|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
khác ăn mặn trở lại sau kỳ ăn chay.
Lôi Viễn vốn dĩ định ra ngoài làm việc, giờ thấy đã chẳng còn sớm, việc cũng chưa xử lý xong, bèn đánh thẳng xe về văn phòng. Một mình ngồi tĩnh tâm lại, cảm thấy nhàm chán, nghĩ tới nghĩ lui, lại gọi điện quấy rối Lục Trình Vũ, hỏi xem sáng nay cậu ta vô duyên vô cớ nổi cáu với mình là tại làm sao.
Lần này trong điện thoại Lục Trình Vũ rất bình tĩnh, lại đúng lúc đang lái xe, đúng lúc tắc đường, bèn đeo tai nghe bluetooth tán gẫu cùng anh ta.
Ở bên này, Lôi Viễn cười rất gian tà;
- Tôi nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng đã nghĩ ra, sáng nay tâm trạng cậu tồi tệ chỉ có một nguyên do, ngày kia Lý Sơ Hạ kết hôn, lần này người ta nghiêm túc, cho nên cậu không kìm chế nổi.
Lục Trình Vũ nói:
- Cút!
Lôi Viễn than thở:
- Có lúc tôi nghĩ, nếu có một ngày nào đó, Quan Dĩnh bỗng vác cái bụng bầu đứng trước mặt tôi, trong bụng là đứa con của người khác, chưa biết chừng tôi sẽ bốc đồng tới mức đâm đầu vào tường mất. Cho nên thằng em à, tôi đặc biệt thấu hiểu cậu, người con gái mình từng thích lại sắp lên giường với người khác, cảm giác đó thật sự rất khó tả, không chỉ đơn thuần dùng hai chữ “khó chịu” là có thể nói hết được. Ê, cậu bảo xem, đây có phải là bản tính động vật của đàn ông chúng ta không, những gì đã dùng qua rồi, cho dù không cần nữa thì cũng không muốn người khác động vào.
Lục Trình Vũ nói:
- Có lúc tôi cũng nghĩ, tại sao lúc đầu Quan Dĩnh lại để mắt tới thằng ranh như cậu, thảo nào người ta bốn năm không về, chắc là đã nghĩ thông suốt rồi.
Lôi Viễn cười hì hì, cũng chẳng bực tức:
- Cô ấy không về, cho dù có người khác rồi tôi cũng không nhìn thấy, mắt không thấy, tim không đau, đâu có giống cậu, làm việc chung một bệnh viện, cứ đập ngay vào mắt. Nghe nói chồng tương lai của cô ấy còn là người của khoa cậu nữa, chậc chậc, cô bé này muốn ép cậu tới cùng đây, cũng phải, ai bảo cậu trêu hoa ghẹo nguyệt chán chê rồi ruồng rẫy người ta.
Lục Trình Vũ không trả lời, một lúc sau mới nói:
- Thứ Bảy tôi không đi, cậu bỏ phong bì giúp tôi, bằng phong bì của cậu là được, lần sau gặp tôi trả.
Lôi Viễn hỏi anh:
- Sao thế? Sợ không kìm nén được à? Hay là vợ cậu không cho đi.
- Không phải. – Lục Trình Vũ ngẫm nghĩ một lát. – Có những chuyện sau này đừng nói lung tung, có gia đình riêng cả rồi, để người ta hiểu lầm không tốt.
Lôi Viễn cười nhạo:
- Cậu thì đàng hoàng.
Lục Trình Vũ không đáp, anh nhớ ra một chuyện:
- Sinh nhật mấy cô bạn gái của cậu thì cậu thường tặng gì?
Lôi Viễn đáp:
- Hoa, quần áo, đồ trang sức, túi xách, con gái đều thích mấy thứ ấy. Sinh nhật ai thế?
- Mẹ sắp nhỏ. – Lục Trình Vũ nói. – Mấy cô bạn của cậu đều vị thành niên, cho nên cậu mới lừa được như thế.
Lôi Viễn cười:
- Tôi nhớ ra rồi, hồi trước sinh nhật Lý Sơ Hạ, cậu tặng người ta quyển đại từ điển Đức – Hán, cậu cứ tiếp tục phát huy phong cách đó đi.
Lục Trình Vũ nói:
- Không phải, nếu tôi mua đồ đắt tiền, chưa biết chừng cô ấy lại bảo tôi tiêu hoang, bình thường cô ấy rất tiết kiệm. Tặng hoa thì không ăn được,
không uống được, chả có nghĩa lý gì. Tặng quần áo, đồ trang sức, tôi không có mắt thẩm mỹ, mua rồi chưa chắc cô ấy đã thích.
Lôi Viễn nói:
- Cậu còn nhớ một bài tiếng Anh bọn mình học hồi cấp hai không, cô gái đó cắt tóc mình đem đi bán, mua cho chồng một cái dây đeo đồng hồ, còn người chồng lại đem bán đồng hồ để mua cho vợ mình cái kẹp tóc gì đó, mấy cô bạn gái đọc xong khóc thút tha thút thít, nước mắt đầm đìa. Quả thật, phụ nữ thích kiểu như vậy, dù là người mới biết yêu lần đầu hay là phụ nữ trung niên mặn mòi thì đều thích chơi trò cảm tính, chỉ cần cậu tặng họ thứ đồ cậu xem trọng nhất, chắc chắn cô ấy sẽ thích. Cậu phải nghĩ xem thứ quý giá nhất của cậu là gì.
Nhích từng tấc một, cuối cùng con đường trước mặt cũng đã thông, Lục Trình Vũ đạp ga cho xe tiến lên, buột mồm đáp:
- Trinh tiết.
Nghe vậy Lôi Viễn vừa cười vừa chửi:
- Giở trò gì đây? Thằng oắt cậu mà vẫn còn trinh tiết à?
Lục Trình Vũ tới bệnh viện, trước khi vào làm anh gọi điện cho Đồ Nhiễm, máy bận. Anh gọi về máy bàn, bà Vương Vĩ Lệ nghe máy, bà nói một lát nữa sẽ bảo cô gọi lại cho anh, anh đợi mãi nhưng điện thoại không có động tĩnh gì.
Bên cạnh anh, bước chân đồng nghiệp, hối hả, nói khoa Nhi dưới nhà cò một bệnh nhân nhi chuyển viện mấy hôm trước, bệnh tình có dấu hiệu trở nặng, tạm thời sắp xếp vào phòng cấp cứu khẩn ban đêm.
Một lát sau, chủ nhiệm khoa Nhi báo với Lục Trình Vũ, Phó Viện trưởng Trương chỉ định anh làm phụ mổ một trong ca mổ này, bảo anh tranh thủ chuẩn bị.
Phó Viện trưởng Trường là chuyên gia Ngoại Tim mạch Nhi nổi tiếng của tỉnh, thời trẻ cũng đã từng theo học thầy hướng dẫn Hà Lão của Lục Trình Vũ, tuy ông ấy hơn anh mười mấy, hai mươi tuổi, nhưng lại là huynh đệ đồng môn.
Mới đầu vì tuổi đã cao, Hà Lão có dặn dò mấy đệ tử lớn tuổi để ý chiếu cố cậu em nhỏ, được cái Lục Trình Vũ cũng không khiến mọi người thất vọng, cần cù khổ luyện, tay chân linh hoạt, đầu óc nhanh nhạy, khiến các bậc đàn anh yêu mến, càng có ý bồi dưỡng anh.
Vì thế ngay khi vẫn còn đang học thạc sĩ chưa lấy bằng, mỗi năm anh có được hàng trăm cơ hội đứng mổ, cho dù đa phần đều là những ca mổ nhỏ thì cũng rất có ích với anh. Chỉ có điều cuối cùng người ký tên ở phần bác sĩ mổ đều là cấp trên, không phải anh.
Lần này, bệnh nhân nhi sắp phẫu thuật mới tròn một tháng tuổi, nặng chưa đầy bốn cân, bệnh viện địa phương chẩn đoán bị tim bẩm sinh như hoán vị đại động mạch, khuyết tật vách tâm nhĩ, vân vân. Trước mắt, phẫu thuật là con đường duy nhất để cứu cậu bé.
Sau khi gây mê toàn thân, mọi người bắt đầu nghiên cứu trên quả tim nhỏ xíu bằng hạt hạch đào, mạch máu của trẻ sơ sinh nhỏ xíu như sợi tóc, sau khi cắt đứt hai động mạch lớn phải nối lại đúng vị trí bình thường, sau đó mới có thể thắt ống động mạch chưa khép lại và vá lại vách ngăn tâm thất, cuối cùng là nối các mạch máu, tất cả đều phải vững tay vững lòng, cẩn thận, tỉ mỉ.
Trong suốt cả quá trình, theo lệ thường, Phó Viện trưởng Trương vào phòng nghỉ hút thuốc, chỉ tới nhìn hai cái lúc bắt đầu và kết thúc ca mổ, những việc khác hoàn toàn phó thác cho Lục Trình Vũ xử lý một mình.
Ca mổ kéo dài gần sáu tiếng đồng hồ, trước đây Lục Trình Vũ chưa từng mổ chính cho bệnh nhân nhỏ tuổi như thế này bao giờ, lại thêm từ tối qua tới sáng nay phải chạy đi chạy lại vô cùng mệt mỏi, không hề được nghỉ ngơi. Tới lúc ra khỏi phòng mổ, anh thấy cả người chống chếch, phải ngồi dựa vào chiếc ghế trong phòng thay đồ, lặng lẽ hít thở.
Viện phó Trương nhìn anh cười:
- Anh chàng trẻ tuổi ơi, tình hình sức khoẻ thế này sao được, năm đó tôi mổ xong vẫn có thể chạy ra sân chạy mấy vòng, cậu mới từng này tuổi, sau này còn phải đứng mổ suốt hai mươi năm nữa, làm sao chịu thấu? Làm cái nghề này của chúng ta rõ lắm bệnh, nào đau lưng, đau gáy, nào loét dạ dày, loét tá tràng, sỏi thận… giờ cậu còn trẻ chưa thấy gì, đến khi già rồi sẽ hối hận. Cho nên chỉ có kỹ thuật không thôi là không đủ đâu, phải tăng cường rèn luyện cơ thể nữa.
Lục Trình Vũ cười cười:
- Em đâu dám so với anh ạ, thế hệ bọn anh đã phải trải qua bao sương gió.
Viện phó Trương gật đầu:
- Đúng thế thật, mấy con búp bê các cậu được chiều quá sinh hư. Nhưng cậu còn khá, là người ít bị phê bình nhất trong những người tôi hướng dẫn. Bao giờ cậu xét phó chủ nhiệm, có cái chức danh cao cấp trong tay thì có thể danh chính ngông thuận cầm dao đứng mổ rồi.
Anh đưa tay lau mồ hôi:
- Năm sau ạ.
Viện phó Trường gật đầu, vẫy tay với anh:
- Đi, cậu ra ngoài gặp người nhà bệnh nhân, để người ta sớm được yên tâm.
Anh bước ra gian ngoài, thấy mẹ đứa bé đã gục vào trong lòng chồng, nét mặt vô cùng căng thẳng, hai mắt sưng đỏ, có lẽ đã khóc cạn nước mắt. Anh ngắm nhìn đôi vợ chồng, có lẽ họ cũng trạc tuổi anh, có điều bệnh tật của đứa con khiến gương mặt họ toát ra vẻ khắc khổ không phù hợp với độ tuổi.
Anh bước tới, mỉm cười với họ:
- Tình trạng cháu bé hiện giờ rất tốt, ca mổ của Phó viện trưởng Trương rất thành công, sau khi theo dõi một tuần sẽ chuyển tới phòng bệnh thường.
Sau đó, anh ở lại bệnh viện hai ngày liền, cho tới khi mọi hạng mục sức khoẻ của bệnh nhân đều đã ổn định mới có thể tạm yên tâm.
Mấy ngày trôi qua, sắc mặt bệnh nhân nhí dần hồng hào trở lại, tăng thêm được một cân.
Thời gian này, thỉnh thoảng anh có gọi điện cho Đồ Nhiễm, nhưng anh nghi ngờ mình đã bị đưa vào danh sách đen trong máy cô.
Cuối tuần, anh lái xe sang sông, vừa vào tiểu khu đã thấy Đồ Nhiễm từ phía xa.
Cô mặc một cái áo gió mày xanh xám, nhìn từ phía sau trông cô rất gầy, tà áo bay phất phới theo mỗi bước chân cử chỉ nhẹ nhàng, nhanh nhẹn.
Tim anh bỗng thót lại vô cớ, anh từ từ lái xe tới, cho đến khi nhìn nghiêng thấy phần bụng nhô lên của cô, anh mới thấy dễ chịu hơn phần nào.
Anh cảm thấy bụng cô lại to ra, anh hạ kính xe, khẽ huýt sáo với người bên ngoài.
Đồ Nhiễm nghiêng đầu nhìn anh, rồi xoay người đi vào một con đường khác, trên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




