|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
đáp lại:“Vậy thì sao?”
Bước chân của anh tiếp tục, kiên định, quyết tuyệt, không quay đầu lại.
Không có…… người thứ ba. Cô nói.
“Em và hắn…… Không cùng nhau……”
Trong lúc ngủ mơ bừng tỉnh, mồ hôi lạnh của Quan Tử Tu chảy ròng ròng.
Ngồi dậy, anh ảo não lấy giấy lau mồ hôi trên trán, đem mặt chôn trong gối.
Anh đang lừa chính mình, luôn luôn đều gạt mình, anh chưa từng quên cảm giác đau lòng khi cô thừa nhận thực sự tồn tại một người đàn ông khác.
Cô dùng loại phản bội này báo đáp sự toàn tâm toàn ý, tình yêu sâu đậm và che chở của anh, vì muốn cùng với người kia, cô không tiếc mà thương tổn anh, hiện tại lại quay đầu nói với anh, họ không cùng nhau, như vậy để làm gì chứ?!
Hạ Vịnh Tự, nỗi đau của người khác, nỗi khổ của người khác, trong lòng em không đáng một đồng sao? Vì sao em có thể tùy hứng như thế, tùy ý thương tổn một người như vậy?
Hôm nay, một câu “Em và hắn không cùng nhau” của cô có thể thay đổi cái gì?
Phản bội của cô là thật, đau khổ lúc trước, anh không có cách nào vờ như chưa từng có chuyện gì, thực sự không có cách nào……
Bao nhiêu lần trong mộng, một lần lại một lần thấy cô xoay người kiên quyết mà đi.
Cô nói:“Em không yêu anh.”
Cô nói:“Tình yêu của anh làm em hít thở không thông.”
Cô nói:“Ở bên anh, em chỉ thấy nhục nhã thống khổ……”
Sau khi bừng tỉnh, anh cũng không có cách nào ngủ tiếp, hai mắt trống rỗng miên man đến tận sáng.
Sáu năm đã qua, anh chính là như vậy.
Anh có thể lừa gạt cả thế giới, mọi chuyện đã qua, anh đã không còn để tâm, nhưng anh lại không lừa được chính mình, trái tim… vẫn luôn rất đau.
Cô khiến anh cảm thấy chính mình, vô cùng thất bại.
Có lẽ, anh phải nói chuyện với tên bác sĩ tâm lí kia, anh bị điên rồi –
Phần 2
“Vẫn ổn chứ?” Dư Thịnh Đức ánh mắt nhìn về phía tay phải anh.
“Không sao.” Anh khẽ cử động khớp ngón tay.
“Cậu nên quý trọng chính mình một chút.” Khoảng thời gian này, áp lực công việc rất lớn, đặc biệt mỗi lần đối diện với sinh lão bệnh tử, mỗi vị đồng nghiệp một năm ít nhất cũng sẽ ắp xếp xuất ngoại giải sầu, điều tiết trạng thái tâm lý. Chỉ có người này, giống như ma túy vậy, hoàn toàn không có cảm giác, vài năm nay chưa từng thấy anh xin nghỉ phéo dài hạn, đại khái cũng chỉ có thiên tai nhân họa mới có thể bắt buộc anh nghỉ ngơi.
Ai biết người này làm việc điên cuồng thế nào, miệng vết thương vừa mới cắt chỉ, đã nhanh chóng đi làm trở lại, vậy là sao? Không thèm nghỉ ngơi sao?
Có khi cảm thấy, hình như anh đang dùng cách này để tự ngược mình, hao tổn sinh mệnh.
Quan Tử Tu mở to mắt.“Học trưởng, tôi khi nào thì không quý trọng chính mình?”
“Được rồi.” Dư Thịnh Đức xua xua tay, người sáng suốt đều có thể nhìn thấy, không cần phải tranh cãi.
Quan Tử Tu rót chén nước cho hắn, thấy ánh mắt hắn dừng ở chiếc bình thủy tinh trên bàn, giải thích:“Miss Trương đưa tới, không hiểu ai gửi nữa.”
Trong bình thủy tinh, là những chiếc bánh quy đủ hình dạng, đủ mọi màu sắc rất đặc sắc, anh đối với loại thức ăn vặt này cũng chẳng có hứng thú, cho nên cứ để vậy.
“Fan hâm mộ sao?” Dư Thịnh Đức trêu ghẹo hỏi. Học đệ này, anh vĩ cao ngất, ngoại hình tuấn tú, hơn nữa công việc cũng kiếm được rất khá, luôn làm các fan nữ thần hồn điên đảo, si mê ái mộ.
“Không phải đâu. Có lẽ là bệnh nhân nào đó chỉ đơn thuần cảm ơn thôi.”
“Cậu có biết……” Tầm mắt dừng tại một nơi, đột nhiên cười phá ra tiếng.
Quan Tử Tu có chút bất đắc dĩ.“Biết tại sao tôi biết không !”
Nhưng mà fan hâm mộ này cũng thật sáng tạo đó, lại còn viết cái gì đó lên trên, dùng thêm vài tầng băng dán, giống như học sinh tiểu học viết tên lên trên hộp tiện lợi, chẳng lẽ sợ người ta không biết sao? Buồn cười nhất là, bút tích kia thật sự nhìn rất đáng yêu –
“Fan hâm mộ này của cậu có phải mẫu giáo còn chưa tốt nghiệp không?” Dùng bút màu để viết, lại còn viết cả phiên âm nữa chứ!
Chẳng lẽ tên này có mị lực với cả trẻ con mẫu giáo sao?
“Cậu thích thì ăn đi, không cần lấy tôi làm trò tiêu khiển.” Đang định làm chuyện của mình, không quan tâm tới hắn nữa, y tá lại gõ cửa, mang theo một lọ thủy tinh đầy bánh quy tiến vào.
“Lại nữa?” Chẳng lẽ phải nói rõ là không nhận thứ này nữa sao?
Y tá gật đầu.“Đúng vậy!” Cậu bé kia thật đáng yêu, dùng ánh mắt mười phần thành ý cầu xin cô giao cho Quan Tử Tu, dù gì cũng có chút lòng thương người cho nên làm sao có thể cự tuyệt yêu cầu của cậu bé chứ!“Cậu bé đó thực sự rất đáng yêu, vẻ ngoài cũng hệt như bác sĩ Quan, có phải là có đứa nào lưu lạc bên ngoài không vậy?”
Quan Tử Tu hoàn toàn không có ý định trả lời câu hỏi này, nhàm chán cười cười.“ Còn ở đó chứ?”
“Vừa mới ở lầu dưới, chắc là chưa đi xa.”
Quan Tử Tu tiếp nhận lọ thủy tinh, bước nhanh đuổi theo.
Đuổi tới đại sảnh lầu dưới, thân ảnh bé nhỏ kia đang định ra khỏi cửa.
Là cậu bé đó?! Quan Tử Tu không thể nói không bất ngờ.
“Tiểu Tinh!” Anh mở miệng gọi, đuổi theo hai ba bước.“Sao cháu lại ở trong này? Mẹ cháu đâu?”
“Chỉ có mình cháu thôi.” Ánh mắt nhìn lọ bánh quy trong tay anh, khẩu khí có chút chờ mong.“Bác sĩ thúc thúc, bánh bích quy ăn được không?”
Thật sự là cậu bé này sao?!
Quan Tử Tu ngồi xuống, nhìn thẳng vào cậu bé.“Nào, Tiểu Tinh, nói cho bác sĩ thúc thúc biết mẹ cháu có biết chuyện này hay không?”
Tiểu Tinh lắc đầu. Cậu bé đang giấu mẹ, tự mình chạy tới.
“Vậy cháu đến bằng cách nào?”
“Lần trước đau bụng, mẹ với cháu về bằng xe bus, cháu cũng nhớ đường mà!”
Cho nên, một cậu bé mới năm tuổi, liền ôm nhất một lọ bánh bích quy, tự mình ngồi xe buýt một mình, đi quãng đường thật xa qua đây, chỉ vì muốn đưa cho anh? Mà không chỉ một lần!
“Như vậy rất nguy hiểm, lần sau tuyệt đối không thể làm như vậy nữa, có biết hay không?”
Tiểu Tinh mở miệng định nói gì đó, lại ngậm lại, trầm mặc cúi đầu.
Biểu cảm muốn nói lại thôi kia, làm cho anh nhớ tới rất nhiều năm trước, có người cũng là biểu cảm như vậy, mãi đến cuối cùng mới nói cho anh, cái cô muốn không phải mệnh lệnh, cũng không phải là anh luôn nói cho cô nên làm như thế nào, mà là hy vọng anh nghe một chút nhu cầu và mong muốn từ tận đáy lòng cô……
“Nào, Tiểu Tinh, nói cho thúc thúc, vì sao phải làm như vậy?” Không kịp suy nghĩ, anh đã hỏi ra miệng.
“Bởi vì…… Bởi vì……” Tiểu Tinh do dự rất lâu mới nhẹ nhàng nói:“Cháu muốn làm cho bác sĩ thúc thúc thích cháu……”
Âm thanh rất nhỏ, nhưng Quan Tử Tu cũng nghe thấy được.
Cậu không biết phải theo đuổi như thế nào, có một cô bé cùng lớp thích cậu, cho nên đem những thứ cô bé thích nhất chia sẻ với cậu, đối xử với cậu rất tốt, mẹ nuôi nói cái này gọi là theo đuổi. Vậy, đây là thứ mẹ làm cho cậu ăn, cậu rất thích, đem bánh quy cậu thích nhất này cho bác sĩ thúc thúc, hy vọng bác sĩ thúc thúc đối tốt với cậu, cũng đối tốt với mẹ.
Quan Tử Tu khẽ vuốt non nớt khuôn mặt kia, tâm hồ kích động. Cậu bé này ngay cả bày tỏ tình yêu, cũng là trực tiếp, thuần khiết không tỳ vết, đứa bé này…… cũng thật giống như mẹ nó.
Nhưng mà…… Anh có thể thích cậu bé sao? Anh không dám chắc mình sẽ làm được……
“Ba ba của cháu đâu?” Đứa bé này không giống như một đứa bé có tình thương của baba, người đàn ông kia rốt cuộc đang làm gì? Cho dù đã chia tay, ngay cả đứa bé cũng không cần sao?
“Ba ba…… chết rồi.”
Anh vô cùng kinh ngạc. Cái này…… không giống như những gì cô đã nói?!
“Bác sĩ thúc thúc, thúc thúc có thể…… Làm ba ba của cháu không?”
Anh im lặng rất lâu.“Xin lỗi cháu, Tiểu Tinh, thúc thúc không thể. Thúc không đồng ý không phải bởi vì chán ghét cháu, thật đó, cháu rất ngoan, rất hiểu chuyện, thúc cũng từng vô cùng hy vọng cháu là con của thúc, nhưng thực sự không thể. Lần sau cháu đừng làm những chuyện này nữa, vô dụng thôi.”
Tiểu Tinh không nói gì.
Một đứa bé không ồn không khóc nháo, trầm mặc hiểu chuyện như vậy. Anh bây giờ đã biết, mấy cô y tá kia vì sao không chối từ được cậu bé.
“Như vậy được không? Thúc cho cháu số điện thoại của thúc, chỉ cho một mình cháu, khi cháu có chuyện gì không thể để cho người khác biết, hoặc muốn tìm thúc nói chuyện cháu cứ gọi tới cho thúc, không cần phải giấu mẹ một mình chạy tới đây, thực sự rất nguy hiểm.”
Cắt đất đền tiền, hiệp ước được ký kết.
Phần 3
Nhận được cuộc điện thoại đầu tiên của Tiểu Tinh, đã là một tuần sau.
Cậu bé nói, hôm nay là sinh nhật cậu, mẹ dẫn cậu đi chơi, cho nên tâm trạng cậu tốt lắm. Vì thế Quan Tử Tu cũng chúc mừng sinh nhật cậu bé.
Một tuần sau, cậu nói thân thể mẹ cậu không thoải mái, đau đầu, ăn không vô này nọ. Quan Tử Tu nói với cậu, có lẽ là thời tiết quá nóng, cô vô cùng dễ bị cảm nắng, liệu pháp dân tộc như cạo gió cách hữu hiệu và nhanh chóng nhất, hơn nữa cũng có thể đoán được được đêm đó có người cũng đứa trẻ năm tuổi này làm đến đau đầu.
Qua một tuần nữa, cậu nói có bài vẽ ở trường, đề tài là “Gia đình của em”, cậu không biết phải vẽ thế nào, bởi vì cậu chỉ có mẹ, hỏi phải làm sao bây giờ. Quan Tử Tu nói rằng, cháu có thể vữ ba ba trong trí nhớ của
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




