watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3652 Lượt

đã đều làm hết, làm đủ mọi thứ để cho cuộc sống của cô an lành không phiền nhiễu, hôm nay nguyên nhân gì lại khiến cô muốn nhanh chóng thoát khỏi đôi cánh bảo hộ của anh, tìm hơi ấm trong vòng tay của một người đàn ông khác?

“Những việc anh làm còn chưa đủ sao? Cha mẹ em nói tính em trẻ con, làm việc không đủ chu đáo, không có cẩn thận, anh nói không sao, cho dù cả đời em không làm thành công được chuyện gì, anh cũng sẽ chăm sóc em. Những người bên cạnh anh đều hỏi rõ ràng có nhiều lựa chọn tốt hơn nhưng tại sao anh lại chọn lựa ở bên em? Vì hứa hẹn cho em một tương lai tốt đẹp, anh mệt mỏi đến mức ngay cả thời gian để ngủ cũng không có, cố gắng làm phong phú chính mình…… Tất cả những điều này rốt cuộc là vì cái gì?! Ở trong mắt em, tất cả đều không đáng một đồng sao?!”

“Không phải! Anh làm quá nhiều, quá tốt……” Không chịu nổi sự bức hỏi của anh, cô xúc động thốt ra:“Chính bởi vì quá nhiều, quá tốt…… Toàn thế giới này đều nhắc nhở em, anh tốt như thế, vĩ đại như thế, điều kiện của chúng ta cách nhau rất xa, ngay cả bố mẹ em cũng nhắc nhở em như vậy, anh coi trọng em là phúc khí tám đời của em, vậy em còn than thở gì? Nhưng em chán ghét loại cảm giác bị bố thí này, sự tồn tại của em hình như là để làm nổi bật sự bất phàm của anh, ở bên anh, em đã bị đả kích đến mức ngay cả tự tôn cũng không còn, anh biết không? Em bây giờ thật không biết phải đối mặt với anh thế nào……”

Anh…… Đả kích cô?!

Không đoán được cô sẽ nói như vậy, Quan Tử Tu choáng váng.

Làm tốt tất cả mọi chuyện cũng chỉ là để bảo đảm cho cô một tương lai an ổn nhất, nhưng cô lại nói cho anh biết, anh dùng sự xuất sắc của chính mình khiến cô nhục nhã?

“Em đã rất cố gắng để xứng đôi với anh, nhưng mà em không làm được…… Ở bên cạnh hắn, em không cần lo lắng người ngoài đùa cợt nói em không xứng với hắn, không cần hèn mọn đi đón ý nói hùa hắn, cũng không có lúc nào cảm thấy tự xấu hổ, em cảm thấy…… rất thoải mái.”

Sự xuất sắc của anh làm cô tự ti, mà một người khác lại làm cho cô thoải mái, đây là nguyên nhân khiến cô yêu thương người đó?

“Vì sao em không nói cho anh?”

“Em phải nói thế nào? Tình cảm ngay từ đầu đã không ngang nhau, anh luôn bảo em không được như vậy, không được như vậy, nhưng em là bạn gái của anh, không phải là con gái anh! Vì sao anh không nghe em nói? Vì sao không cho em tự quyết định chuyện của mình? Có đôi khi em còn nghĩ rằng anh thực sự không phải yêu em, đó chỉ là để thỏa mãn dục vọng muốn chiếm hữu trong tay thôi?”

Đó là bởi vì, anh biết chắc quyết định của cô là sai! Anh có thể nhìn cô đi vào con đường sai lầm cũng không ngăn cản, sau đó nghiêng ngả lảo đảo bị thương sao?

Dùng hết tâm tư để bảo vệ cô, suy nghĩ vì cô, kết quả là, tất cả những việc làm này của anh đối với cô là một loại tội lỗi? Còn có loại tổn thương nào nặng hơn những lời này không?

Cô nói, anh chỉ vì muốn dục vọng chiếm hữu.

Quan Tử Tu nhắm mắt lại, không còn gì có thể làm anh đau đớn bằng những lời đó.

“Xin lỗi,em biết em nợ anh rất nhiều, nhưng em thực sự không thấy vui, Anh có biết không, những thứ anh làm cho em, đều khiến em không thể hô hấp nổi……”

Anh khiến cho cô…… không thể hô hấp nổi.

Đến bây giờ anh mới biết rằng, thì ra cô luôn dùng tâm tình miễn cưỡng như vậy khi ở bên anh, từng cho rằng tình yêu sẽ tồn tại đến khi bạc đầu giai lão, cuối cùng mọi thứ lại biến anh thành người ép buộc còn cô thì phải nhẫn nhịn không dám kháng nghị.

Rất đau xót, nhưng anh không cười nổi, cũng không khóc được.

“Cho nên ý của em là ở bên hắn, em rất thoải mái, còn ở bên anh em chỉ cảm thấy thống khổ đến mức không thể hô hấp?”

“Tử Tu……” Cô không có ý kia đâu……

“Có phải không!” Mỗi quyền đấm lên trên tường, bộ dáng bây giờ của anh thật đáng sợ, cô run như cầy sấy nhìn tơ máu trên vách tường màu trắng.

“Tử Tu, anh đừng như vậy……” Chưa từng thấy anh không khống chế được cảm xúc như thế, cô nắm lấy cổ tay anh, sợ hãi thút thít, không cho anh làm ra những hành vi tự ngược ấy nữa.

“Thì ra em còn có thể khóc vì anh.” Ngón trỏ đón lấy giọt nước mắt sắp rơi xuống má phải của cô, cúi đầu cười khẽ, tiếng cười chua xót kia, càng khiến cô khóc nhiều hơn.

“Xin lỗi anh, em xin lỗi……”

“Em nghĩ rằng một tiếng xin lỗi thì huề nhau sao? Đã biết nợ anh rất nhiều, em muốn thế nào?”

“Em, em không biết……” Mấy năm nay, quả thật anh đã vì cô trả giá rất nhiều, giải quyết mọi khó khăn trong cuộc sống, chuẩn bị tất cả mọi chuyện…… Anh biết rõ cô không thể làm được những chuyện này tốt như anh, cho nên tất cả đều là anh xếp đặt…… Cô phải trả nợ anh thế nào đây?

Quan Tử Tu không nhìn vào sự mờ mịt thất thố của cô, cúi đầu hôn xuống môi cô.

Cô kinh ngạc, trừng mắt nhìn anh.“Tử …”

Không để ý tới sự kháng cự ấy, anh kiên định hôn sâu hơn, gần như mạnh mẽ đoạt lấy đôi môi đỏ mọng, lực đạo quá mạnh cắn vào môi cô một cái, anh cảm nhận được vị tanh của máu lan tràn trong khoang miệng mình.

“Dùng một đêm cuối cùng của em, sau đó chúng ta, không ai thiếu nợ ai nữa.” Cuối cùng, anh nói như vậy.

Cho tới bây giờ, anh chưa từng điên cuồng như thế.

Một đêm dài như vậy, anh gần như mất lý trí cùng cô điên cuồng dây dưa, mưa rền gió dữ chỉ có kích tình, giống như muốn làm tê liệt, muốn phát tiết, cũng giống như muốn ghi lại sức sống cuối cùng của tình yêu này.

Anh chưa từng đối đáp với cô như vậy, anh luôn quan tâm săn sóc cô, chưa bao giờ thô lỗ đả thương cô, nhưng một đêm này, anh kích cuồng nhiệt liệt ở trong cơ thể cô nhưng nước mắt lại không tiếng động rơi xuống, chưa từng ngừng lại.

Cô làm anh tổn thương, rất nặng phải không?

Trong nháy mắt, cô tiếp nhận đau đớn, ôm chặt anh, nhưng lại không biết nên làm thế nào mới có thể bù lại những lời nói tổn thương kia.

Cô lần nữa, lại một lần nữa nói xin lỗi, anh lần nữa, lại một lần nữa yêu cầu.

Mãi cho đến khi tia sức lực cuối cùng cũng không còn, anh xoay người nằm thẳng, đôi mắt trống rỗng không tìm thấy tiêu cự.

Trời… sáng rất nhanh

Tình yêu của họ cũng đã hết, không còn có ngày mai.

Anh xuống giường, nhặt quần áo lên từng chiếc mặc vào, độ ấm của đôi mắt từng giọt từng giọt biến mất, cho đến khi không còn cảm xúc gì, anh xoay người, dùng ánh mắt hoàn toàn xa lạ, lạnh như băng nhìn cô.

“Em nói, anh luôn nắm mọi thứ của em trong tay, tùy tiện thay em quyết định, nhưng lúc này, là lựa chọn của chính em, bất kể kết quả tốt xấu thế nào, em tự làm tự chịu, không oán hận.”

Anh dừng lại một chút.“Cho tới bây giờ, sự dung túng của anh với em thật sự là sai lầm, không sao, nếu anh còn ở đây có thể giúp em giải quyết hậu quả, nhưng lúc này, anh không giải quyết được, cũng không có sức lực mà giải quyết. Là đúng hay sai, anh không biết, nếu em vui vẻ, anh chúc phúc cho em, còn nếu là sai lầm, cũng vĩnh viễn đừng đến nói với anh. Từ hôm nay trở đi, hai người hai hướng, tất cả mọi chuyện của em không còn liên quan đến anh nữa, anh cũng sẽ không can thiệp nữa.”

“Tử Tu……” Cô nghẹn ngào.“Anh…… rất hận em sao?”

“Hận?” Anh khẽ cười.“Anh rất yêu em, đã từng.”

Đã từng……

Cho nên, bây giờ, không còn yêu nữa.

Cô hiểu rồi, nhắm mắt lại, nước mắt rớt xuống khóe mắt, tháo chiếc nhẫn ở ngón áp út, trả lại cho anh.

Anh im lặng cầm lấy, nắm chặt trong bàn tay, cuối cùng cảm nhận được chiếc nhẫn ấm lên, anh kéo cửa sổ ra, không chút lưu luyến nào ném mạnh ra bên ngoài.

“Đi tìm vui vẻ của em đi, anh thành toàn cho em! Đời này, đừng xuất hiện trước mặt anh nữa.” Đây là câu nói cuối cùng của anh với cô.
Đừng Nói Lời Tạm Biệt – Chương 05
Sáu năm sau

Tận cùng của một ngõ nhỏ u tĩnh có một cửa hàng bánh kem, bởi vì nơi này rất yên tĩnh cho nên hiếm có người đi đến đây, ngày thường chỉ có vài khách hàng thân quen, nếu không nữa thì chính là người không cẩn thận bị lạc đường tới đây.

Nhưng, nó lại vô cùng đặc biệt, bên trong đó trưng bày rất nhiều loại bánh đều được ra đời từ bàn tay thiết kế khéo léo của bà chủ, loại bánh này chỉ có ở đây, không có chợ nào bán cả, số lượng mỗi ngày, hình thức mỗi chiếc bánh cũng không đa dạng, nhưng vô cùng tinh xảo ngon miệng, bình thường những người ăn ở đây một lần thì chắc chắn sẽ quay lại lần nữa.

Buổi trưa vừa qua, không có vị khách nào, một cô gái đứng ở góc tập trung tinh thần nhìn tạp chí trên bàn, ánh mắt thật lâu không động đậy.

Tiếng chuông gió thanh thúy vang lên, chiếc cửa kính bị đẩy ra, một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi đi vào, giương mắt thoáng nhìn qua quẩy thu ngân sau đó lợi dời đi chỗ khác.

“Tiểu Hạ, chị mua cơm hộp rồi, mau tới đây ăn.”

“Chị Trịnh, chờ một chút.” Đôi mắt lay động một chút rồi nán lại trên tạp chí, khao khát tham lam đọc từng chữ.

“Bài viết đó em đã xem hơn một tuần rồi, thuộc chưa vậy?”

“Còn chưa thuộc được.”

“……” Ý của cô là thật sự muốn học thuộc sao? Chị Trịnh lắc đầu, quả thực không có biện pháp với cô ấy.

“Có thời gian xem chuyên mục y học nước ngoài, làm sao không dành ra chút thời gian nghiên cứu bánh kem hồng bổ sung vào thực đơn?” Lúc đầu người nào đó tiếng

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT