watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8575 Lượt

chị sẽ nhận lấy hậu quả
Bỏ lại những lời nói không rõ ràng cùng Thiên Kim bình thường luôn kiêu ngạo nhưng hôm nay lại thảm tới không thể thảm hơn Uyên Nhi xoay người chạy ra ngoài …

*******************
Trên sân thượng vắng vẻ gió lạnh thổi ào ạt Bảo Ngọc đứng đó hai tay vịn vào lan can ánh mắt nhìn xuống phía dưới , ngày đó khi chị gái chết đi cô cũng đã từng muốn từ trên lầu nhảy xuống để kết thúc sự đau đớn bi thương này nhưng cô quá hèn nhát nên đã không thể , nhưng hôm này thì khác cô là kẻ giết người đã giết người thì phải đền mạng trên thế gian này chẳng có gì để cô luyến tiếc nữa cha thì luôn tránh mặt không muốn thấy cô , người con trai cô thích từ khi còn là một cô bé thì coi cô là kẻ giết người là con rắn độc nhớ lại từng cái nhìn khinh bỉ của người nhà ánh mắt lạnh tanh của cha và anh Bảo Ngọc nhắm mắt lại đưa tay mở cửa sắt muốn bước qua , chỉ cần bước thêm một bước nữa thôi đau đớn sẽ không còn mọi khúc mắc sẽ được giải tỏa quan trọng là cha cô và anh sẽ thoải mái sống tiếp nhắm mắt lại để từng giọt nước mắt chảy ra đôi chân trần xinh đẹp nhẹ nhàng bước tiếp …
Nhìn chiếc váy trắng lồng lộng bay trong gió bàn chân sắp đi vào chỗ chết Tuấn Anh hét lên
– Dừng lại
Nghe thấy giọng nói quen thuộc Bảo Ngọc dừng bước quay đầu nhìn phía sau , Tuấn Anh đứng đó vẻ mặt sợ hãi đang nhìn cô . Nhìn về phía anh Bảo Ngọc mỉm cười
– Chỉ cần em bước xuống anh sẽ sống thoải mái thanh thản phải không ?
Từng bước cẩn thận nhẹ nhàng Tuấn Anh tới gần Bảo Ngọc
– Dừng lại đi hãy nghĩ tới cha cô bác ấy sẽ ra sao nếu cô chết chứ Bảo Ngọc quay lại đây
Mỉm cười chua sót Bảo Ngọc lắc đầu giọng nức nở
– Ông ấy sẽ ổn thôi em biết sau khi em đi rồi mọi người vẫn sẽ ổn thôi
Câu nói vừa thốt ra thì lại một giọng nói nức nở khác chen vào
– Vậy còn mình thì sao ?
– Uyên Nhi
Ánh mắt đau đớn hướng về phía Uyên Nhi , Bảo Ngọc bắt đầu khóc cô nói
– Mình xin lỗi Uyên Nhi thực sự xin lỗi
Uyên Nhi lau đi nước mắt lắc đầu
– Mình tha thứ cho cậu chỉ cần cậu quay lại đây được không
Mỉm cười xinh đẹp lau đi những giọt nước mắt Bảo Ngọc bắt đầu nói
– Uyên Nhi cậu biết không sau cái chết của mẹ cha mình đã rất suy sụp ông lao đầu vào công việc và không về nhà nữa mình luôn ở cùng chị Kim chị thường nói trước đây cha rất vu vẻ cả nhà luôn cùng nhau đi dã ngoại nghỉ hè mình rất ghen tỵ có lần mình muốn đi dã ngoại liền đến xin phép cha nhưng ông ấy mắng mình và đuổi mình ra khỏi phòng
Giọng nói dần trở nên mơ hồ Bảo Ngọc nhìn Uyên Nhi đang khóc lại cười nói
– Sau đó mình gặp anh ấy , anh ấy là thiên sứ trong cuộc đời tăm tối của mình nhưng người anh ấy yêu lại là chị gái mình . Rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến mình nhìn thấy anh ấy và chị Kim ôm nhau mình đã tức giận cãi nhau với chị ấy và tai nạn đã sảy ra mọi người xa lánh mình họ nói bất cứ ai ở bên cạnh mình đều gặp bất hạnh nói mình là điềm gở
Uyên Nhi kịch liệt lắc đầu
– Không phải đâu
Uy Vũ đưa ánh mắt nhìn gương mặt thất thần của Tuấn Anh thở dài hai tay ôm lấy Uyên Nhi đang run rẩy .
Bảo Ngọc nhìn Uyên Nhi lắc đầu
– Họ nói đúng mình là điềm gở là kẻ giết người , những năm qua mình vẫn luôn tự nhủ mình không phải bởi vì mình hèn nhát không muốn đối diện với sự thật nhưng hôm nay khi Thiên Kim nói những lời đó mình mới nhận ra trong mắt bạn bè , cha mình người mình yêu mình vẫn luôn là kẻ giết người là điềm gở
Dừng lại Bảo Ngọc xoay người nhẹ nhàng nói tiếp
– Vì vậy hôm nay mình sẽ kết thúc tất cả sẽ không còn đau đớn nhẫn nhịn sẽ không còn ai

phải đau khổ nữa .
Bàn chân vươn ra muốn bước xuống chỉ cần một chút nữa thôi tất cả sẽ chấm dứt nhưng giọng nói ấy lại vang lên giọng nói trầm ấm khiến trái tim cô rung động bước chân cũng bất giác dừng lại
– Cô nghĩ cái chết sẽ xóa sạch tất cả sao ? cô nghĩ cô chết rồi cô ấy có thể quay lại sao ?
Thấy bước chân cô ngày càng gần với cái chết như một loại bản năng Tuấn Anh muốn ngăn cô lại anh cũng không biết tại sao nhưng anh biết nếu cô chết đi anh cũng không vui vẻ , Bảo Ngọc nghe những lời đó trái tim lại run lên cô nhẹ giọng hỏi
– Em biết anh ghét em thậm chí là hận em nhưng em không

có cách để quên an hem chưa bao giờ quên được anh nên em nghĩ nếu chết đi có thể quên được anh quên được nỗi đau này em sẽ chọn cách chết
Uyên Nhi đưa tay lên cầm chặt sợi dây chuyền chứng minh cho tình bạn của hai người hét lên
– Vậy cậu coi mình là cái gì , cậu hứa chúng ta là bạn thân mãi mãi , sẽ mãi ở bên nhau nhưng cậu lại chọn cách chết để quên đi tất cả cậu sẽ quên mình sao ?
Bảo Ngọc lắc đầu
– Mình sẽ không quên cậu Uyên Nhi có chết mình cũng không quên
Nghe những lời đó Uyên Nhi giận dữ dựt đứt sợi dây ném xuống đất
– Vậy thì chúng ta chưa bao giờ là bạn cả cậu không nghe mình cậu không giữ lời hứa mình không muốn làm bạn với cậu
Bảo Ngọc cảm thấy rất đau trái tim đau muốn ngạt thở cô nói
– Mình xin lỗi Uyên Nhi mình rất xin lỗi nhưng trên thế giới này ngoài cậu ra thì không có ai cần mình cả mình là đau khổ là vướng mắc chỉ cần mình biến mất mọi người sẽ vui vẻ thoải mái vì vậy mình phải đi
Bàn chân nhỏ bé một lần nữa bước tiếp đôi mắt nhắm chặt để những hàng nước mắt chảy ra . thời gian như ngừng lại Tuấn Anh chạy tới muốn kéo Bảo Ngọc lại nhưng không kịp , anh nắm lấy cánh tay đang giơ lên vừa kéo cô vừa quát
– Cô điên ư ? nắm lấy tay tôi Vũ giúp tôi một tay
Uy Vũ chạy tới nắm lấy cánh tay Bảo Ngọc kéo cô lên , Bảo Ngọc khóc lóc cầu xin Tuấn Anh
– Buông ra đi em xin anh để em đi
Mặc kệ những lời nói vô nghĩa Tuấn Anh kéo cô lên rồi một cái tát nặng nề giáng xuống
– Cô điên rồi cô nghĩ như vậy sẽ kết thúc sao
Ôm lấy bên má đau rát Bảo Ngọc hét lên
– Anh hận em cha cũng hận em vậy em sống có ý nghĩa gì chứ ?
Uy Vũ từ lúc bắt đầu vẫn im lặng lên tiếng
– Vậy Uyên Nhi thì sao cô có nghĩ một chút gì cho cô ấy không ? cô ấy sẽ tự trách mình vì cô ấy đã gây chuyện với Thiên Kim khiến cô ta kéo cô vào cuộc buộc cô đến mức tự vẫn cô nghĩ rằng Uyên Nhi sẽ thoải mái sao ?
Bảo Ngọc cật lực lắc đầu
– Không đây không phải lỗi của cô ấy
Uyên Nhi tới gần ôm lấy Bảo Ngọc khóc toáng lên
– Cậu đừng chết được không nếu cậu chết mình phải làm sao đây ?
Bảo Ngọc ôm lấy Uyên Nhi những kí ức ngắn ngủi họ cùng nhau trải qua như một đoạn phim quay chậm hiện ra trước mắt cô gật đầu
– Xin lỗi Uyên Nhi mình sẽ không vậy nữa xin lỗi cậu
Bóng đêm bao phủ từng cơn gió lạnh ập đến vây lấy hai cô gái đang ôm nhau khóc nức nở , từng hạt mưa nhẹ nhàng rơi xuống rửa trôi đi những giọt nước mắt những đau đớn bi thương sự thật được phơi bày nụ cười lại hiện trên môi Tuấn Anh đưa tay hứng những hạt mưa nhẹ nhàng rơi ngửa mặt lên trời thì thầm
– Tạm biệt em Bảo Kim
Tấm màn bí ẩn được vén lên người đã khuất đã yên nghỉ tại sao lại không sống cho hiện tại và tương lai ? Bảo Kim chưa bao giờ yêu anh , anh biết điều đó vậy tại sao không để quá khứ trôi đi thù hận biến mất tương lai sẽ không còn u tối nữa . Nhìn hai cô gái đang khóc lóc trước mặt Tuấn Anh đẩy nhẹ Uy Vũ anh nói
– Vũ tôi nghĩ thong rồi
Uy Vũ mỉm cười vỗ vai bạn thân
– Tốt cho cậu
Uy Vũ biết Tuấn Anh đã quyết định buông xuống đoạn tình cảm đó để cho Bảo Kim ra đi mãi mãi khỏi thế giới của cậu ấy tuy không biết khi nào Tuấn Anh mới quên được nhưng nếu đã quyết tâm buông xuống cậu ấy sẽ thanh thản hơn nhiều Bảo Ngọc cũng sẽ không phải hứng chịu sự thù hận kia nữa
Thở dài một hơi Uy Vũ mỉm cười thời khắc tươi đẹp chỉ mới bắt đầu …

END CHƯƠNG 11
Đọc tiếp: Ê Hổ Cái Em Là Của Anh – Chương 12
Chương 12

Bệnh viện

Gió lạnh thổi ào ạt cơn mưa râm ran từ đêm qua chưa dứt phòng bệnh trắng toát mang một màu sắc tang thương u ám , Uyên Nhi ngồi bên cạnh giường bệnh ngắm nhìn Bảo Ngọc chìm vào giấc ngủ không yên ổn chốc lát lại nhíu mày khó chịu . Lo lắng quay sang nhìn Uy Vũ và Tuấn Anh cô đề nghị
– Hai anh đi gọi bác sĩ đi cứ thế này không ổn chút nào
Tuấn Anh đứng dậy đến bên giường bệnh đặt tay lên trán Bảo Ngọc rồi quay lại nhìn Uyên Nhi lắc đầu
– Cô ấy chỉ gặp ác mộng thôi không cần gọi bác sĩ
Uy Vũ đi tới bên cạnh Uyên Nhi đặt tay lên vai cô nói
– Em về nghỉ đi để Tuấn Anh ở lại được rồi
Lắc đầu buồn bã Uyên Nhi nắm chặt lấy tay Bảo Ngọc kiên quyết
– Em không về đâu em muốn ở lại để khi Bảo Ngọc tỉnh dậy cậu ấy sẽ không cảm thấy cô đơn nữa
Uy Vũ muốn nói thêm gì đó nhưng Tuấn Anh ngăn lại anh nhìn Uy Vũ lắc đầu , Uy Vũ hiểu ý nên đành thở dài lui ra ngoài phòng bệnh .
Ra tới bên ngoài Tuấn Anh tựa vào lan can nói với Uy Vũ
– Tôi đã gọi cho cha của Bảo Ngọc kể cho ông ấy tất cả
Tới gần Tuấn Anh , Uy Vũ nhìn bạn nhíu mày hỏi
– Ông ấy nói sao ?
Thở dài mệt mỏi quay lưng ánh mắt hướng về phía bầu trời đêm tăm tối mưa vẫn không ngừng rơi Tuấn Anh mệt mỏi nói
– Ông ấy nói sẽ tới đây ngay
– Vậy cũng tốt ít ra ông ấy vẫn còn quan tâm tới con gái mình
Quay sang nhìn Tuấn Anh , Uy Vũ hỏi
– Này cậu có cảm thấy việc Bảo Ngọc muốn tự tử một phần là do cậu không ?
Gật đầu thừa nhận

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT