa lăn bánh, một khuôn mặt sáng trắng bỗng vụt lướt qua mắt anh, người đó ngũ quan[7"> rất nhạt nhoà, áo ngắn tay, váy dài, nước da trắng bệch như ma.
[7"> Chỉ năm khí quan, gồm tai, mắt, mũi, mồm và thân mình, thường dùng để chỉ gương mặt.
Một hồn ma mong manh hốt hoảng.
Anh ta vẫn nhìn rõ dung mạo của cô ta, Tô Mạt.
Lôi Viễn gần như đã đi đến cuối con đường này, càng đi về phía trước đường càng rộng, nhưng không có quán ăn nào hợp ý anh ta, có lẽ còn chưa tới giờ ăn nên không đói. Nghĩ một lúc, anh ta bẻ ngoặt vô lăng, cho xe vòng lại. Anh ta đi còn chậm hơn vừa nãy, tới bến xe buýt, anh ta vẫn nhìn thấy Tô Mạt. Lòng đầy hiếu kỳ, anh ta vòng xe đỗ bên đường, cách một con đường, anh ta muốn xem xem con “ma nữ” kia rốt cuộc muốn làm gì.
Tô Mạt đứng đó, không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào khoảnh đất cách mình khoảng hai thước[8">. Nơi đó ngoài nước mưa, nước mưa rơi xuống và nước mưa bắn toé lên, không còn gì khác.
[8"> Đơn vị đo chiều dài của Trung Quốc, một thước bằng 1/3 mét.
Những chiếc xe vẫn lướt qua, mưa càng lúc càng to, mái hiên nhà chờ chật hẹp cuối cùng cũng khó mà che được gió mưa, nhưng hết thảy đều không liên quan đến cô.
Không kìm được nữa, Lôi Viễn bấm còi, không ai thèm quan tâm, anh ta hạ kính xe xuống hét lên với cô:
- Mưa to thế này, cô đứng đấy làm gì? – Mưa át đi sự cố gắng của anh ta. Anh ta lắc đầu, cho xe từ từ quay sang, đỗ sát vào bến xe buýt. Qua ô cửa kính đã hạ xuống, anh ta nhìn cô. Này, gọi cô đấy, không nghe thấy à?
Giọng nói mạnh mẽ lôi tuột cô trở lại với thế giới hiện thực.
Tô Mạt cúi xuống, lấy tay che mắt để chắn mưa, lúc này cô mới nhìn thấy người đàn ông trong xe, trên gương mặt mê man vẫn còn thoáng nét bàng hoàng chưa kịp tan biến.
Chiếc xe buýt phía sau trờ tới, chuẩn bị dừng lại, Lôi Viễn vội vẫy tay với cô:
-
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




