|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
đơn giản.
Bước vào siêu thị 5 phút, anh đã nhìn thấy cô, nhưng cô so với anh còn chuyên tâm hơn, hắn cố gắng tránh đi, không muốn tiến lên.
Anh không phải ngu ngốc, hai lần gặp nhau, có thể cảm giác được cô thực sự né tránh, thậm chí hoảng loạn đến mức làm đổ cả xe đẩy thuốc, nếu nhìn thấy anh là chuyện phiền phức khó xử như vậy, anh cần gì phải làm mất mặt chính mình?
Chỉ một lát sau, cô đã đi tới quầy thu ngân. Có lẽ anh đã quên một chuyện, người này không biết là trời sinh hay thế nào, luôn xuất hiện cùng với phiền toái và rắc rối, trước kia giúp cô thu dọn cục diện rối rắm nhiều vô kể, hiện tại không có liên quan gì nữa nhưng anh vẫn gặp phải –
Cho tới bây giờ sự kiện chỉ được đề cập trên TV và báo chí lại thực sự trình diễn trước mặt anh. Thì ra thực sự có thiên binh có thể đeo mũ bảo hiểm, cầm trong tay con dao gọt hoa quả cũng có thể thất mã mà cướp bóc, mà cô khi nào thì không tính tiền, lại chọn đúng thời điểm đó!
Mọi người thét chói tai chạy ra, có người còn chạy ra rất xa lui đến góc khuất nhất, chỉ còn nhân viên thu ngân tính tiền không dám vọng động cô.
Con dao gọt hoa quả sắc bén ở giữa cô và nhân viên thu ngân trong lúc đó qua lại chớp lên, như muốn phô trương thanh thế. Quan Tử Tu ngừng thở, tuy rằng chỉ cần liếc mắt cũng có thể nhìn thấy đây là tên cướp không hề có kinh nghiệm, bị buộc tới đường cùng mới có thể nhất thời xúc động mà làm liều, có lẽ cũng không có lá gan đả thương người, nhưng con dao cứ luôn vung lên trước mặt cô vẫn làm anh kinh hãi đảm khiêu.
Nhân viên thu ngân hoang mang rối loạn khẩn trương đem tiền mặt từng xấp đưa ra, anh nhẹ nhàng thở ra, trái tim đang treo cao định buông xuống, bỗng nhiên tên cướp thoáng nhìn thấy cái gì đó, chộp tay về phía cổ cô, cô theo bản năng tránh đi, nhất tranh nhất đoạt biến thành giằng co, mọi thứ bỗng trở nên hỗn loạn.
Cô ngốc này! Đưa tiền cho hắn là được, cô kháng cự cái gì chứ!
Vì cô cứ cố bảo vệ như vậy, đối phương càng thêm tin rằng thứ cướp được là vật phẩm đáng giá, đừng nói tên cướp, ngay cả anh cũng nghi hoặc đó là bảo bối gì khiến cô không tiếc mạng sống mà bảo vệ.
Mọi chuyện trong nháy mắt rối tung lên, đối phương không nghĩ tới cô sẽ phản kháng, trái tim hoảng hốt, con dao hoa quả lại hướng bàn tay cố ý bảo vệ kia của cô vạch tới. Một khắc đó, trong đầu óc anh hoàn toàn ngưng trệ, đừng hỏi anh đang nghĩ gì, anh thực sự không biết, chỉ biết là khi anh phản ứng bình thường trở lại, trong lòng đang ôm cô, mu bàn tay một trận co rút đau đớn kịch liệt.
Cô giật mình ngạc nhiên ngửa đầu, vừa thấy anh, sắc mặt hoảng sợ đại biến.“Tử Tu!”
Máu tươi nhanh chóng trào ra, thấm cả hai tay cô, trong tiếng thét chói tai cùng hỗn loạn, nhân viên bảo toàn nhân cơ hội áp chế tên cướp, nhưng tâm tư của hai người họ đã không ở nơi đó……
Đừng Nói Lời Tạm Biệt – Chương 07
Cô vẫn đang khóc.
Từ siêu thị đến phòng cấp cứu ở bệnh viện gần nhất, hai tay trầy xước nắm lấy bàn tay phải của anh, nước mắt không tiếng động rơi xuống mãnh liệt, máu tươi thấm ướt hai tay cô, cùng nước mắt trong suốt hợp thành nhất thể.
Dọc đường đi, nước mắt cô nhiều đến nỗi khiến cho lái xe taxi và nhân viên cứu hộ cũng cho rằng anh sắp chết — nếu đây không phải tay anh, anh thiếu chút cũng nghĩ như vậy. Anh hoài nghi anh chảy bao nhiêu máu, hẳn là nước mắt của cô cũng không ít hơn chút nào.
Có nghiêm trọng như vậy sao? Chỉ là một vết thương nhẹ thôi mà.
“Tiểu thư, cô có thể ngừng khóc được không?” Ngay cả bác sĩ cũng nói như vậy, tốc độ chảy nước mắt của cô, sẽ làm người ta tưởng rằng nơi đây có người chết đó!
Các bạn nghe một chút đi, cô ấy vừa mới nói như thế nào?! Than thở khóc lóc, cầu xin bác sĩ “Cứu mạng anh ấy”!
“Cứu mạng” nha! Mu bàn tay cũng như miệng vết thương — được rồi, đúng là hơi sâu một chút, máu cũng chảy ra hơi
nhiều một chút, cũng phải khâu một chút, nhưng…… làm gì đến nỗi cứu mạng chứ?
Cho dù cứ nói mãi với cô rằng, thực sự không có chuyện gì, nhưng cô cứ mãi kiên trì như vậy, có gãy cái gì không lại muốn xông vào kiểm tra một chút, nói không chừng lại đứt mất vài dây thần kinh…… Làm ơn, cánh tay làm bằng kim cương cũng không đến nỗi phải như vậy!
Vấn đề chuyên môn bị chất vấn quá nhiều lần, bác sĩ vô cùng không vui.“Tiểu thư, rốt cuộc cô là bác sĩ hay tôi là bác sĩ?”
“Nhưng mà……Taycủa anh ấy rất quan trọng, không thể có một chút sơ xuất……” Cô rất lo lắng, chứ đâu phải không tin y thuật của vị bác sĩ kia đâu!
“Tayai mà không quan trọng?”
“Anh ấy không giống như vậy……”
“Cái gì không giống?!” Anh ta là cha sinh mẹ dưỡng, người khác không như vậy sao!
“Anh ấy, anh ấy là bác sĩ rất giỏi……Tayanh ấy có thể cứu rất nhiều người……” Với anh mà nói, bàn tay kia là sinh mệnh của anh, vinh quang của anh, cả đời anh cố gắng là vì bàn tay kia, nếu có chút chút tổn thương, cũng chính là phá hủy cả đời người đó!
Nghĩ tới đây, cô lại đau lòng tự trách, càng không thể tha thứ cho chính mình. Nếu không vì cô, anh cũng sẽ không bị thương, mỗi lần cô đều liên lụy tới anh……
Bác sĩ đang khâu vết thương nhíu mày hỏi.“Cậu cũng là bác sĩ? Khoa nào vậy?”
“Khoa ngoại.”
NHìn tới tờ thông tin bệnh nhân — Quan Tử Tu.“Thì ra là cậu, tôi rất hay đọc chuyên mục cậu viết.” chuyên mục y học nước ngoài kia rất nổi tiếng, ông ta cũng học tập rất nhiều từ đó, cũng phải công nhận rằng, con người này là tinh anh giới y học của Đài Loan.
“Vậy cậu kiểm tra kĩ càng một chút không?” Bác sĩ ngoại khoa, quả thật hai tay so với người bình thường quan trọng hơn, chút tổn thương cũng không được.
“Không cần.” Quan Tử Tu mắt cũng không mở.
“Thường dùng kim khâu cho người khác, hôm nay nhìn thấy chính mình bị khâu, có cảm giác gì không?” Làm bác sĩ thật bất đắc dĩ nha, y thuật cao minh tới đâu cũng không cứu được chính mình.
“Không có cảm giác gì cả.” Quan Tử Tu mặt không chút biểu cảm. Gây tê, khâu vài mũi, bàn tay căn bản không phải của chính mình, khâu thế nào cũng được.
Người này thật là. Bác sĩ lắc đầu, tiếp theo băng bó miệng vết thương.
“Thực sự không sao chứ?” Có thể nói chuyện quan trọng hơn được không? Cô gấp đến độ muốn khóc.
Bác sĩ nhíu mày liếc nhìn anh một cái.“Muốn an ủi bạn gái một chút không? Cô ấy thật khổ sở.” Từ đầu tới cuối nắm chặt bàn tay trái không bị thương của anh không tha, thương tâm lo lắng đến mức ngay cả người ngoài cũng không nhẫn tâm.
Quan Tử Tu dời ánh mắt về phía cô.
Nước mắt nóng bỏng rơi trên mu bàn tay anh, trong đầu anh hiện lên một đêm của rất nhiều năm trước, cô cũng nắm tay anh như vậy, lo lắng rơi lệ, từng giọt, từng giọt nước mắt, ôn nhu thương tiếc.
Ngay cả anh cũng không hiểu, rõ ràng không còn yêu nữa, trái tim đã thuộc về một người đàn ông khác, còn có thể vì anh khóc như vậy, rốt cuộc là cô đa tình, hay là nước mắt quá rẻ mạt?
“A…… Không phải, chúng tôi…… Không phải…… quan hệ như vậy……” Cô không biết đang sợ cái gì, sợ bị người khác hiểu lầm sẽ làm anh mất hứng, vội vội vàng vàng làm sáng tỏ.
Đôi mắt anh chợt lạnh lùng, bàn tay trái bị cô nắm chặt lặng lẽ rút về.“Đúng là không phải.”
Đôi nam nữ này, rất kỳ lạ. Bác sĩ nhịn không được nghiên cứu qua lại vài lần.
Không phải loại quan hệ này, sẽ vì đối phương mà khóc thành như vậy? Không phải quan hệ loại này, sẽ nắm tay người ta tới nửa ngày cũng không muốn rút ra? Cô gái đó rõ ràng là thâm tình như biển, mắt mù cũng có thể nhìn thấy, còn chàng trai? Lại vùng vẫy không muốn bước tiếp, đem chính mình giãy dụa trong một loại cảm giác không biết tên, cái này thoạt nhìn là vấn đề tâm lý rồi.
“Tôi có người bạn là bác sĩ tâm lý, nếu cần tôi có thể cho số điện thoại.” Xử lý tốt miệng vết thương, đột nhiên nói ra câu này, tâm bệnh thì cần phải có loại thuốc của riêng nó.
Quan Tử Tu im lặng một chút, không nói gì, tay trái lấy áo khoác vắt trên ghế, cúi chào rồi rời khỏi phòng bệnh.
“Tử Tu –” Hạ Vịnh Tự đuổi theo, bước chân anh đột ngột dừng lại, cô vội vàng đứng yên, suýt nữa đập đầu vào lưng anh.
“Không có chuyện khác để làm sao?” Anh đạm mạc hỏi lại.
“Em, em nghĩ……Tayanh hiện giờ đang bị thương, thật sự rất khó khắn, có gì cần giúp đỡ……”
“Không cần, tự anh được rồi.”
“Nhưng mà……”
“Hạ Vịnh Tự, mời em nhận thức rõ thân phận của mình, người có chồng, có con, sẽ không làm ra hành động khiến người khác hiểu lầm, em không lo bị hiểu lầm, nhưng anh sợ.” Cô vĩnh viễn không nhớ được thân phận của mình, sáu năm trước như vậy, sáu năm sau vẫn như vậy! Cô rốt cuộc đến bao giờ mới có thể học được cách chuyên tâm nhìn một người đàn ông!
“Em……” Cô mở miệng, nhưng lại không nói được lời nào.
“Đủ rồi, Hạ Vịnh Tự, em suy nghĩ sao anh không quản, nhưng Quan Tử Tu anh tuyệt đối không làm người thứ ba.” Anh xoay người, kiên quyết rời đi.
“Không có…… Người thứ ba……” Cô run giọng nói câu nói thực mỏng manh. Bây giờ mới hiểu được, chuyện này tạo thành bóng ma bao kín anh, nói ra, anh có thể tốt hơn một chút không?“Em và hắn…… Không cùng nhau……”
Anh một trận lặng im –
Một lúc lâu sau, ngữ điệu trống vắng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




