watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10767 Lượt

điện thoại reo, cô nói:

- Của em, ở trong túi xách, phiền anh lấy hộ em.

Lục Trình Vũ đứng dậy đi lấy điện thoại, nhìn màn hình rồi nghe luôn hộ cô.

Ở đầu dây bên kia, bà Vương Vĩ Lệ hét lên:

- Tiểu Lục? Sao điện thoại của Nhiễm Nhiễm lại ở chỗ con? Nó không đi làm à? Nó… hai đứa giờ vẫn ổn chứ?

Lục Trình Vũ trả lời tuần tự, chỉ nói Đồ Nhiễm thấy hơi mệt nên muốn nghỉ ở nhà một ngày. Hai người nói vài câu, bà Vương Vĩ Lệ lại nói trưa nay chuyến bay của bà hạ cánh, mang theo không ít đồ, bảo bọn họ cho người ra đón.

Qua điện thoại, Đồ Nhiễm cũng có thể nghe thấy tiếng bà Vương Vĩ Lệ, lúc này cô bèn ờ một tiếng, định ngồi dậy:

- Suýt nữa em quên mất, em đi đón mẹ được rồi, anh về ngủ đi, chẳng phải còn phải trực ca đêm nữa sao.

Anh ấn vai cô xuống:

- Anh lái xe đi, lát nữa là tới, xong rồi mới đi làm.

Nói rồi anh đứng dậy ra ngoài, tiện tay khép cửa lại.

Đồ Nhiễm quả thật đã rất mệt, nằm lơ mơ trên giường, loáng thoáng nghe thấy anh vào nhà tắm rửa, hình như còn gọi điện đến công ty xin phép cho cô, cuối cùng là tiếng khoá cửa. Cô nghĩ vẩn vơ một hồi, tâm tình khi nóng khi lạnh, càng nghĩ tim đập càng nhanh, cuối cùng mệt rũ người, không gượng nổi, dần dần thiếp đi.

Lần này cô không mộng mị gì, hoặc giả mơ thấy gì cũng đều quên sạch, ngủ một mạch đến trưa, khi tỉnh dậy, ánh nắng hiếm hoi cuối thu rực đỏ ô cửa phía tây. Cô từ từ mở mắt ra, ngẩn ngơ hồi lâu, không rõ bây giờ là sáng hay tối, chỉ nghe thấy bên ngoài có tiếng động, động tác của người trong phòng khách không giống động tác của anh, vặt vãnh và lề mề, thình lình một tràng âm thanh bất ngờ vang lên. Cô thử gọi:

- Mẹ…

Bà Vương Vĩ Lệ nhặt mấy đồng tiền xu vừa rồi không cẩn thận làm rơi lên rồi vội đẩy cửa bước vào:

- Dậy rồi à, mẹ làm con tỉnh giấc rồi. – Bà kéo rèm cửa ra, tỉ mỉ ngắm con gái. – Sao con lại gầy thế này, hàng ngày ở nhà ăn gì? Mẹ ở đó cứ lo lắng cho con, chỉ sợ… – Bà lảng sang chuyện khác. – Hai chị em con chẳng đứa nào khiến mẹ yên tâm cả, người ta có con trai, con gái khi già được hưởng phúc, còn số mẹ thì phải lao tâm lao lực.

Đồ Nhiễm hỏi mẹ:

- Em con ở đấy đã yên ổn chưa ạ? Bây giờ nó thế nào rồi?

Bà Vương Vĩ Lệ lắc đầu:

- Nó toàn tự làm khổ mình thôi, ra ngoài học hành bao nhiêu năm như thế, ngay cả một tấm văn bằng chuyên ngành cũng không cầm về được, làm sao dễ tìm việc đây? Nó bây giờ đang giúp cho công ty thương mại của đứa bạn nào ấy, một tí tiếng Anh cũng có thể gạt được người ta. Bây giờ thuê một căn phòng đơn cạnh công ty, một tháng hơn bốn nghìn tệ, nói là làm tốt thì được trích phần trăm. Ai mà biết được, lớn đầu rồi, mẹ không quản được nó nữa, chỉ mong nó đừng chơi bời lêu lổng, gây hoạ là phúc lắm rồi.

Đồ Nhiễm nói:

- Như thế cũng tốt, dù sao nó cũng không phải là tuýp người học hành, mới 22 tuổi, tranh thủ còn trẻ nên xác định phương hướng cho chuẩn, còn hơn là khi có tuổi rồi đi đường vòng muốn quay đầu lại. Người như nó thích hợp ra ngoài va chạm, không chịu vất cả một chút thì không lớn nổi.

Bà Vương Vĩ Lệ lại thở vắn than dài, một lúc sau lại cười nói:

- Tiểu Lục giờ vẫn tốt với con chứ?

Cô khẽ vâng, gật đầu.

Bà chỉ ra ngoài phòng khách:

- Mẹ vừa về đã thấy một bàn đầy thức ăn dùng đĩa úp lên, mẹ thấy nó chu đáo hơn trước nhiều, còn biết nấu cơm nữa.

Cô ngỡ ngàng hỏi:

- Anh ấy đâu ạ?

©STENT

Bà Vương Vĩ Lệ nói:

- Đưa mẹ về là nó đi làm luôn. – Bà nhìn con gái nói tiếp. – Phụ nữ chúng ta thật ra yêu cầu cũng không cao, tìm một người điều kiện kha khá, biết nóng biết lạnh là được. Cũng như bố con đó, tuy mất sớm, nhưng ông ấy đối với mẹ rất tốt, cả đời này chưa bao giờ có ý ngoại tình, chỉ riêng điểm này thôi, mẹ cũng đã thấy đủ lắm rồi.

Đồ Nhiễm khoác áo, bước xuống giường:

- Đi ăn thôi, ngủ nguyên một ngày con đói lắm rồi.

Lúc bước qua bàn học, cô bất giác cúi nhìn, thấy túi rác trong sọt đựng giấy vụn đã được thay mới, cô không kìm được bèn hỏi:

- Mẹ, giấy lúc trước đâu?

Bà Vương Vĩ Lệ bước vào nhìn:

- Giấy gì cơ?

Cô chỉ tay xuống dưới gầm bàn.

Bà nói:

- Không biết, mẹ thấy thùng rác trong nhà đều sạch cả, chắc Tiểu Lục đổ đi rồi.

Cô không nói gì, bước vào bếp nhìn, quả nhiên thấy trên bàn bày mấy món ăn, trên bàn bếp còn có sữa tươi, trứng gà và một ít hoa quả, chắc buổi sáng sau khi cô ngủ, anh ra ngoài mua về. Cô xới cho mình và mẹ một ít cơm, hai người ăn qua loa một chút.

Buổi tối, Lục Trình Vũ gọi điện tới, đúng lúc Đồ Nhiễm đang nấu cháo điện thoại với Chu Tiểu Toàn nên cô không nghe, sau đó cũng không gọi lại.

Chu Tiểu Toàn hỏi cô tối qua có chuyện gì.

Cô không nói nhiều, chỉ nói giữa hai người có một chút vấn đề, có thể sẽ ly hôn. Chu Tiểu Toàn lại hỏi nguyên do, cô cũng chỉ nói:

- Con người Lục Trình Vũ không có vấn đề, anh ấy là người tốt, chỉ có điều hai đứa mình ở bên nhau quá mệt mỏi, tính cách không hợp, ở với nhau rất mệt mỏi, có lẽ là không có duyên phận.

Rõ ràng Chu Tiểu Toàn không tin:

- Lý do kiểu này quá ư là công thức, quá ư là nai tơ, cậu tưởng cậu là ngôi sao điện ảnh nên sợ người ta bới móc chuyện riêng tư đấy chắc? Ly hôn lại còn dùng cái kiểu nói ngắc ngứ này đối phó với giới truyền thông? – Cô nàng làu bàu trong điện thoại. – Hai ngày nay sao thế nhỉ, chả có chuyện gì yên ổn, người nào người nấy đều chạy tới chỗ mình khóc lóc, đàn ông tốt chết sạch rồi sao?Năm nay có phải năm quả phụ đâu?

Đồ Nhiễm hỏi:

- Còn đứa nào chạy tới chỗ cậu khóc lóc nữa thế?

Chu Tiểu Toàn nói:

- Ngoài cậu với Tô Mạt ra thì còn ai vào đây? Con bé nhà Tô Mạt bị ngã ở nhà trẻ…

Hai ngày nay quả thực cuộc sống của Tô Mạt không yên ổn, đầu tiên là nhà trường tổ chức xét chọn cán bộ, trong mấy giáo viên vào trường cùng lúc chỉ rớt lại một mình cô, tiếp đó là hôm nay họp, lãnh đạo trường vừa công bố kết quả bình chọn thì điện thoại trong túi cô bỗng reo lên om tỏi.

Hiện giờ, bất kể là lên lớp hay dự họp, Tô Mạt đều không dám tắt máy, con gái mới đi học không được bao lâu, vẫn đang ở trong giai đoạn làm quen, cô sợ có chuyện gì mấy cô trông trẻ lại không liên lạc được.

Tô Mạt lom khom chui vào góc phòng họp nghe máy, còn chưa đợi bên kia nói hết, đầu cô đã ong lên, ba chân bốn cẳng chạy thẳng ra ngoài. Lúc tới nơi, một cô trông trẻ bảo, con gái cô đã được hiệu trưởng bế tới bệnh viện Nhi rồi.

Cô quay người chạy ra ngoài gọi taxi, bước chân chông chênh. Tới bệnh viện, vừa nhìn đã thấy đứa con gái hơn một tuổi của mình đang nằm trong phòng cấp cứu khóc váng trời, miệng không ngừng gọi mẹ, góc trán ướt đẫm một vệt máu, máu còn chảy théo mái tóc ướt sũng xuống dưới má, dưới cằm, nhỏ tong tong trên chiếc áo bông in hoa nhỏ.

Con bé tính tình quyết liệt, khua chân múa tay giãy giụa, hai ba người lớn mới giữ chặt được nó. Tô Mạt nhìn mà không khóc nổi, chân nhũn ra suýt nữa ngã phịch xuống đất. Cuối cùng, người cô run rẩy, cô xốc lại tinh thần, vịn vào thành giường đứng dậy.

Bác sĩ phòng cấp cứu vừa xem xét vết thương vừa nói:

- Ít nhất phải khâu hai mũi, tới khoa Ngoại trước, lát nữa phải tiêm phòng uốn ván, sau đó đi chụp não xem có bị chấn động không. Người lớn các vị cũng thật là, đứa trẻ bé như vậy mà sao không trông cẩn thận, khổ thân…

Nghe vậy, Tô Mạt không biết lấy được sức mạnh từ đâu ra, nhảy chồm lên túm áo bà hiệu trưởng:

- Tôi giao con tôi cho các người, các người trông kiểu gì vậy hả, bâu giờ ra nông nỗi này, tôi sẽ kiện.

Bà hiệu trưởng vội trốn sang một bên, chỉ vào một cô giáo trẻ bên cạnh nói:

- Có gì từ từ nói, có gì từ từ nói, cô trông trẻ này của chúng tôi là người mới, quả thực không có kinh nghiệm, tôi thay mặt cô ấy xin lỗi chị, chuyện thế này ở vườn trẻ của chúng tôi cũng là lần đầu.

Cô giáo trẻ cúi đầu ấp úng:

- Con chị nghịch quá, những đứa trẻ khác đều ngủ nhưng cháu thì không, cứ khăng khăng đòi bò ra khỏi giường, tôi vừa xoay người đi thì cháu ngã luôn…

Tô Mạt túm lấy cô giáo kia, đang định tát cho một cái thì bà hiệu trưởng vội ngăn cô lại:

- Chị đừng đánh, chúng tôi đi nộp tiền viện phí trước, lo cho cháu bé trước đã.

Vừa nói bà ta vừa đẩy cô giáo trẻ kia, hai người cùng đi mất.

Tô Mạt ở lại đợi mãi mà không thấy họ quay về, vị bác sĩ bên cạnh băng bó sơ qua cho con bé xong bèn nói:

- Đừng đợi nữa, mau tới khoa Ngoại thôi, hai người kia e là chuồn mất rồi.

Lúc này Tô Mạt mới nghĩ ra, vừa đau lòng vừa tức tối, vội đi nộp tiền. Xếp hàng dài đến ô cửa sổ, người bên trong nói giá tiền, cô lật tung ví lên, bên trong chỉ còn vài đồng, thẻ ngân hàng lại không mang theo. Cô đờ người ra, đành đi sang bên cạnh gọi điện. Phía Chu Tiểu Toàn không ai nghe máy, cô lại gọi cho Đồ Nhiễm, nhưng nghĩ người ta bụng mang dạ chửa cũng bất tiện, suy đi tính lại chỉ còn cách gọi điện cho bố mẹ chồng và Đồng Thuỵ An.

Lòng cô nóng như lửa đốt, tay không kìm chế được run lên, nhất thời hoảng loạn cứ thế ấn máy, vừa thấy màn hình hiện lên cái tên có phần xa lạ, cô lập tức ngắt máy, bèn gọi tiếp cho Đồng Thuỵ An. Gọi liên tiếp mấy lần, Đồng Thuỵ

Trang: [<] 1, 65, 66, [67] ,68,69 ,79 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT