watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3648 Lượt

nhất cô chỉ có thể cả đời giấu anh, bằng không một khi bị anh phát hiện, bọn họ cũng xong luôn.

Nhưng mà, cô phải giấu thế nào đây? Cô không có kĩ thuật diễn suất cao như vậy, càng không có cách nào giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, không thẹn với lương tâm mà đối mặt với anh, mỗi lần ánh mắt chuyên tâm của anh đều nhắc nhở cô: Cô phản bội anh, cô phản bội anh……

“rốt cuộc em làm sao vậy?” Ban đêm, Quan Tử Tu bị cô lăn qua lộn lại, anh khó có thể ngủ say, khẽ thở dài một tiếng, hỏi.

Từ sau đêm không về nhà tuần trước, cô thường không yên lòng, có khi nửa đêm cũng có thể bị ác mộng làm tỉnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hỏi cô mơ cái gì, cô cũng không nói.

Anh biết trong lòng cô có chuyện, nhưng không có cách nào dự đoán chuyện gì. Cô rốt cuộc đang sợ cái gì vậy?

Cô nói dối anh, anh biết.

Ngày sinh nhật đó, thực ra anh đến trường học đón cô, không đợi được người, nhưng lại gặp Giai Kì, cô ấy nói cô đã đi về trước rồi. Cô căn bản không phải ở thư viện làm báo cáo, cũng không ở lại với Giai Kì một đêm gì cả.

Cho dù không gặp Giai Kì, lấy sự hiểu biết của anh với cô làm sao có thể nhìn không thấu nói thật hay nói dối? Cô không phải một người che giấu giỏi, mỗi lần làm truyện gì trái lương tâm, ánh mắt sẽ phiêu di, không dám nhìn thẳng vào anh, anh không nói ra, là vì không bỏ qua được bộ dáng sợ hãi của cô, nếu cô không muốn nói, anh sẽ không ép cô.

Chỉ là, cô rốt cuộc đi đâu? Ở bên cạnh ai? mà vì sao phải nói dối anh?

Anh căn bản không muốn nghĩ đến những hướng kia, chỉ bởi vì với cô anh có trăm phần trăm tin tưởng, không truy hỏi, là vì tin cô sẽ có chừng mực, anh toàn tâm toàn ý yêu cô, cho nên cũng tin tưởng vững chắc rằng cô sẽ toàn tâm toàn ý yêu anh như vậy.

Trước đây đã có rất nhiều lời ong tiếng ve truyền vào tai anh, về chuyện cô cùng một người đàn ông khác thường ở bên nhau, anh chỉ biết cười trừ. Khi họ cùng với nhau, thì thầm thị phi cho tới bây giờ cũng không thiếu, lời đồn đại càng nghe nhiều, có mấy câu có thể tin được? Mấy năm nay dắt tay làm bạn tình cảm không phải giả dối, trừ phi chính miệng cô nói với anh, bằng không mặc cho nghìn người chỉ trỏ, anh cũng sẽ mặc kệ.

Anh tin tưởng cô sẽ không làm anh thất vọng.

Dương Gia Chương mỗi ngày đều chờ cô ở cổng trường, cho nên muốn tránh cô cũng không tránh khỏi. Lúc đầu, cô hoàn toàn không thể tha thứ cho hắn.

“Cậu đã hại tôi làm chuyện có lỗi với Tử Tu, cậu còn muốn thế nào?!”

Hắn đáp lại cô:“Tôi chỉ muốn có một cơ hội để yêu cậu.”

Đối mặt với sự cố chấp của hắn, trái tim cô mâu thuẫn, triệt để mất đi chủ kiến.

Đối với Tử Tu, lòng cô chỉ có thẹn thùng tràn đầy, khó có thể đối mặt anh, sự sợ hãi, lỗi lầm nhanh chóng làm cho cô thở không nổi, mỗi ngày như vậy thật thống khổ, dù tình yêu có sâu bao nhiêu cũng sẽ rút cạn sức lực của cô.

Còn với Dương Gia Chương, cô tuy rằng rất giận, rất oán, nhưng lại không cách nào đón nhận tình cảm đó, cô với hắn không có tình yêu. Người này ở bên cạnh cô, hàng ngày nghe cô tâm sự, từng rất nhẹ nhàng, rất tự tại, ở bên cạnh hắn cô không có áp lực gánh nặng gì, đó là điều Quan Tử Tu chưa bao giờ cho cô.

“Chính cậu cũng hiểu rõ rằng, cậu và Quan Tử Tu là đi không nổi nữa, vì sao lại phải tạo khó khăn cho chính mình?” Hắn nói.

“Cậu nghĩ rằng tôi và cậu trở thành như vậy là ai làm hại?”

“Tôi sao? Vịnh Tự, không cần lại lừa mình dối người, cho dù không có tôi, trong lúc đó vấn đề của hai người cũng rất nhiều, cùng hắn cậu căn bản là không vui vẻ, ở trước mặt hắn, cậu vĩnh viễn chỉ cảm thấy mình hèn mọn, thực ra, cậu đã sớm không còn yêu hắn, cậu lưu luyến, không muốn buông ra, chỉ là quá khứ ấm áp đã qua của tình yêu, như vậy vì sao không rời khỏi hắn, cho tôi một cơ hội? Tôi yêu cậu không ít hơn hắn, cậu cùng tôi mới có thể cảm thấy thoải mái, không phải sao?”

“Không phải…… Không phải như thế……” Cô cãi lại, thanh âm yếu ớt ngay cả chính mình cũng còn không thuyết phục được.

Mỗi câu hắn nói đó đều là sự thật, cô ở cùng Tử Tu quả thật áp lực thật lớn, cùng với Dương Gia Chương lại có thể trở lại làm chính mình, lộ ra nụ cười chân thật……

Có phải, tình yêu đã sớm phai mờ bởi khoảng cách quá xa kia, xa đến mức không còn có khả năng xuất hiện nữa?

“Rời khỏi hắn, được không? Ở bên cạnh tôi, tôi sẽ thương cậu nhiều hơn hắn.” Dương Gia Chương nhẹ nhàng nói.

“Không biết, tôi không biết……” Rất loạn, trái tim u mê tìm không thấy lời nói, ngay cả chính cô cũng không trả lời được, làm sao có thể trả lời hắn?

“Nếu cậu không dám mở miệng, tôi giúp cậu nói với hắn –”

“Không cần! không cần cậu đi……” Cô kinh hoảng giữ chặt hắn.

“Vậy cậu quyết định thế nào?”

Cô suy nghĩ thật lâu sau đó hít sâu một hơi.“Tự tôi sẽ nói.”

Tối muộn, khi Dương Gia Chương đưa cô về nhà, trước cửa nhà, hắn đột nhiên kéo cô lại, ôm cô.

“Cậu, cậu làm sao……” Cô sợ tới mức lắp bắp, không thể động đậy.

“Đừng đổi ý, được không? Tôi rất sợ bây giờ cậu sẽ lùi bước……”

Cô đẩy hắn ra, nhíu mày.“tôi sẽ nói rõ ràng với anh ấy, sẽ nói.” Cô không có cách nào lừa gạt Tử Tu nữa, sau khi nói ra, dù cho kết quả có thế nào, cô cũng không có cách nào đoán trước, nhưng dù sao cô cũng không thể cùng anh nữa, với Dương Gia Chương có tình yêu hay không, cô căn bản cũng không biết rõ.

“Uhm, tôi sẽ chờ cậu.” Hắn nói, ánh mắt chuyên chú vô cùng.

Tránh đi ánh nhìn chăm chú kịch liệt của hắn, cô cúi đầu, xoay người mở cửa.

Phòng khách im lặng, Tử Tu có lẽ còn chưa trở về. Cô bật đèn, mở ra cửa phòng ngủ, đột nhiên trong phòng sáng bừng, đôi đồng tử nhất thời không thể thích ứng ánh sáng bất ngờ, nâng tay che luồng sáng lại, sau đó mới từ từ nhìn thấy người trong phòng.

Quan Tử Tu đứng bên cửa sổ, mặt không chút biểu cảm, chăm chú nhìn cô.

“Tử, Tử Tu……” Không biết vì sao, lúc này nhìn thấy anh một thứ tội lỗi không lý do đang lên trong lòng cô, ngay cả giọng nói cũng yếu đi.

“Em căng thẳng gì thế?” Anh không nhúc nhích, ánh mắt cướp lấy từng tấc biểu cảm trên khuôn mặt cô.

“Uh…… ah?”

“Em làm gì sai à? Mỗi lần em làm sai một việc gì đó mà không dám nói cho anh, em luôn biểu hiện như vậy. Lần này em làm gì sai mà phải nhìn anh sợ hãi như vậy?”

“Không…… Không phải…… Em……” Cô muốn nói thẳng ra, nhưng không phải trong trường hợp này! Cô sợ hãi nói năng lộn xộn, ngay cả nói cũng không thành câu.

“Không? Người vừa đưa em về là ai vậy?” Hai bàn tay dần nắm chặt thành nắm đấm, biểu cảm bình tĩnh lộ ra một kẽ hở.“Bất cứ ai nói với anh, anh cũng luôn tin tưởng em, nhưng em lại để cho anh nhìn thấy hắn đưa em về nhà, khó khăn chia tay, ôm nhau tạm biệt, cuối cùng anh cũng hiểu rồi. Hạ Vịnh Tự, em quả thực dám!”

Cô co người lại, câm như hến.

Hôm nay cô gái này lại có thể…… Anh càng nhìn càng giận, thật sự rất khó tin cô có loại can đảm dám làm việc đó sau lưng anh.

Anh hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn chọn dùng lý trí khống chế tức giận.“Cho em một cơ hội giải thích, nói đi!”

“……” Cô trầm mặc thật lâu, nói nhỏ đến mức không hề nghe thấy:“Em xin lỗi.”

Xin lỗi? Côi nói xin lỗi anh?! Đó đồng nghĩa với câu “chính là sự thật” phải không? Anh không hề hiểu sai gì sao?

“Hạ Vịnh Tự!” Anh điên cuồng hét lên.“Em dám nói lại một lần nữa!”

“Em xin lỗi, em xin lỗi…… Em không cố ý……” Bị anh quát, nước mắt ngưng đọng trong hốc mắt đều rơi xuống.

Cô còn có mặt mũi để khóc!

Mỗi lần cô làm sai việc gì, ủy khuất khóc lóc nói tiếng em xin lỗi, anh sẽ mềm lòng, cái gì cũng không tính toán, nhưng lúc này đây, một câu xin lỗi của cô có thể quên được sao? Anh làm không được!

“Em và hắn ta… tới mức độ nào rồi?”

Cô không trả lời được, hối hận nồng đậm khiến cô không dám ngẩng đầu, thế nào cũng nói không nên lời.

Đủ rồi, vẻ mặt này là đủ rồi!

Trong nháy mắt, anh đã hiểu ra một số chuyện.“Là đêm hôm đó? Là đêm em không về nhà đó?”

Trầm mặc của cô, có nghĩa là anh không nói sai.

Quan Tử Tu, mày thật là ngu ngốc! Cả thế giới đều biết hết, bây giờ mày còn không bỏ được bộ dáng khó xử của cô ấy, không thèm truy hỏi cứ ngây ngốc tin tưởng.

Lửa giận thiêu đốt lý trí, anh một quyền hung hăng đánh lên mặt bàn,“Phanh” một tiếng vang lớn, làm cô run sợ, hai mắt đẫm lệ hoảng hốt nhìn anh.“Em phản bội anh!”

“xin lỗi, xin lỗi–”

“Trừ câu xin lỗi, em không biết nói gì nữa sao!” Anh chưa từng dùng khẩu khí như vậy nói chuyện với cô, nắm đấm dần lỏng ra, bởi vì nếu không như vậy, anh sợ chính mình sẽ không khống chế được mà bóp chết cô!

“Rốt cuộc anh làm chuyện gì có lỗi với em, em lại dùng đến cách nhục nhã như vậy báo đáp anh?”

Cô mở miệng xong lại ngậm miệng, không nói ra tiếng.

“Nói chuyện! Cho anh một lí do, nguyên nhân là gì khiến em ruồng bỏ anh, quyết tuyệt với anh?”

“Anh đừng hỏi nữa được không……”

“Vì sao không hỏi? Em nợ anh một lời giải thích!” Những gì có thể làm cho cô, anh đều đã làm hết vì cô, anh không thẹn với cô chút nào, thậm chí còn dùng tất cả sức lực của mình để cho cô an toàn dưới đôi cánh của anh, tất cả, tất cả anh

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT