watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10782 Lượt

tức. Chu Tiểu Toàn giật mình, sắp xếp lại từ ngữ cả nửa ngày trời rồi mới lên tiếng:

- Xem ra có vẻ nghiêm trọng quá nhỉ, chuyện gì thế?

Khóc một hồi, Đồ Nhiễm chậm rãi nói, như thể đang nói với chính mình:

- Là vấn đề của mình, không trách anh ấy được.

Chu Tiểu Toàn ngơ ngác:

- Cái gì là cái gì?

Đồ Nhiễm ngẩng đầu lên trừng trừng nhìn cô:

- Đều tại cậu hết, vô duyên. Đang yên đang lành mai với mối cái gì? Nếu cậu không nhiều chuyện thì giờ mình cũng chẳng gặp những chuyện này.

Chu Tiểu Toàn đâu dám đôi co với cô, vội nói:

- Ừ, tại mình, tại mình, chuyện đến nước này cũng chẳng biết làm thế nào, cưới đã cưới rồi, con cũng sắp sinh rồi, có chuyện gì thì từ từ nói, để anh ấy vào, hai người nói chuyện nhé.

Đồ Nhiễm ôm đầu:

- Không được, chuyện này không nói rõ được, bây giờ mình không

muốn gặp anh ấy.

Chu Tiểu Toàn không biết làm thế nào, lẳng lặng hé cửa ra một chút, thấy Lục Trình Vũ chỉ mặc quần dài áo mỏng ngồi trên bậc thềm ở cửa thì nói nhỏ:

- Ê, vợ anh đang khóc trong này, hay là anh về trước đi, em khuyên nó hộ anh.

Đồ Nhiễm nói chen vào:

- Ai khóc? Cậu đừng nói linh tinh.

Chu Tiểu Toàn vội nói:

- Ờ, nó bảo nó không khóc. – Cô ngoái lại nói với Đồ Nhiễm. – Trời lạnh lắm, anh ấy chỉ mặc một cái áo mỏng, mình bảo anh ấy về anh ấy cũng không về…

Đồ Nhiễm ngồi đó không nói năng gì, tâm sự chất chồng, Chu Tiểu Toàn không hỏi ra nguyên cớ, đành ngồi xuống cạnh cô, ngáp ngắn ngáp dài, một lúc sau không chịu nổi nữa, bèn nói:

- Hai người cứ từ từ cãi nhau đi nhé, mình ngủ thêm một chút, lát nữa còn phải đi làm.

Đồ Nhiễm ngồi thẫn thờ một mình, đầu óc rối bời, cảm thấy mình đúng là đồ thần kinh, lẽ ra không nên chạy đến quấy rối Chu Tiểu Toàn giữa đêm, lại nghĩ ngày mai mình cũng phải đi làm chi bằng về nhà mẹ trước cho xong. Thấy phía chân trời dần hửng sáng, cô bèn đứng dậy bước ra khỏi cửa.

Cửa mở ra, cô thấy người kia vẫn đang đợi ở ngoài, điều này ngoài dự tính của cô, đầu óc lại trở nên mông lung, cô từ từ bước tới. Lần này Lục Trình Vũ không giữ cô lại nữa, cô đi đâu anh đi đó, cô lên taxi, anh bèn lái xe theo sát, không gần không xa. Về đến nhà mẹ, cô vừa bước vào là khoá trái hai vòng. Sau đó cô nghe thấy bên ngoài có tiếng người đang mở khoá, Lục Trình Vũ đẩy cửa bước vào, khẽ đung đưa chìa khoá trong tay:

- Trước khi đi Bắc Kinh mẹ đưa chùm chìa khoá này cho anh. – Anh nói. – Dằn vặt cả đêm rồi, em đi ngủ trước đi, nếu không cơ thể sẽ không chịu nổi.

Cô nói:

- Anh mới là dằn vặt,

Anh ngẫm nghĩ:

- Lúc nào chúng ta nói chuyện tử tế sau, nhưng bây giờ em cần nghỉ ngơi.

Cô không nói gì, rất lâu sau mới ngẩng đầu lên nhìn anh, nói một cách bình tĩnh:

- Rất xin lỗi vì đã đọc nhật ký của hai người, cũng may chưa đọc hết, sau này cũng sẽ không đọc nữa. Em mặc kệ thời gian hai người cùng đi du học đã xảy ra những chuyện gì, cũng mặc kệ những chuyện này anh xử lý có vấn đề gì không, em chỉ suy xét mọi việc đang xảy ra từ góc độ của bản thân mình mà thôi. – Cô ngừng lại, hít sâu một hơi. – Trước đây em cảm thấy mình chưa có cơ hội, nhưng hiện giờ, cho dù anh có cho em thời gian mười năm, hai mươi năm, em cũng không thể nào đối với anh giống như cô ấy, cả đời này, vĩnh viễn em không thể nào làm được. – Cô không kìm được, nghẹn ngào. – Em vĩnh viễn không thể một lòng một dạ nhớ thương một người giống như cô ấy, em đã qua độ tuổi si tình rồi, những chuyện trước đây đã gặp phải khiến em luôn cảm thấy có những chuyện còn quan trọng hơn cần làm, không thể nào coi chuyện tình cảm này là toàn bộ cuộc sống của mình. – Cô cố nén nước mắt, gắng hết sức để nói thật bình tĩnh. – Chỉ riêng điều này thôi, sao anh có thể cam lòng ở bên em chứ, sao anh có thể hoàn toàn buông cô ấy được? Nếu em gặp một người như vậy, em cũng không buông được…

Cô đưa tay bịt mắt, nhưng nước mắt cứ trào ra qua những kẽ ngón tay.

Lục Trình Vũ đăm chiêu nhìn cô, bất chợt thở dài một hơi nặng nề.

Nghe tiếng thở dài này, Đồ Nhiễm như cảm thấy toàn thân tê dại, đau khổ hoặc vui mừng, hết thảy mọi cảm xúc đều biến mất không dấu vết, tựa hồ như ngăn cách giữa họ không chỉ là một người, mà là trăm sông ngàn núi.

Cô ngừng khóc:

- Nếu anh có dự định khác, em sẽ không cản anh, cản cũng chẳng có nghĩa lý gì, đúng không?

Cô lau mặt, bước vào phòng mình, tìm kiếm thứ gì đó trong ngăn kéo. Một lúc sau cô lấy ra chiếc phong bì mỏng, sau đó từ từ xé tan cả bì thư, cuối cùng vứt vào cái sọt đựng giấy vụn dưới gầm bàn.

Lục Trình Vũ đứng ở cửa phòng nhìn cô.

Cô nói:

- Anh đi đi, em muốn ngủ một lúc rồi mới đi làm.

Cô đưa tay khép cửa phòng, nhưng bị người đứng ngoài nhẹ nhàng chặn lại.

Anh chống tay vào khung cửa:

- Hôm nay em đừng đi làm, ở nhà nghỉ đi. – Anh ngừng lại một lúc. – Anh chỉ nói hai câu, nói xong em hãy ngủ.

Đồ Nhiễm tự biết sức mình không đủ, bèn để mặc anh. Ầm ĩ hơn nửa đêm, ngủ không đủ, tinh thần căng thẳng, người cô đã rã rời. Cô xoay người lại chậm chạp cởi áo khoác, xốc lại chăn đệm, chui vào trong, ngồi dựa vào đầu giường, cúi đầu nhìn bóng anh trên khung cửa.

Rèm cửa sổ trong phòng kép chặt, ánh sáng tù mù, còn trong phòng khách lại sáng trưng. Lục Trình Vũ vẫn đứng ở cửa phòng, không bước vào thêm một bước, giọng anh bình tĩnh và nhẹ nhàng:

- Năm ngoái ra nước ngoài, giữa anh và cô ấy không xảy ra chuyện gì hết. Sau đó viết xong luận văn, mấy người bạn học cùng đi nghỉ hè ở biển, vốn là hai tuần, nhưng anh chỉ ở hai ngày rồi về trước. Đó là điều đầu tiên muốn nói, về bức ảnh kia, anh cũng không biết cô ấy chụp lúc nào.

Đồ Nhiễm lặng lẽ ngồi một lúc, nói nhỏ:

- Cô ấy là ai? Ngay cả cái tên đó anh cũng không nỡ lòng gọi ra à?

Nghe vậy Lục Trình Vũ không khỏi lắc đầu, nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ thở hắt một hơi rồi quay lại nhìn cô nói tiếp:

- Điều thứ hai anh muốn nói, anh và Lý Sơ Hạ, ở bên nhau bốn năm, chia tay ba năm. Khi đó còn đang đi học, nói một câu khó nghe, thì trừ danh phận, cũng không khác gì sống chung…

Cô ngắt lời anh:

- Rốt cuộc anh định nói gì?

Anh khẽ húng hắng, một lúc sau mới nói:

- Tối qua anh nhận được nhật ký của cô ấy, đã xem, đều viết những chuyện trước đây. Xem xong những thứ đó, cũng giống như em nói, anh không thể không nghĩ ngợi gì, về việc này anh không muốn gạt em.

Cô ừ một tiếng:

- Em biết, anh đâu phải là gỗ đá, sao có thể không tâm trạng, không nghĩ ngợi, huống hồ tình cảm của hai người trước đây tốt đẹp như vậy, có nghĩ ngợi cũng là chuyện thường tình. Còn về chuyện giữa chúng ta, là em đã cố gượng ép…

Lục Trình Vũ tiến lên một bước, đang định nói gì đó thì điện thoại trong túi quần bỗng rung lên rì rì.

Anh lấy ra xem, rồi nghe máy,đó là một cậu sinh viên anh hướng dẫn. Cậu bác sĩ thực tập đưa ra một lô một lốc câu hỏi, anh nhẫn nại trả lời, cậu ta còn ấp úng định hỏi thêm, anh nói:

- Tôi trực ca tối, tới lúc đó rồi nói. Không quá gấp thì đừng gọi điện nữa.

Vừa cúp máy, điện thoại còn chưa kịp nhét vào túi quần đã lại rung lên bần bật, anh lại nghe, vừa mở miệng đã quát:

- Mẹ kiếp, mới sáng ngày ra cậu gọi cái gì mà gọi, sau này không có chuyện gì thì đừng gọi điện cho tôi.

Ở đầu dây bên kia, Lôi Viễn sững sờ:

- Thằng ranh này thích ăn đạn hả, lâu lắm rồi tôi không quấy rầy cậu, định mượn xe cậu thôi, sao vừa mở miệng đã chửi um lên thế?

Lục Trình Vũ lạnh lùng:

- Thế nhé, cúp máy đây.

Lôi Viễn còn đang kêu ê ê, Lục Trình Vũ đã cúp điện thoại. Anh quay người lại nhìn, Đồ Nhiễm đang nằm trên giường, cả người rúc trong chăn, chỉ để một cánh tay ra ngoài. Anh bước tới, khom người xoa đầu cô, sau đó đặt tay phủ lên mu bàn tay cô. Cô rụt tay lại, uể oải nói:

- Chuyện của hai người em có thể hiểu được, thật đấy. – Anh đi đi. – Cô ngừng mấy giây rồi lại nói. – Thứ Bảy này cô ấy cưới.

Anh hạ giọng nói khẽ:

- Đừng nghĩ mọi chuyện nghiêm trọng như thế được không? Bây giờ tâm trạng em hơi kích động, cứ thế này mãi không tốt cho con, anh xin lỗi còn không được sao?

Cô nói:

- Sao anh lại xin lỗi? Em cũng không biết anh sai điều gì?

Anh nói:

- Mặc kệ tại sao, em giận tức là phải có lý do.

Cô nói:

- Bây giờ em đang giận chính mình, không liên quan đến người khác. Ban đầu, ngay bước đầu tiên đã sai rồi, sau đó càng lúc càng sai, người mắc sai lầm luôn phải gánh chịu hậu quả, rất bình thường. Mình em thì không sao, chỉ cảm thấy tội cho đứa bé, sau này em sẽ đối xử với nó tốt hơn gấp bội, cũng sẽ không ngăn cản anh tới thăm nó, anh muốn tới lúc nào cũng được, có thời gian thì đưa nó đi chơi. Trẻ con thì phải tiếp xúc nhiều với bố đẻ mới tốt.

Lục Trình Vũ ngồi xuống bên giường, khẽ kéo chăn ra một chút, để lộ gương mặt cô. Anh nói:

- Em nghĩ đi đâu vậy, chuyện của anh và cô ấy đã kết thúc rồi.

Cô lắc đầu:

- Em đang nói thật lòng.

Anh nhìn cô:

- Bây giờ em không bình tĩnh, anh không nói chuyện này với em.

- Bây giờ em rất bình tĩnh, có rất nhiều chuyện em cũng đã nghĩ thông suốt rồi.

Cô nhắm mắt lại, tay níu chặt chiếc chăn, cả hai đều không lên tiếng. Một lúc sau thấy

Trang: [<] 1, 64, 65, [66] ,67,68 ,79 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT