|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
Lên xe! Lên xe!
Tô Mạt thoáng do dự, rồi mở cửa ngồi vào trong xe.
Khi xe đã chạy trên đường, Lôi Viễn mới hỏi:
- Đi đâu thế, để tôi đưa cô đi?
Tô Mạt lắc đầu, người cô ướt sũng, tuy nhếch nhác nhưng khá hơn nhiều so với mấy lần gặp trước, tóc xoã ngang vai, trang điểm nhẹ, quần áo hơi lỗi mốt, nhưng trông vẫn rất thanh tú.
Đó là nét thanh tú của hàng lông mày hơi chau, là sự thanh tú của bờ vai mong manh, gầy guộc, là vẻ thanh tú trong điệu bộ lóng ngóng không biết phải làm gì, là sự thanh tú của dáng người mảnh mai lay động, tựu chung lại, rất có phong cách.
Thấy cô từ chối, Lôi Viễn bèn nói:
- Mau nói gì đi, tối nay tôi còn có chương trình, đừng nghĩ tới nghĩ lui làm lỡ việc của tôi.
Tô Mạt cúi đầu ngẫm nghĩ, chậm rãi nói:
- Tôi định tới nhà mẹ chồng đón con, nhưng lại muốn vứt nó ở đó, không quan tâm nữa. – Cô nói, hai bàn tay xoắn vào nhau, thoáng run rẩy.
- Lạnh à? – Lôi Viễn với tay lấy chiếc vest vắt trên lưng ghế quăng lên người cô. – Lạnh thì mặc vào đi… Chuyện của vợ chồng cô vẫn chưa làm rõ à? Chuyện to tát gì đâu chứ? Lâu như thế người ta có thể cưới thêm một lần nữa rồi đấy.
Thấy nét mặt anh ta toát lên vẻ giễu cợt, Tô Mạt mím môi, chẳng nói chẳng rằng.
Lôi Viễn lại bật cười sảng khoái:
- Tôi ăn ngay nói thẳng, cô đừng để ý, có những chuyện thật sự cô phải nhìn cho rõ một chút, là hợp hay là tan cô đều phải nhìn cho rõ, dù thế nào vẫn cứ phải sống tiếp, hao công tốn sức tự dằn vặt thì không thoả đáng chút nào.
Tô Mạt gật đầu:
- Những gì mọi người nói tôi đều hiểu, nhưng mỗi lần thực hiện… tôi… mỗi lần tôi muốn từ bỏ, anh ta lại khiến tôi cảm thấy có hy vọng, mỗi lần có một chút hy vọng, lại bị anh ta đả kích sâu sắc. Mấy hôm nay anh ta luôn về nhà, nhưng về đến nhà lại không thèm đếm xỉa đến tôi, như thể tôi là một bức tường đứng chắn trước mặt anh ta, anh ta đang nghĩ cách làm thế nào để thoát khỏi tôi.
Đợi cô kể lể xong, Lôi Viễn ngẫm nghĩ:
- Con người này, chẳng lẽ sợ cô nắm được thóp của anh ta?
Tô Mạt sững người.
Lôi Viễn nói:
- Không loại trừ khả năng anh ta sống chung với người khác ở bên ngoài, để che đậy sự thật, nên bây giờ ngày nào anh ta cũng về nhà. Theo điều 46 Luật Hôn nhân, bên không làm sai có quyền đòi bồi thường tổn thất trong hôn nhân, một trong những điều kiện cần là có chồng hoặc vợ sống chung với người khác. Chồng cô thường không về nhà đã bao lâu rồi?
Khi nghe xong những lời này, lòng Tô Mạt trở nên lạnh giá, tay chân tê dại. Trước đây chỉ nghĩ rằng Đồng Thuỵ An vẫn còn chút lưu luyến với cái nhà này, vẫn còn muốn níu kéo cuộc hôn nhân này, cô chưa từng nghĩ anh ta đang giở trò để bịt mắt cô.
Trong khoảnh khắc ấy, dường như tâm can cô đã bị người ta móc ra, chỉ để lại một khoảng trống rỗng đớn đau khó lòng chịu nổi.
Cô cố gắng hít thở, thử nhớ lại tình hình trước đây, nhưng đầu óc hỗn loạn. Cô miễn cưỡng ghép lại những mảnh ký ức rời rạc, nhưng bức tranh cuối cùng càng khiến người ta đau khổ.
- Tôi cũng không biết là bao lâu nữa, trước khi tôi phát hiện ra chuyện của bọn họ, cứ dăm ba hôm anh ta lại nói phải chạy dự án làm ca đêm, mỗi tháng lại ra ngoài công tác mấy ngày, tôi không biết, có lẽ khi đó đã bắt đầu rồi… Anh ta và người đàn bà kia đi làm ở khu Công viên Khoa học và Kỹ thuật, hơn nữa trường đại học mà anh ta đang học tiến sĩ lại là nơi người đàn bà đó làm việc, tôi thật ngu ngốc… bị anh ta che mắt lâu như vậy…
Cô ra sức níu chặt quần áo trên người, rất lâu sau mới cố kìm nước mắt, tỏ vẻ bình tĩnh hỏi:
- Nếu tôi kiện anh ta, có thể đòi bồi thường bao nhiêu?
- Thông thường con số khống chế là khoảng năm vạn tệ, còn đa phần là khoảng một vạn tệ. Tôi biết có một vụ bồi thường hơn mười vạn, là vì nhà họ có đường dây, cho cơ quan công an nhập cuộc điều tra thu thập chứng cứ, cho tới giờ tôi cũng mới chỉ nghe qua có một vụ đòi được nhiều tiền bồi thường như thế. – Lôi Viễn thở dài. – Tôi nói thật với cô, như tình hình của cô, đừng nói là được bồi thường, cho dù có chứng cứ đi chăng nữa, cũng phải đề phòng đối phương phản đòn, kiện cô tội xâm phạm quyền riêng tư, chuyện này không phải là chưa từng xảy ra. Trước đây tôi đã nhắc nhở cô rồi, bình thường nên để ý thu thập những chứng cứ về tài sản chung, hoặc ra tay từ phía bố mẹ anh ta, viện cớ đứa con để yêu cầu anh ta nhiều hơn, nếu hai bên thoả hiệp được thì tốt, đỡ tốn công sức.
Tô Mạt cúi đầu, nước mắt lã chã:
- Trong tay anh ta chẳng có bao nhiêu tiền, cái này thì tôi biết. Thứ duy nhất đáng giá chính là căn hộ hiện đang ở, trước khi cưới nhà anh ta trả hai mươi vạn tệ tiền cọc, anh ta bảo tôi, bố mẹ anh ta tiết kiệm cả đời, dành dụm được chút tiền chẳng dễ dàng gì, chỉ có thể cho bằng đó. Anh ta đề phòng tôi, có lẽ cũng sợ tôi đòi chia căn nhà với anh ta.
Lôi Viễn vừa lái xe vừa lắc đầu cảm khái:
- Về mặt này chồng cô hiểu rõ hơn cô, làm việc cũng cẩn trọng, lẽ ra cô nên cẩn thận từ sớm. Hai người quen nhau như thế nào?
- Quen hồi đại học.
Khi đó cô mười tám, anh hai mươi, lứa tuổi thanh xuân tràn trề, đem cơ thể và trái tim đơn thuần của hai người nung chảy trong lò lửa tình yêu, không hề chùn bước.
Tô Mạt lấy khăn giấy lau nước mắt, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong xe đang bật một bài hát cũ, giọng ca nam nữ nồng nàn tha thiết: Đừng hoài nghi sự kiên quyết ban đầu và tất cả những gì đã bỏ ra thật lòng khi ấy, có ai nguyện đánh mất trái tim đến mức dòng máu gần như lạnh giá, có lẽ anh ấy thật sự đã không còn cảm giác… Thực ra mỗi một tình yêu đều nguy hiểm, mỗi lần bắt đầu đều đau khổ triền miên, cũng có thể bình yên vô sự mấy mùa xuân, nhưng chỉ là một chút, lại thay đổi từng ngày…
Lôi Viễn cười cười, tổng kết:
- Tình yêu, mẹ kiếp, đúng là một cục gỉ mắt, mỗi lần tỉnh giấc, cứ khăn mặt nhúng nước nóng, lau một hồi là xong.
Bên này Đồ Nhiễm còn đang lưỡng lự, bên kia Chu Tiểu Toàn đã đem chuyện Đồng Thuỵ An tới gặp gia đình cô bồ nhí kể cho Tô Mạt nghe:
Chu Tiểu Toàn nói:
- Mình thật sự không thể nhịn nổi, quan trọng là gã đàn ông kia quá kinh tởm, mình muốn lột trần bộ mặt đạo đức giả của hắn ta ra trước mặt Tô Mạt.
Nghe vậy, Đồ Nhiễm vừa tức vừa buồn cười, mồm thì chê trách sự liều lĩnh của cô bạn, nhưng lại lo Tô Mạt xảy ra chuyện, đành phải dặn dò Chu Tiểu Toàn thường xuyên qua nhà cô ấy thăm dò, trò chuyện để tránh cô ấy lại nghĩ quẩn, đâm đầu vào ngõ cụt.
Mấy ngày này Đồ Nhiễm cực kỳ bận rộn, việc ở công ty dồn hết lên đầu, bên Lý Đồ lại thiếu người, cô không khỏi phải chạy ngược chạy xuôi.
Sau đó cô ra ngoài đi xe buýt, tài xế bỗng phanh gấp, một đứa bé bên cạnh đứng không vững, húc thẳng vào bụng cô.
Tuy không thấy đau lắm, nhưng lòng cô lại nơm nớp không yên. Đứa bé đó mới tám, chín tuổi, vẻ mặt vô tội, cô cũng không tiện nói nhiều, đành phải đợi xuống xe rồi tới Trung tâm y tế Bà mẹ và Trẻ em tỉnh xin khám gấp. Ai dè tối hôm đó người đến khám rất đông, thông thường xung quanh một bà bầu, lại có thêm hai, ba người hỗ trợ, chỉ riêng cô là một thân một mình.
Đồ Nhiễm ngồi xếp hàng trên ghế, đưa tay xoa bụng, cơn đau nhẹ lúc trước gần như đã hết, khiến cô yên tâm phần nào. Vừa rồi căng thẳng quá, cô đã gọi điện cho Lục Trình Vũ, anh nói vừa mới tan làm, sẽ tới ngay, bảo cô đợi nguyên tại chỗ.
Đợi chán đợi chê, đến tận tám, chín giờ, cô khám xong, bác sĩ nói không sao mà anh vẫn chưa xuất hiện. Cô lại gọi điện cho anh, bảo đứa bé không sao, anh không cần tới nữa. Còn chưa nói xong tín hiệu đã bị ngắt, sau đó có người cầm điện thoại gõ nhẹ vào đầu cô, cô ngoái ra nhìn, thấy anh đang đứng đằng sau.
- Bị tắc đường trên cầu. – Anh nói, giọng hơi hổn hển, xem ra anh vừa vội chạy lên trên lầu. – Không sao chứ? Còn đau không?
Đồ Nhiễm khấp khởi trong lòng:
- Bụng thì không sao, nhưng sắp chết đói rồi, em còn chưa ăn gì nữa.
Anh hơi nhíu mày:
- Đã muộn thế này rồi, giờ em vẫn ăn uống bữa đực bữa cái như hồi trước thế sao?
Cô nói:
- Thì phải đợi kiểm tra còn gì?
Anh lại nói:
- Bảy giờ em gọi điện cho anh, trước khi đến bệnh viên em đi đâu? Năm giờ em tan làm, đi bộ về nhà mất mười phút, có gần hai tiếng đủ thời gian cho em nấu cơm, ăn cơm, hai tiếng ấy em đi đâu?
Cô đáp:
- Tăng ca.
Anh lại hỏi:
- Tăng ca thì phải ở trong công ty chứ, sao em lại đi xe để bị người ta đụng phải?
Trước đó Đồ Nhiễm tới thăm một vị khách ở trường đại học gần đó giúp Lý Đồ, giờ không muốn nói cho Lục Trình Vũ nghe, thấy anh hỏi vậy cũng không lên tiếng. Thấy cô đứng sát về phía mình, Lục Trình Vũ cúi đầu ngửi:
- Người toàn mùi thuốc, đi xã giao à?
Cô không nói gì, coi như ngầm thừa nhận. Vị khách đó quả thật là một cái ống khói, lại nói nhiều, điếu thuốc không rời tay, hai người nói chuyện nửa tiếng mà cô suýt bị hun chết, chỉ thấy trước mắt mờ mịt khói. Cô đặt quà xuống nhẫn nại chờ đợi, khó khăn lắm mới tìm được cớ để thoát thân.
Thấy cô không nói gì, Lục Trình Vũ cầm điện thoại trỏ vào cô:
- Lại lừa gạt, ăn cơm trước đã, rồi tra hỏi em sau.
Nhắc tới ăn cơm, Lục Trình Vũ kiêng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




