|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
tâm đến, bây giờ phải làm thế nào để cô không thiếu thốn mỗi ngày, trong tương lai có năng lực bảo đảm cuộc sống an ổn cho cô hay không.
“À.” Thì ra anh không quan trọng ngày này.
Quan Tử Tu nở nụ cười, vuốt vuốt tóc cô.“Hôm nay mua cái gì rồi? tặng cho anh luôn đi!” Anh đã chuẩn bị tâm lý rồi, cùng lắm là nhận thêm một con Kitty màu hồng nữa. anh[, mặc kệ cô trốn thế nào, người này cũng có thể xuất hiện trước mặt cô, hắn thực đáng ghét mà.
“Vịnh Tự, Vịnh Tự, Tự Tự yêu quý –”
“Cậu cút ra!” Không thể nhịn được nữa, cô căm giận đuổi người.
Thực sự, cô không muốn tức giận với người khác, nhưng người này thật có bản lĩnh làm cho cô phải tức giận, dùng thái độ khinh thường nhất với hắn, nhưng thật sự dùng cách nào hắn cũng không chịu đi, da mặt thật dày.
“Muốn uống nước không?” Một ly đồ uống lạnh đưa tới trước mặt cô.
“Không cần, cậu uống đi.”
“Được rồi, uống một chút đi, hôm nay nắng gắt, bổ sung một chút nước, nếu không sẽ bị cảm nắng nha.”
Bị cảm nắng còn tốt hơn bị hắn làm phát điên.
Ánh nắng trên đầu dịu đi, cô ngẩng lên, phát hiện phía trên có một cây dù.
“Cầu xin cậu tránh ra được không?” Như vậy thực quấy rầy cô nha.
“Được rồi, chờ cậu lên xe bus rồi tôi đi.”
Cô hơi nhếch môi, lại dứt khoát không nói thêm một câu.
Cô biết thái độ của mình với hắn thật tệ lắm, tuy rằng là hắn trông rất ngứa mắt, nhưng thực sự hắn tốt với cô lắm, có đôi khi tâm tình không tốt, lại bị hắn như trêu đùa vậy, nhịn không được mà giận chó đánh mèo phát giận với hắn, hắn chỉ cười cười bao dung, cũng chẳng tức giận gì, hại cô sau khi ngẫm lại, đều cảm thấy mình thật không tốt.
Cô cũng không biết vì sao, tám trăm năm không tức giận với ai, nhưng mỗi khi ở trước mặt Dương Gia Chương, bị hắn trêu ghẹo, có lẽ bởi vì hiểu rõ hắn sẽ bao dung đi, cho nên những cảm xúc đè nén mới có thể dễ dàng phát tiết trước mặt hắn như vậy, giống như một đứa trẻ bốc đồng, không có gì che lấp.
Nhưng mà cô thực sự không thể nhận ý tốt của hắn, cô đã có Tử Tu, những lời này cô cũng nói đến tám trăm lần rồi, hắn nghe không hiểu sao?
Cúi đầu khẽ vuốt chiếc nhẫn trên ngón tay, cô đột nhiên nhớ tới người đàn ông cô yêu đậm sâu kia.
Chú ý đến động tác nhỏ của cô, Dương Gia Chương cố tình bỏ qua, làm bộ không thấy, tươi cười nhẹ nhàng đẩy vai cô một cái.“Ngẩn người gì thế, xe bus của cậu đến rồi!”
Cô lên xe, đi tới ghế trống phía dưới.
“Ông lái xe, chờ một chút!” Phía sau, Dương Gia Chương vội vội vàng vàng đuổi theo xe, đem ly đồ uống lạnh kia nhét vào tay cô, rồi nhanh chóng xuống xe, còn lưu manh nói với lái xe:“ Cái bô của cháu ở trên xe, chú lái xe cẩn thận nha!”
Vô lại! Ai là cái bô của hắn?! Nhìn ly nước đã lạnh trên tay, cô căn bản không kịp từ chối.
Cuối cùng cô ngồi xuống một loạt ghế trống phía dưới, qua cửa kính xe, cô nhìn thấy hắn tươi cười vô cùng xán lạn, vẫy mạnh tay nói tạm biệt với cô.
Nhưng giờ phút này, hiện lên trong tâm trí cô, cũng chỉ có hình ảnh của bạn trai.
Đột nhiên, cô rất muốn nhìn thấy anh.
Có lẽ anh nghĩ rằng, cô không đủ kiên cường, đối với chuyện của bọn họ, cô lựa chọn trốn tránh mà không chọn vì anh hăng hái dũng cảm chiến đấu, cô biết, chắc chắn anh thất vọng, chỉ là không nói ra miệng.
Chiếc xe bus này, đi qua cổng trường của họ. Cô hít sâu một hơi, xúc động rung chuông xuống xe.
Lại bước vào chiếc cổng trường này, trong lòng cô không hề yên ổn, nhưng cô không ngừng nói với chính mình, không được lùi bước, không được lùi bước –
“Ồ? Kia không phải là người học khoa tiếng Trung lúc trước sao, nghe nói là chuyển trường rồi mà? Lại đến đây làm gì?”
“Cái gì, cậu nói bạn gái của Quan Tử Tu khoa Y sao? Chắc là tìm đến bạn trai đó!” Tên của cô, rất khó có vinh hạnh được nhớ kỹ, bình thường chỉ là cái nhãn “bạn gái của Quan Tử Tu”, mà không phải là một thực thể độc lập, dường như ngoài điều này, cô chẳng có gì đáng kể.
Da mặt cô rất mỏng, những cái nhìn và lời thì thầm của người ngoài, cô rất khó mặc kệ rất khó coi như không có chuyện gì.
“Cô ta còn chưa bị đá sao? Tớ nghĩ rằng họ hẳn là chống đỡ không được bao lâu chứ.”
“Đúng rồi, như vậy thật không xứng. Nhất định là cô ta chủ động theo đuổi người ta, nếu không Quan Tử Tu làm sao có thể thích cô ta được? Cũng không nhìn xem điều kiện bản thân thế nào, chúng ta không vô liêm sỉ như vậy, không cần oán thán gì cả.”
Nói chuyện riêng với nhau, một chút cũng không khống chế âm lượng, có lẽ muốn cho cô nghe thấy đây mà.
Nhưng mà…… Là cô theo đuổi Tử Tu trước, cô có thể cãi lại gì đây?
Con đường đến khoa Y còn dài không? Dọc đường đi này, cô còn phải đối mặt với những gì nữa? Anh ở một đầu khác, còn cô phải cố đi thật nhanh cuối cùng cũng không cố nổi, lại không thể kiên trì đi tiếp.
Cô từ bỏ, xoay người quay lại.
“Hi, em gái.”
Cô uể oải mở mắt, lại cúi đầu, mắt mù tai điếc.
“Ôi? hôm nay nụ cười của cậu thực không hợp với ánh mặt trời nha!” Dương Gia Chương rất nhanh phát hiện có chuyện không thích hợp.
Cô bao giờ cười cho hắn nhìn qua? Thêm mắm thêm muối.
“Thế nào? Bạn trai làm cậu không vui? Cần tôi giúp cậu xan bằng hắn không?” Hắn xắn tay áo, làm bộ muốn lấp biển.
“Cậu không cần lo cho tôi!” Dám đụng vào một chiếc lông tơ của Tử Tu xem!
“Là vì hắn thật hả? Thế thì vui rồi, hắn làm cậu khó chịu, đá hắn đi là được, làm bạn gái tôi đi!”
“Tôi không cần, cậu cút đi.” Mỗi lần hắn nói câu này, cô đều rất tức giận.
“Được rồi, okie, không đá hắn, vậy nói chuyện kia ra đi? Dù sao chờ xe bus cũng thật nhàm chán, tâm sự một chút thì được rồi.”
Cô không hé răng, ngoài đường cũng không phải nhà cô, cũng không thể đuổi hắn đi khỏi đây, vì vậy chỉ có thể trầm mặc.
Dương Gia Chương có chút nản lòng. Đi theo cô hơn nửa nămm, cô thật đúng là nói không để ý người thì sẽ không để ý người, liệt nữ trinh tiết cũng chẳng trung trinh như cô vậy đâu.
Chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó của cô, có chút chua xót mở miệng:“ Rốt cuộc hắn có điểm gì tốt? Cậu cứ khăng khăng một mực với hắn như vậy.”
Tử Tu? Cô đếm từng ngón tay:“Anh ấy trầm ổn, anh ấy thông minh, anh ấy săn sóc, anh ấy có tránh nhiệm, anh ấy học giỏi, đẹp trai, anh ấy –”
“Ngừng! ngừng lại! Stop!” Cô còn muốn đếm cho hắn nghe nữa?“Cậu thật tàn nhẫn.”
“Tôi sẽ không bỏ Tử Tu.” Cô nhắc lại.
“Nhưng cùng với hắn không vui, không phải sao?”
“Đó là bởi vì –” Phát hiện mình lại bị hắn dắt mũi, rơi vào đề tài đầy cạm bẫy này, cô lần nữa ngậm miệng lại.
“Cậu nghĩ rằng tôi không nhìn thấy sao? Nếu cậu và hắn cùng nhau thực sự hạnh phúc như vậy, thì sẽ không có tâm sự trùng trùng, bộ dáng áp lực đến mức không thở nổi, vì vậy có thể thấy hắn căn bản không tuyệt như cậu nói vậy đâu. Tôi đoán đúng rồi phải không? Cậu còn gì để nói chứ.”
“Không phải! Tử Tu tốt lắm, chính vì anh ấy tốt quá, vĩ đại quá, tôi mới bị áp lực thôi, cậu căn bản cái gì cũng không hiểu –” Cô bé này thật đơn giản, hoàn toàn không phát hiện chính mình đang những lời kia làm cho kích động.
“À. Chỉ là học nhiều thôi mà, có gì đặc biệt hơn người? Con mọt sách đầy ngoài đường kìa.”
“Nhưng Tử Tu không chỉ học nhiều, anh ấy rất có ý tưởng, sắp xếp tương lai cũng tốt lắm. Tử Tu nói tốt nghiệp xong sẽ kết hôn với tôi, sau khi kết hôn cho tôi ở nhà, sau đó anh sẽ làm một bác sĩ thật giỏi; Tử Tu cảm thấy kết hôn xong không cần sinh con ngay, chờ ba năm sau cho ổn thỏa, nếu tôi thức sự cảm thấy buồn chán, có thể nuôi một con chó nhỏ giết thời gian, sau đó chờ tiết kiệm đủ tiền –”
“Vậy ý tưởng của cậu ở đâu?” Dương Gia Chương cắt đứt lời nói của cô.“Từ đầu tới cuối, tôi chỉ nghe thấy Tử Tu nói, Tử Tu cảm thấy, rõ ràng là tương lai của cả hai, vì sao đều là hắn quyết định? Cậu cứ như vậy để cho hắn dắt mũi, cái gì cũng nghe hắn, cái gì cũng để hắn nắm trong tay?”
Cô cứng lời, không biết phải nói gì.
Lời của hắn giống như một cây kim nhọn, hung hăng đâm vào tim cô, không phải cô không muốn phản bác, mà là cho tới bây giờ, đó là nỗi đau mà cô cố gắng đè nén trốn tránh, không muốn đối mặt, một lời nói của hắn, trần trụi lôi ra, khiến cô không còn chỗ nào có thể ẩn nấp.
Thực ra, cô không thích hợp quá với đô thị phồn vinh, bận rộn như vậy, cô muốn ở một vùng nông thôn như Vân Lâm, một cuộc sống giản dị bình thường, cha mẹ cô đều ở đó, hoàn cảnh không đến mức làm cô cảm thấy xa lạ bất lực, cô biết cô thật không tiền đồ, nhưng cô thực sự không phải là người tài giỏi gì cả!
Cô cũng rất thích trẻ con, không biết vì sao phải đợi ba năm, nếu bây giờ có thể sinh em bé không tốt sao? Cô không đi học thì cũng có sao đâu.
Nhưng cho tới bây giờ cô cũng không dám nói khi mà anh đã tính toán hết thảy mọi chuyện.
“Cậu không biết như vậy thật là không có tôn nghiêm sao? Đem mình biến thành con rối mặc kệ cho hắn khống chế, tôi một chút cũng không tin cậu như vậy mà cảm thấy vui vẻ.”
Những hạt nước mắt to bằng hạt đậu không báo trước đột nhiên rơi xuống. Cô không có tôn nghiêm, cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




