|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
Không có gì để nói hết
Rồi cô muốn bước qua bức tường thịt là anh đi vào trong nhưng Uy Vũ lại túm lấy tay Uyên Nhi kéo cô về phía sau khiến cô không đi tiếp được nữa anh nháy mắt với Tuấn Anh
– Hộ tôi chút nha để ý Bảo Ngọc một lát đừng để cô ấy sảy ra chuyện chút nữa chúng tôi quay lại
Tuấn Anh không do dự gật đầu Kéo Bảo Ngọc đang cúi đầu đi vào trong phòng tiệc , Bảo Ngọc giật mình quay lại nhìn Uyên Nhi chỉ thấy cô ấy đang ra sức vùng vẫy nhưng cũng không thoát ra khỏi Uy Vũ được …
Uyên Nhi hét toáng lên vừa vùng vẫy vừa đánh Uy Vũ
– Buông tay ra anh bị điên hả để tôi vào trong
Hết cách Uy Vũ đàng hăm dọa
– Còn hét nữa anh sẽ bế em lên đấy
Nhìn xung quanh mọi người đều nhìn mình người thì ngưỡng mộ kẻ thì trừng mắt Uyên Nhi ngại ngùng không biết dấu mặt vào đâu đành ngậm ngùi cúi xuống để Uy Vũ kéo đi …
Thấy cô không nháo loạn nữa Uy Vũ mỉm cười vui vẻ tiếp tục lôi cô ra bên ngoài …
END CHƯƠNG 10
0 Kún : BFF là gì chắc ai cũng biết nhưng đề phòng có một số bạn không hiểu nên mình vẫn giải thích nhá …
BFF : Best friend forever * bạn thân mãi mãi *
Đọc tiếp: Ê Hổ Cái Em Là Của Anh – Chương 11
Chương 11
Cuối tháng 12 thời tiết lạnh giá từng cơn gió lạnh buốt thổi qua khiến Uyên Nhi run rẩy cô dùng hai cánh tay nhỏ bé yếu ớt ôm lấy chính mình bắn ánh mắt hung ác về phía Uy Vũ hét lên
– Lôi tôi ra đây làm gì hả ?
Thấy Uyên Nhi run rẩy vì lạnh Uy Vũ nhíu mày cởi áo vest ra khoác lên người cô , Uyên Nhi chợn trogn mắt nhìn hành động ôn nhu của Uy Vũ cô muốn đẩy anh ra nhưng không nỡ đành đứng đó nhìn anh khoác chiếc áo còn vương lại hơi ấm của anh lên người mình . Khoác áo cho cô xong Uy Vũ thấy Uyên Nhi đơ ra thì mỉm cười nắm lấy hai bàn tay lạnh buốt của cô đưa lên miệng thổi nhẹ truyền hơi ấm . Uyên Nhi đứng im không phản ứng gì được cô như đang bị thôi miên vậy , mawtjnosng bừng trái tim đập thật nhanh chân tay không cách nào cử động được tất cả sự chú ý đều dồn về phía hai bàn tay đang được anh sưởi ấm .
Một lát sau khi cảm nhận được tay cô đã dần lấy lại nhiệt độ Uy Vũ mới hài lòng buông bàn tay nhỏ bé kia ra , ngẩng đầu lên nhìn Uyên Nhi thấy khuôn mặt đỏ bừng đờ đẫn của cô anh lại mỉm cười mãn nguyện , đưa bàn tay hua qua hua lại trước mặt Uyên Nhi , Uy Vũ cười nói
– Còn đây không vậy ?
Choàng tỉnh khỏi sự ôn nhu hiếm thấy Uyên Nhi nhìn gương mặt tươi cười đáng ghét trước mặt lườm anh một cái cô quát
– Đưa tôi ra đây làm gì ?
Nhìn gương mặt đỏ bừng kia lần nữa Uy Vũ giả bộ nhận lỗi nhẹ giọng nói
– Xin lỗi
“ Hả … Tên đáng ghét kiêu ngạo kia vừa nói gì vậy ? “ Uyên Nhi không tin vào tai mình dí sát tai lại gần phía Uy Vũ
– Nói lại đi
Lắc đầu ngao ngán nhưng ẫn đưa bàn tay lên kéo cái đầu nhỏ bé về phía mình giọng trầm ấm dịu dàng vang lên
– Anh xin lỗi
Lần thứ hai trong buổi tối ngày hôm nay Uyên Nhi lại đơ người , Uy Vũ thấy cô đơ ra thì nhân cơ hội hôn nhẹ lên đôi má hồng hồng kia . Hốt hoảng ôm lấy bên má vừa bị hôn trộm Uyên Nhi trừng mắt nhìn Uy Vũ đang cười tươi tắn bên c`ạnh hai má bất giác lại đỏ bừng lên nhưng vẫn mạnh miệng hét toáng lên
– Ai cho anh hôn tôi
Uy Vũ cố tình bày ra vẻ mặt “ anh đây chẳng làm gì sai hết “ rất tự nhiên nói
– Thích thì hôn thôi dù sao sau này cũng còn nhiều lần nữa mà
Trừng mắt trừng mắt lại trừng mắt tức giận tới sắp bùng nổ tới nơi Uyên Nhi hét toáng lên
– Cái gì mà nhiều lần nữa anh muốn chết sao ?
Cười vô hại Uy Vũ nhún vai rất tự nhiên tới gần khoác tay lên vai Uyên Nhi nói thầm vào tai cô
– Chúng ta vào trong thôi
Nhìn cánh tay đang đặt trên vai mình Uyên Nhi tức giận gạt mạnh tay anh ra vọt lên đi phía trước
Thấy dáng vẻ thẹn quá hóa giận của cô Uy Vũ chỉ biết lắc đầu ngao ngán nhưng vẫn không quên bình luận
– Thật đáng yêu ….
****************
Bữa tiệc nhộn nhịp vui vẻ xung quanh là những nam thanh nữ tú ăn mặc bảnh bao xinh đẹp đón một giáng sinh an lành , Bảo Ngọc ngồi xuống một chiếc ghế cạnh đó nhìn đám người đi qua đi lại cảm thấy thương cho chính bản thân mình tại sao lại nghe lời chị Ella và Uyên Nhi mà đi đôi giày cao gót này chứ ? Đưa tay xuống xoa nhẹ gót chân Bảo Ngọc nhíu mày vì đau đớn , bỗng nhiên trước mặt bị bao phủ cô từ từ ngẩng đầu thì thấy Thiên Kim và Khánh Thi đang nhìn mình rồi giọng nói mỉa mai vang lên
– Đúng là đồ nhà quê
Bảo Ngọc thở dài chán nản hôm nay cô thực sự không muốn gây sự với ai cả , từ từ đứng dậy bỏ qua cái chân đang đau muốn chết Bảo Ngọc muốn đi qua hai cô gái đáng ghét trước mặt . Thấy Bảo Ngọc muốn bỏ đi Thiên Kim nhanh tay kéo cô lại khiến Bảo Ngọc hoảng hốt lùi lại vài bước , Thiên Kim lại nói
– Sao không có con nhóc kiêu ngạo kia ở đây mày líu lưỡi rồi hả ?
Tránh cũng không được Bảo Ngọc mỉm cười nhìn Thiên Kim
– Hôm nay là ngày vui tôi không muốn cãi nhau với mấy người
Khánh Thi đẩy vai Bảo Ngọc khiến cô loạng choạng xuýt ngã , cô ta nói
– Mày ăn nói với đàn chị thế à cha mẹ mày không dạy mày cách tôn trọng người khác hả ?
Mỉm cười chua sót nhớ lại cái chết của mẹ sự lãnh đạm của cha Bảo Ngọc lấy lại tinh thần hít vào thật sâu rồi ngẩng lên nhìn Khánh Thi
– Vậy cha mẹ chị thì sao họ có dạy chị cái gì gọi là lịch sự không ? tránh đường cho tôi đi
Tức giận vì câu nói đả kích Khánh Thi giơ tay lên muốn tát Bảo Ngọc nhưng lại bị Thiên Kim chặn lại cô ta nói giọng khinh bỉ
– Ít ra tao cũng không phải kẻ giết người
Câu nói đó khiến Bảo Ngọc sững lại không phản kháng được gì “ kẻ giết người đúng vậy mình là kẻ giết người “ Nỗi ám ảnh đã bị chon vùi trong quá khứ lại vùng lên bóp chặt lấy tim cô , thơ thẩn ngồi xuống ghế ánh mắt thất thần cùng gương mặt trắng bệch. Cùng lúc đó Tuấn Anh từ phía xa đi tới thấy Bảo Ngọc bị một đám người vây quanh biết chắc đã sảy ra chuyện anh đi tới gần hỏi Thiên Kim
– Các cô lại đang làm trò gì vậy ?
Khánh Thi nhìn thấy Tuấn Anh hoảng sợ cúi đầu cô vẫn nhớ dáng vẻ đáng sợ của anh hôm đó khi cô đánh Bảo Ngọc , Thiên Kim thì khác cô ta kiêu ngạo đến gần Tuấn Anh khoanh tay trước ngực hất hàm nói
– Anh lại định chơi trò anh hùng cứu mỹ nhân ư
Tuấn Anh trước nay chưa hề ưa gì Thiên Kim cái loại con gái thích bắt nạt kẻ yếu như cô ta chính là bị anh ghét nhất , anh gằn giọng ánh mắt hung ác bắn về phía cô ta
– Cút
– Anh …
Ánh mắt của Tuấn Anh khiến Thiên Kim hốt hoảng trước nay cô chưa bao giờ thấy vẻ mặt này của anh , Khánh Thi nhanh nhảu kéo tay Thiên Kim đi nhanh ra chỗ khác nếu còn tiếp tục đứng đó nếu như Uy Vũ suất hiện chắc chắn còn thảm hơn …
Bình ổn lại tâm trạng nhìn về phía cô gái khuôn mặt trắng bệch run rẩy Tuấn Anh cắn môi anh thực sự muốn tới gần an ủi cô nhưng cô là Bảo Ngọc nên anh không thể chỉ biết đứng đó nhìn cô bắt đầu khóc từng giọt nước trong veo chảy xuống vương trên gương mặt thất thần …
Sau một hồi phản kháng kịch liệt tranh cãi nảy lửa Uyên Nhi đàng chịu thua để Uy Vũ nắm tay mình nhưng trên gương mặt hiện rõ mấy chữ “ Tôi không thích “ rất rõ ràng , vào tới cửa Uyên Nhi lập tức rút tay lại cởi áo ra trả lại Uy Vũ rồi ánh mắt bắt đầu tìm kiếm Bảo Ngọc , đập vào mắt cô chính là Bảo Ngọc đang ngồi trên ghế khuôn mặt trắng bệch . Uyên Nhi hoảng hốt chạy lại cầm lấy tay Bảo Ngọc dồn dập hỏi
– Cậu sao thế ai đã làm gì cậu ?
Bảo Ngọc vẫn thẫn thờ run rẩy nói
– Mình là kẻ giết người
Mở to mắt nhìn Bảo Ngọc Uyên Nhi ngạc nhiên không thôi hai tay đặt lên vai Bảo Ngọc lắc mạnh
– Cậu làm sao thế tỉnh lại đi Ngọc
Ánh mắt đẫm nước ngẩng lên nhìn Uyên Nhi , Bảo Ngọc gạt hai cánh tay Uyên Nhi ra bỏ chạy ra khỏi phòng tiệc .
Bất gờ bị đẩy ra Uyên Nhi ngã ngồi xuống đất nhưng thấy dáng vẻ Bảo Ngọc cô lo lắng hét lên với Tuấn Anh và Uy Vũ
– Đuổi theo cô ấy đi
Tuấn Anh ngăn Uy Vũ lại nhìn Uyên Nhi nói
– Là do Thiên Kim và Khánh Thi
Bỏ lại câu nói không đầu không đuôi Tuấn Anh chạy nhanh ra ngoài , Uy Vũ đỡ Uyên Nhi dậy hỏi cô
– Em có muốn đi tìm Bảo Ngọc không ?
Uyên Nhi lắc đầu ánh mắt sâu thẳm giọng nói trầm xuống
– Không tôi muốn giải quyết một số chuyện trước
Gạt tay Uy Vũ ra Uyên Nhi hướng tới chỗ Khánh Thi kéo cô ta lại gằn giọng
– Thiên Kim đâu
Khánh Thi định nói lại thì thấy Uy Vũ đi tới liền im bặt chỉ ra phía quầy rượu
Uyên Nhi đẩy Khánh Thi ra hướng phía quầy rượu đi tới , với tay lấy một ly rượu pân màu đỏ trên bàn tới gần Thiên Kim cô gọi
– Thiên Kim
Nghe thấy tiếng gọi Thiên Kim mỉm cười quay lại , Uyên Nhi lập tức nâng tay hắt ly rượu vào mặt Thiên Kim gằn giọng
– Chị đã nói gì với Bảo Ngọc ?
Tức giận giơ tay muốn tát Uyên Nhi nhưng cánh tay bị chặn lại giữa không trung là Uyên Nhi , cô ngăn chặn cánh tay Thiên Kim lại hét lên
– Nói chị đã nói gì với Bảo Ngọc ?
Dựt tay lại Thiên Kim nhếch môi cười nói
– Tao nói nó là kẻ giết người ,
Thấy ánh mắt phẫn nộ của Uyên Nhi , cô ta vui vẻ nói tiếp
– Không phải sao , nó sinh ra thì mẹ nó chết nó lớn lên thì lại giết chết chị gái nó
Đang thao thao bất tuyệt thì một cái tát nặng nề rơi trên gương mặt Thiên Kim , ôm lấy bên má đau rát Thiên Kim hét lên
– Mày dám
Uyên Nhi trừng mắt gằn giọng
– Đây mới chỉ là bắt đầu chị cứ chờ xem hôm nay chị Ella chỉ là cảnh cáo nhưng ngày mai
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




