|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
không có việc gì, đừng về nhà quá trễ.”
“Nhưng……” Anh cũng bận rộn nhiều việc không phải sao? Cô không muốn về nhà một mình đối mặt với bốn bức tường lạnh lẽo ngày sinh nhật đâu!
“Trễ nhất trước mười một giờ phải về nhà, biết không?” Không cho kháng nghị, trực tiếp phán quyết.
Cúp điện thoại, thấy cô buồn không hé răng, Dương Gia Chương một bên chủ động hỏi:“Hắn nói thế nào?”
“Anh ấy dặn tôi về nhà sớm một chút.”
“Tôi không biết cậu còn có nhiệm vụ gác cổng nữa? Chậc, bị quản nghiêm vậy, cậu rốt cuộc là bạn gái hay là con gái hắn vậy?” Quả thực bất khả tư nghị.
Cô buồn chán, không có tâm tư nào phản bác hắn.
“Cậu thực sự muốn ngoan ngoãn theo lệnh? Rõ ràng là chính hắn không thể bên cạnh cậu, có lập trường gì yêu cầu cậu về nhà sớm một chút thay hắn chờ cửa? Cậu cũng không phải con cún hắn nuôi mà có trách nhiệm trông nhà cho hắn !” Hắn khó chịu đến cực điểm, đối với Quan Tử Tu hắn hoàn toàn không có ấn tượng tốt, cũng cũng không cần phải để ý lời nói nữa.
“Cậu nói chuyện thật khó nghe.” Những lời này đối với tâm trạng của cô thật là khó nghe, mỗi câu đều giống một mũi kim xuyên vào tim, làm nó chảy từng giọt máu.
“Tôi chỉ là nói chuyện khó nghe mà thôi, còn hắn thì sao? Hắn căn bản là không quan tâm cậu, nếu hắn thực sự để ý, thì đầu tiên phải nghe tới ý kiến của cậu, mà không phải tự tiện quyết định cậu cần cái gì, ngay cả hỏi cũng không hỏi một tiếng xem cậu suy nghĩ thế nào, vĩnh viễn chỉ biết gọi cậu như vậy, tùy ý xếp đặt cậu, khống chế cậu, một chút cũng không để ý đến tâm trạng cậu! Đây là yêu sao? Cậu cho rằng hắn như vậy là yêu cậu sao? Tôi chỉ cảm thấy, hắn chỉ là tìm một con rối biết nghe lời, có thể mặc hắn giật dây!”
“Cậu đừng nói nữa!” Đau quá! Mỗi chữ của hắn, mỗi câu của hắn đều khiến ngực cô vô cùng đau đớn, nước mắt liều mạng rơi xuống, cô xúc động đoạt lấy nửa chai bia trong tay hắn, mạnh bạo uống hết, làm tê liệt trái tim đau đớn.
Không chỉ sự chất vấn của Dương Gia Chương, ngay cả cô cũng hoài nghi, tình yêu thực sự còn ở đó sao? Tất cả kế hoạch của anh đều thật hoàn mỹ, mỗi chuyện đều là anh xếp đặt, không chỉ cuộc sống của anh, ngay cả cuộc sống của cô cũng xếp đặt thật tốt, bao gồm khi nào thì yêu nhau, khi nào thì đính hôn, khi nào thì kết hôn, khi nào thì sinh em bé, ngay cả cô học khoa gì cũng đăng kí theo sự lựa chọn của anh…… Nhưng cái cô muốn kỳ thực không phải là anh nói cho cô nên làm thế nào, mà là anh ôn nhu lại gần hỏi cô một câu:“Bé con, em muốn thế nào?”
Chưa bao giờ, anh chưa bao giờ hỏi cô muốn thế nào, cũng chưa bao giờ thèm để ý cô muốn cái gì……
Anh vì sao không thể nghe lời nói của cô, quan tâm ý nghĩ của cô nhiều hơn một chút? Cô thực sự không có cảm giác của tình yêu……
Phần 2
Đau đầu quá!
Hạ Vịnh Tự chống đỡ những cơn sóng trong đầu, trí nhớ cuối cùng trong đầu cô là cùng với Dương Gia Chương hợp lực uống hết chỗ bia đó, sau đó di động cứ kêu mãi, hắn ngại ầm ỹ, hai tay đoạt lấy điện thoại, tắt máy, lại tiếp tục uống. Cuối cùng ý thức đã có chút mơ hồ, chỉ nhớ rõ hắn nắm vai cô truy hỏi:“Tôi rõ ràng so với hắn còn yêu cậu hơn, vì sao cậu không chấp nhận tôi……” Sau đó không khống chế được hành vi mà hôn cô……
Trí nhớ chỉ có vậy.
Cô cả kinh, cả người đều bừng tỉnh lại, cảm giác gân cốt đau nhức, không thể di chuyển được, mới phát hiện người ở bên
trên cô…hai người đều có điểm chung là — quần áo không chỉnh tề!
Đầu óc trống rỗng, cô không biết phản ứng gì, trái tim trong nháy mắt chìm vào hầm băng lạnh lẽo không thấy đáy, tứ chi đông cứng.
Cô…… làm gì vậy?
“Dương Gia Chương! Cậu đứng lên cho tôi!” Cô tức giận, sợ hãi xông vào đẩy hắn ra.
“Ồ…… Cậu dậy rồi sao.” Người này vẫn còn một nửa trong mơ, mơ mơ màng màng quăng một câu ra, hai tay vừa định ôm cô, cô lại đang tức giận, giờ mạnh tay tặng cho hắn một cái tát.
“dậy lâu rồi!”
“Cậu vừa dậy mà đã tức giận?” Sờ sờ bên má đau đớn, người bị đánh lại không hiểu gì cả.
“Ngày hôm qua, chúng ta…… Chúng ta ngày hôm qua…… Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Cô không nhớ rõ mình làm sao lại đi đến chỗ ở của hắn, không nhớ rõ bọn họ đã làm gì, trí nhớ chỉ là một mảnh hỗn loạn……
Dương Gia Chương ngồi dậy, liếc cô một cái.“Cậu không nhớ?”
Cô phải nhớ cái gì? Chẳng lẽ…… Thực sự có?
Nước mắt lưng trừng trong hốc mắt, cô khó khăn phát ra thành tiếng:“Cậu nói…… Chúng ta……”
“Cậu nói thế nào thì là như thế!” quần áo hắn lệch lạc mà không du côn, xuống giường lấy chiếc áo T-shirt trên sàn mặc vào người.
“Rốt cuộc có hay không?!” Cô gấp đến độ sắp khóc.
“Có.” Cô muốn hỏi, hắn liền đáp rõ ràng.
“Nhưng mà…… quần áo tôi còn ở trên người……” Hoàn toàn không có ấn tượng gì cả.
“Ax, cậu không phải xử nữ đúng không? Nói lời này không sợ người ta cười sái quai hàm sao!” Ai quy định chuyện này mặc quần áo không thể làm?
Lời này vừa nói ra, nước mắt lập tức trào ra khỏi mắt, liên tục rơi xuống chăn.
Chậc, làm thế nào mà nước mắt nói là chảy ra được vậy?
“Tôi không ép buộc cậu nha, là cậu tự nguyện đó.”
Nói chưa dứt lời, cô càng khóc dữ hơn.“Cậu, cậu khốn khiếp –”
“Tôi đâu nói tôi không chịu trách nhiệm, cậu khóc gì chứ?”
“Ai cần cậu chịu trách nhiệm!” Cô có Tử Tu mà! Nhưng mà bây giờ, bây giờ……
Nghĩ đến cái tên kia, trái tim cô đau xót. Cô phản bội anh…… bây giờ, họ phải làm sao?
“Chẳng lẽ cậu còn muốn quay lại với hắn? Con người hắn tâm cao khí ngạo như vậy, cậu cho là hắn còn có thể tiếp nhận cậu sao? Đừng mơ tưởng nữa!”
Hạ Vịnh Tự á khẩu không trả lời được.
Cá tính của Tử Tu cô quá rõ ràng, anh với anh, với tất cả, đều phải mong muốn làm thế nào hoàn mỹ nhất, cho tới bây giờ, tất cả cũng đã như anh mong muốn, anh có thể chịu được việc ngoài sắp xếp của mình sao, có thể chịu đựng được người mình yêu thương phản bội mình sao?
Không thể, tuyệt
đối không thể……
“Em đi đâu vậy?”
Vừa vào cửa, câu hỏi lạnh như băng đã vang lên, dọa cô sợ hãi.
“Tử, Tử Tu……” Kinh hoàng, chột dạ, làm cho đầu óc cô trống rỗng, ấp úng tìm không ra một chữ đáp lại.
Mặt anh không chút biểu cảm, ngồi ngay ngắn ở phòng khách.“Tối hôm qua em đi đâu? Anh gọi di động cả một buổi tối, em không tiếp.”
“Em…… cùng Giai Kì thảo luận bản báo cáo, muộn quá…… Ở chỗ cô ấy ngủ một đêm…… Có lẽ…… Di động hết pin…… Anh cũng một đêm không ngủ sao?” Vẫn ở chỗ này chờ cô?!
Anh yên lặng chăm chú nhìn cô, không nói một lời, nhìn thấy cô không ngừng lo sợ, không thể nhìn thẳng vào mắt anh.
Một hồi lâu, anh thở dài một hơi.“Em không về, anh có thể ngủ sao? Lần sau ở bên ngoài, gọi điện thoại báo cho anh biết.”
“Em, em quên mất……” Hổ thẹn tràn đầy trong ngực, ánh mắt phiêu di chú ý đến bánh sinh nhật trên bàn, sửng sốt.“Tử Tu, cái này……”
“Ngày hôm qua là sinh nhật em, không phải sao?”
Anh nhớ?! Một sự ngạc nhiên mãnh liệt lại làm cô khó có thể phản ứng.
Cô luôn nghĩ rằng, anh đã quên, cho dù nhớ, anh bận rộn như vậy, thời gian biểu ngày hôm qua cũng không có rảnh rỗi chút nào, cho nên đương nhiên nghĩ rằng…… nghĩ rằng anh sẽ không làm chuyện đó.
Nhưng mà…… Anh lại làm, anh đã sắp xếp tất cả mọi chuyện để cùng với cô đón chào lễ sinh nhật 22 tuổi.
“Vì sao anh không nói cho em……” Nếu anh sớm nói…… có lẽ đã không có chuyện gì xảy ra……
“Anh có nhắc em về sớm một chút.”
“Không phải anh nói…… sinh nhật không quan trọng sao?” Cô thực sự cho rằng, anh không quan trọng ngày này.
“Anh chỉ nói là sinh nhật của anh không quan trọng.” Anh đâu có nói sinh nhật cảu cô không quan trọng? Liên quan đến chuyện của cô, làm sao anh có thể nói không quan trọng? Nếu năm trước không có chuyện bất ngờ không thể xử lí được, anh có thể không ở bên cô sao?
Anh đem cô…… so với chính anh còn quan trọng hơn! Nghe ra ý này, nước mắt rốt cuộc khó có thể ức chế tràn trên hốc mắt.
Cô đã làm gì? Cô rốt cuộc đã làm gì?!
Người đàn ông của cô mệt mỏi, cô đơn trắng đêm chờ cô về, còn cô lại qua đêm trên giường một người đàn ông khác…… Cô phải đối diện với anh thế nào đây?
“Vâng, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi…… Em cái gì cũng không biết……”
Tâm trạng vô cùng hoảng loạn, đau quá. Họ phải làm thế nào bây giờ?
“Được rồi, được rồi, chỉ là một lần sinh nhật thôi, không cần khóc như vậy đâu, sang năm bù lại là được rồi.” Cuối cùng, anh an ủi cô như vậy.
Cứ nghĩ rằng anh sẽ giận một chút, nhưng không hề, chỉ là theo quán tính thở dài một hơi, nói rằng “Quên đi, không sao đâu”
Nhưng, nếu anh biết này đêm qua đã xảy ra chuyện gì còn có thể ngồi ở đây, bình tĩnh nói rằng:“Quên đi, không sao đâu” ?
Không thể nào, cùng anh nhiều năm như vậy, cô rất hiểu anh. Tình cảm của Quan Tử Tu vô cùng trong sáng, không biết là cô hay anh, anh cũng yêu cầu phải tuyệt đối trung thành, không được không rõ ràng, chủ nghĩa hoàn mỹ tuyệt đối, đương nhiên không có cách nào chịu được mối tình bẩn thỉu với kẻ bên ngoài.
Bởi vậy, tốt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




